<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" >

<channel>
	<title>Sách nói (Audio) &#8211; Sách Thiếu Nhi</title>
	<atom:link href="https://sachthieunhi.com/sach-noi-audio/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://sachthieunhi.com</link>
	<description>Sách Nói, Sách Đọc, Truyên Tranh dành cho thiếu nhi</description>
	<lastBuildDate>Fri, 21 Mar 2025 15:09:47 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9</generator>
	<item>
		<title>Kể chuyện: Cậu bé thông minh (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Mar 2025 08:12:07 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Hoàng tử]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích Việt Nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17792</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Cậu bé thông minh (Audio) Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua muốn tìm người tài giỏi, bèn sai một viên quan đi dò la.&#160;Viên quan này đã đưa ra những câu đố oái oăm để thu hút nhiều người tham gia, nhưng tiếc là ông vẫn chưa tìm được người nào [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Cậu bé thông minh (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua muốn tìm người tài giỏi, bèn sai một viên quan đi dò la.&nbsp;Viên quan này đã đưa ra những câu đố oái oăm để thu hút nhiều người tham gia, nhưng tiếc là ông vẫn chưa tìm được người nào thực sự thông minh hơn người.</p>



<p>Bỗng một hôm, viên quan tình cờ đi qua một cánh đồng làng,&nbsp;ông nhìn thấy bên vệ đường hai cha con đang làm ruộng, người cha thì đánh trâu cày, người con thì đập đất. Ông đã cho dừng ngựa lại để hỏi han:</p>



<p>Này ông lão, trâu của lão cày một ngày được mấy đường?</p>



<p>Khi người cha còn đang ngẩn người chưa biết trả lời ra sao thì đứa con chừng bảy tám tuổi đã nhanh trí hỏi vặn lại viên quan:</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="800" height="500" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2.jpg" alt="ke chuyen cau be thong minh audio 2" class="wp-image-491" title="Kể chuyện: Cậu bé thông minh (Audio) 1" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2.jpg 800w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2-600x375.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2-768x480.jpg 768w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2-672x420.jpg 672w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2-150x94.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2-300x188.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2-696x435.jpg 696w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /><figcaption class="wp-element-caption">xr:d:DAFH0IUvc7w:8,j:31776064406,t:22072916</figcaption></figure>
</div>


<p>Tôi xin hỏi ông câu này trước. Nếu ông trả lời được ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày một ngày được mấy đường.</p>



<p>Nghe thấy đứa trẻ hỏi như vậy, viên quan sửng sốt không biết phải trả lời như thế nào. Ông nghĩ bụng, đây nhất định là nhân tài của nước ta, không phải tìm đâu xa nữa rồi. Nghĩ thế, viên quan quyết định hỏi rõ họ tên, quê quán của hai cha con rồi vội về bẩm báo lên nhà vua.</p>



<p>Nghe viên quan nói như thế, vua lấy làm mừng lắm, nhưng vẫn muốn kiểm chứng thêm cho chắc chắn. Ông bèn sai người ban cho ngôi làng đó ba thúng gạo nếp và ba con trâu đực, rồi ra lệnh phải nuôi để ba con trâu ấy đẻ thành chín con và nộp lại cho vua vào năm sau, nếu không thì cả làng phải chịu tội.</p>



<p>Dân làng nhận được lệnh của vua thì không khỏi lo lắng, không biết phải làm sao. Dù đã họp làng, bàn tán xôn xao nhưng vẫn chưa tìm ra cách gì để giải quyết. Em bé con người thợ cày nghe chuyện liền thưa với cha:</p>



<p>Hiếm khi mới được vua ban lộc, cha hãy thưa với làng ngả thịt hai con trâu và đồ hai thúng gạo nếp để cả làng ăn cho sướng miệng. Còn lại một con trâu và một thúng gạo, ta sẽ xin làng để làm lộ phí, cha con ta cùng lên đường lo liệu việc này.</p>



<p>&#8211; Mày đừng có làm bừa con ạ, thịt ăn hết rồi thì còn lo liệu làm sao được.</p>



<p>Cậu bé vẫn quả quyết:</p>



<p>&#8211; Cha đừng lo lắng, cứ để con lo liệu chuyện này, rồi sẽ ổn thôi.</p>



<p>Chiều lòng con, người cha quyết định ra đình để thưa chuyện với làng. Nghe người cha trình bày, dân làng vẫn còn ngờ vực, bắt hai cha con phải làm giấy cam đoan mới cho phép ngả trâu.</p>



<p></p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><img decoding="async" width="800" height="500" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-3.jpg" alt="ke chuyen cau be thong minh audio 3" class="wp-image-492" title="Kể chuyện: Cậu bé thông minh (Audio) 2" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-3.jpg 800w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-3-600x375.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-3-768x480.jpg 768w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-3-672x420.jpg 672w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-3-150x94.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-3-300x188.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-3-696x435.jpg 696w" sizes="(max-width: 800px) 100vw, 800px" /><figcaption class="wp-element-caption">xr:d:DAFH0IUvc7w:11,j:31777640218,t:22072916</figcaption></figure>
</div>


<p>Mấy hôm sau, hai cha con chuẩn bị hành lý lên kinh đô.&nbsp;Đến cung vua, cậu bé bảo cha đừng đợi ở ngoài rồi lẻn vào cung nhân lúc mấy tên lính canh không để ý, rồi vào sâu rồng khóc um lên. Vua nghe thấy tiếng khóc, sai lính cho cậu bé vào phán hỏi:</p>



<p>“Cái thằng kia, mày có việc gì mà đến đây khóc?”</p>



<p>“Bẩm đức vua &#8211; cậu bé vờ vĩnh đáp &#8211; mẹ con mất sớm nhưng cha con không chịu để em bé để con được chơi với em nên con khóc ạ. Mạn phép mong đứa vua phán bảo cha con để con có em chơi cùng ạ.”</p>



<p>Nghe cậu bé nói, cả vua và các quan lại lẫn lính canh đều bật cười. Vua phán bảo cậu bé:</p>



<p>&#8211; Cha mày giống đực đẻ làm sao được. Muốn có em thì mày phải kiếm vợ khác cho cha mày.</p>



<p>Em bé bỗng tươi cười đáp lại vua:</p>



<p>&#8211; Dạ bẩm vua, vậy sao vua lại ra lệnh cho làng chúng con phải nuôi ba con trâu đực đẻ thành chín con để nộp đứa vua ạ? Giống đực thì đẻ làm sao được!</p>



<p>Vị vua cười đáp lại:</p>



<p>Ta chỉ thử thôi mà. Thế làng chúng bay không biết đường mang trâu với gạo ra mà ăn với nhau à?</p>



<p>Dạ tâu vua, biết là lộc vua ban nên làng chúng con đã làm cỗ ăn mừng rồi ạ.</p>



<p>Vua biết cậu bé này thông minh hơn người, những vẫn muốn thử lần nữa. Đến hôm sau, sứ giả của nhà vua mang đến một con chim và bảo hai cha con phải dọn thành ba cỗ thức ăn. Cậu bé liền bảo cha lấy cho mình cái kim may rồi đưa cho sứ giả, bảo:</p>



<p>Ông mang cái này về tâu với đức vua xin rèn cho tôi một con dao để xẻ thịt chim.</p>



<p>Vua nghe thấy thế thì tâm phục khẩu phục, lập tức sai người ban thưởng hai cha con.</p>



<p>Một nước láng giềng lăm le xâm chiếm bờ cõi của nhà vua, họ đã sai sứ giả mang sang một vỏ ốc dài, rỗng hai đầu và thách đố sâu một sợi chỉ xuyên qua đường ruột ốc. Sau khi nghe xong, cả vua quan và các nhà thông thái đều nhìn nhau, vò đầu bứt tai suy nghĩ mà chưa tìm ra lời giải đáp. Người thì bảo bôi sáp vào sợi chỉ để dễ lọt qua hơn, người thì dùng miệng để hút cho sợi chỉ xuyên qua,&#8230;nhưng tất cả đều bất thành. Cuối cùng, vua phải sai người đến hỏi ý kiến cậu bé thông minh.</p>



<p>Em bé nghe xong, không đáp mà chỉ hát một cậu:</p>



<p>“Tang tính tang! Tính tình tang!</p>



<p>Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng</p>



<p>Bên thời lấy giấy mà bưng,</p>



<p>Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang</p>



<p>Tang tình tang&#8230;:”</p>



<p>Rồi nói thêm: “Cứ làm theo cách này là được, tôi không cần phải về triều làm gì.”</p>



<p>Viên quan vội trở về bẩm báo với đức vua. Quả nhiên, đúng như lời cậu bé nói, làm theo cách đó thì sợi chỉ đã xuyên qua đường ruột ốc, nước láng giềng cũng phải tâm phục khẩu phục. Kể từ đó, cậu bé được vua phong làm trạng nguyên, được sống ở dinh thự trong hoàng cung gần nhà vua.</p>



<p></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-cau-be-thong-minh-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Cau-be-thong-minh.mp3" length="19225867" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Những nhạc sĩ thành Bremen (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-nhung-nhac-si-thanh-bremen-audio/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-nhung-nhac-si-thanh-bremen-audio/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Mar 2025 08:06:17 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dân gian]]></category>
		<category><![CDATA[Hoàng tử]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích Việt Nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17791</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Những nhạc sĩ thành Bremen (Audio) Một người có một con lừa. Bao năm nay lừa kéo xe chở lúa đến nhà xay không hề biết mệt. Nhưng giờ đây sức lừa đã kiệt, không thể dùng kéo xe được nữa. Chủ nghĩ cách kết liễu đời lừa để lấy bộ da. Lừa [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-nhung-nhac-si-thanh-bremen-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Những nhạc sĩ thành Bremen (Audio)</strong></h2>



<p>Một người có một con lừa. Bao năm nay lừa kéo xe chở lúa đến nhà xay không hề biết mệt. Nhưng giờ đây sức lừa đã kiệt, không thể dùng kéo xe được nữa. Chủ nghĩ cách kết liễu đời lừa để lấy bộ da. Lừa cảm thấy nguy đến nơi liền trốn đi và lên đường đến thành Bremen. Lừa ta nghĩ bụng: đến đó chắc mình có thể làm nhạc sĩ thành phố.</p>



<p>Lừa đi được một lúc thì gặp một con chó nằm bên đường vừa ngáp vừa thở ư ứ như vừa chạy rất mệt. Lừa hỏi:</p>



<p>&#8211; Này anh bạn, làm sao mà anh cứ ngáp dài và thở hoài vậy?</p>



<p>Chó trả lời:</p>



<p>&#8211; Ấy, chẳng qua mình tuổi ngày một già, sức ngày một yếu không đi săn được nữa, nên ông chủ tịch giết mình. Mình trốn đi, nhưng giờ thì kiếm đâu ra cơm mà ăn?…</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><img decoding="async" width="600" height="342" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/nhung-nhac-si-thanh-bremen-audio-3.jpg" alt="nhung nhac si thanh bremen audio 3" class="wp-image-498" title="Kể chuyện: Những nhạc sĩ thành Bremen (Audio) 3" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/nhung-nhac-si-thanh-bremen-audio-3.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/nhung-nhac-si-thanh-bremen-audio-3-150x86.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/nhung-nhac-si-thanh-bremen-audio-3-300x171.jpg 300w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><figcaption class="wp-element-caption">CREATOR: gd-jpeg v1.0 (using IJG JPEG v62), quality = 90</figcaption></figure>
</div>


<p>Lừa bảo: &#8211; Này cậu ạ, mình đến thành Bremen để làm nhạc sĩ thành phố. Cậu đi với mình đi, sung vào ban nhạc. Mình chơi đàn, cậu đánh trống.</p>



<p>Chó nhận lời, cả hai cùng đi. Đi chưa được mấy chốc thì gặp một con mèo ngồi bên đường mặt buồn thỉu buồn thiu. Lừa hỏi:</p>



<p>&#8211; Này bác già liếm râu, có chuyện gì bất trắc thế?</p>



<p>Mèo đáp: &#8211; Lo mất đầu thì còn vui sao được! Mình nay tuổi thì cao, răng lại cùn, chỉ thích nằm bên lò sưởi gừ gừ hơn là bắt chuột, nên bà chủ định dìm chết mình. Mình trốn đi, nhưng giờ đang băn khoăn chẳng biết nên đi đâu.</p>



<p>&#8211; Thì cũng đi Bremen với bọn mình. Cậu sành nhạc đệm, chắc có thể làm nhạc sĩ thành phố được.</p>



<p>Mèo cho là phải và đi cùng. Chẳng bao lâu, ba con đi qua sân nhà một bác nông dân, có con gà đậu trên cửa đang ra sức gáy. Lừa hỏi:</p>



<p>&#8211; Cậu định tính chuyện gì mà gáy nghe đinh tai nhức óc lên thế?</p>



<p>Gà nói: &#8211; Mình gáy báo tốt trời. Nhưng ngày mai là ngày lễ, bà chủ giặt giũ nhiều, nhà lại có khách, bà chủ đâu có thương hại mình, bà bảo mụ đầu bếp mai bỏ mình vào nồi nấp súp. Tối nay là mình bị cắt tiết đây. Ờ, chừng nào còn gáy được thì ráng sức mà gáy cho thỏa chí.</p>



<p>Lừa bảo: &#8211; Này anh chàng mào đỏ, thà đi với bọn mình còn hơn. Chúng mình đi Brêm. Đi đâu mà chả được, còn hơn là chờ chết. Giọng cậu tốt, nếu chúng mình cùng hòa nhạc thì hẳn là hay đứt đi rồi.</p>



<p>Gà thấy cũng có lý, thế là cả bốn cùng đi. Một ngày đường ròng rã nhưng vẫn chưa tới Bremen. Buổi tối chúng tới một khu rừng, định ngủ lại. Lừa và chó nằm ngay ở gốc cây cổ thụ, mèo và gà ngủ trên cành cây, gà đậu tít trên ngọn cây cho chắc chắn. Trước khi ngủ gà đưa mắt nhìn chung quanh, thấy xa xa có ánh lửa bập bùng, gà liền gọi các bạn đồng hành bảo, có lẽ gần đây có nhà, vì có ánh lửa. Lừa bảo:</p>



<p>&#8211; Nếu như vậy thì ta đến đó đi thôi, quán trọ này đâu có tốt.</p>



<p>Chó nghĩ bụng: giá như kiếm được vài cái xương dính tí thịt thì cũng hay rồi.</p>



<p>Thế là chúng cất bước đi về phía có ánh sáng. Ánh lửa bập bùng ngày càng rõ dần. Tới nơi thì ra đó là căn nhà của bọn cướp, đèn thắp sáng trưng. Lừa to con nhất, lại gần cửa sổ nhìn vào.</p>



<p>Gà hỏi: &#8211; Chú xám ơi, có gì trong đó?</p>



<p>Lừa đáp: &#8211; Ồ, cậu có biết không, bọn cướp đang khoái chí đánh chén bên một cái bàn bày la liệt đồ ăn thức uống?</p>



<p>Gà nói: &#8211; Giá cái đó là giành cho bọn mình nhỉ!</p>



<p>Lừa bảo: &#8211; Phải, phải, chí phải, giá như bọn mình ngồi vào đấy thì hay biết bao!</p>



<p>Chúng xúm nhau lại bàn mưu tính kế làm sao tống khứ được bọn cướp. Cuối cùng chúng nghĩ ra một kế: Lừa kê hai chân trước lên cửa sổ, chó nhảy lên lưng lừa, mèo trèo lên lưng chó, gà bay đậu lên đầu mèo. Hiệu lệnh vừa ra, cả bốn đồng thanh cất tiếng: Lừa kêu, chó sủa, mèo kêu meo meo, gà gáy. Rồi chúng nhảy ùa vào phòng, cừa kính vỡ loảng xoảng. Nghe tiếng khủng khiếp ấy, tưởng là ma hiện vào, bọn cướp giật mình bỏ bàn ăn chạy thục mạng về phía rừng. Bốn nhạc sĩ liền ngồi vào bàn, vui lòng ăn chỗ còn thừa, ăn ngốn ngấu như đã bị bỏ đói hàng tháng nay.</p>



<p>Đánh chén no say, bốn nhạc sĩ tắt đèn, tìm chỗ nằm ngủ tùy theo sở thích và thói quen riêng của mình. Lừa nằm trên đống phân, chó nằm sau cửa, mèo trèo tro ấm bên bếp lửa, gà đậu trên xà nhà. Vì đi một ngày đường ròng rã nên mới nằm xuống cả bốn đã ngủ say liền. Đến nửa đêm, từ xa bọn cướp thấy trong nhà không còn ánh sáng, cảnh vật yên lặng, tên đầu đảng cướp nói:</p>



<p>&#8211; Đáng lẽ chúng ta không được để người khác tống cổ đi mới phải!</p>



<p>Hắn sai một tên về nhà dò la. Tên này thấy căn nhà im lặng như tờ, liền vào bếp để thắp đèn. Thấy mắt mèo hắn tưởng than hồng, cho diêm vào thắp. Mèo đâu có quen lối đùa cợt ấy, liền nhảy lên mặt hắn vừa kêu vừa cào. Tên này sợ quá tháo chạy qua cửa sổ, chó nằm đó chồm dậy cắn vào chân. Khi chạy qua sân gần đống phân, lừa đá cho một cái như trời giáng. Nghe tiếng động gà thức giấc. Từ trên xà nhà gà gáy:</p>



<p>&#8211; Cúc cù cu… cu!</p>



<p>Tên cướp ba chân bốn cẳng chạy một mạch về báo chủ tướng:</p>



<p>&#8211; Ui chao! Trong nhà có một mụ phù thủy, nó phun bọt vào tôi, lấy móng tay dài cào mặt tôi. Ở ngay cửa ra vào có một người đàn ông cầm dao chém vào chân tôi. Ngoài sân có con quái vật đen tuyền cầm chùy giáng tôi một chùy nên thân. Trên mái nhà một ông quan tòa hét: &#8220;Điệu thằng đểu cáng lại đây!.&#8221; Thế là tôi bỏ chạy thục mạng về đây.</p>



<p>Từ đó bọn cướp không dám bén mảng tới căn nhà ấy nữa. Bốn nhạc sĩ thành Bremen thích cái nhà ấy nên cũng không muốn dời đi nơi khác.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-nhung-nhac-si-thanh-bremen-audio/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Nhung-nhac-si-thanh-Bremen-Audio.mp3" length="10807126" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Mar 2025 06:54:05 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17798</guid>

					<description><![CDATA[Trong một khu rừng nọ, có một con cọp dữ và một con heo rừng hung hãn. Cọp và heo, con thì cậy có móng vuốt sắc, con thì cậy có bộ nanh dài, bắt nạt tất cả mọi loài. Các con vật đều không thể nào sống yên lành với hai con thú hung [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p></p>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p>Trong một khu rừng nọ, có một con cọp dữ và một con heo rừng hung hãn. Cọp và heo, con thì cậy có móng vuốt sắc, con thì cậy có bộ nanh dài, bắt nạt tất cả mọi loài. Các con vật đều không thể nào sống yên lành với hai con thú hung ác này được.</p>



<p>Mọi loài kéo nhau đến nhà thỏ, để bàn cách giết cọp và heo rừng. Chúng nghĩ mãi, vẫn chẳng tìm ra cách gì. Bỗng thỏ reo to:</p>



<p>– Tôi nghĩ ra rồi! Tôi nghĩ ra rồi!</p>



<p>Các con vật xúm lại. Thỏ ghé tai nói thầm với chúng. Cả bọn đều phục mưu trí của thỏ.</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><img loading="lazy" decoding="async" width="307" height="164" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-3.jpg" alt="su tich tho tai dai duoi ngan audio 3" class="wp-image-518" style="width:539px;height:auto" title="Sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn (Audio) 4" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-3.jpg 307w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-3-150x80.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-3-300x160.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 307px) 100vw, 307px" /></figure>
</div>


<p>Sáng hôm sau, thỏ tìm gặp cọp trong một bụi rậm. Thỏ khẽ nói vào tai cọp:</p>



<p>– Bác cọp ơi! Thằng heo rừng cứ luôn nói xấu dọa dẫm bác mà bác không biết sao?</p>



<p>Cọp vừa nghe thấy vậy đã giận dữ gầm lên:</p>



<p>– Cái gì? Thằng heo rừng mà dám nói xấu và dọa dẫm ta? Nó nói gì vậy?</p>



<p>– Chu cha! Thỏ làm bộ bí mật – Thằng heo rừng nói bác cọp miệng to, răng to, mặt to mà nhút nhát, chỉ dám bắt nạt bầy dê và loài heo nhà thôi. Heo rừng còn bảo: nếu gặp bác, nó sẽ đâm thủng bụng bác.</p>



<p>Sau đó, thỏ lại chạy theo đường tắt đến tìm gặp heo rừng. Heo rừng đang ngủ trong một cái hang sâu. Thỏ lay heo rừng dậy, giả bộ sợ hãi nói:</p>



<p>– Bác heo ơi! Trốn mau đi! Thằng cọp đang tìm bác để ăn thịt đấy! Nó bảo phải cắn cổ heo rừng, vì heo rừng chỉ chuyên phá mì, phá bắp.</p>



<p>Heo rừng hộc lên giận dữ. Thỏ nói thêm:</p>



<p>– Thằng cọp nói rằng phải cắn cổ bác, xem tim bác có to không.</p>



<p>Heo rừng vốn lì lợm và ngang ngạnh. Nó chẳng nói chẳng rằng, chạy ngay đi tìm cọp.</p>



<p>Hai con vật hung dữ gặp nhau. Chúng mắng nhiếc, xỉ vả nhau thậm tệ. Cọp nói rằng heo rừng là loài chết đói. Heo rừng rủa cọp là bị quỷ Briơng ăn thịt. Mỗi lúc chúng một hung hăng, nhưng chúng vẫn sợ nhau. Chúng hẹn bảy ngày nữa sẽ gặp nhau để thử sức.</p>



<p>Trong bảy ngày ấy, cọp lăn mình mãi ở trên đồi cỏ tranh cho khỏe người. Cả đồi cỏ tranh bị cọp lăn trở thành xơ xác. Cọp định bụng phen này sẽ ăn thịt heo cho hả giận. Còn heo rừng cũng lăn mình trong bùn suốt bảy ngày, để bùn trát vào da hết lớp này đến lớp khác. Heo rừng định bụng làm gẫy răng cọp, đâm cọp lòi ruột ra để cọp hết thói ba hoa.</p>



<p>Đến ngày thứ bảy, cọp và heo rừng gặp nhau ở một trảng lớn ven suối. Chúng chẳng nói với nhau một lời, cứ lẳng lặng xông vào cắn xé nhau. Thỏ ngồi trên một thân cây thông, hò hét ầm ĩ, kích cho hai con vật đánh nhau chí tử.</p>



<p>Cọp và heo rừng đánh nhau cho đến khi trời tối mịt, lại suốt cả ngày hôm sau. Cọp nhiều lần ngoạm vào mình heo, bị gẫy cả răng. Khắp mình heo rừng cũng đầy vết thương. Cả hai con vật, máu chảy đầm đìa, cùng gầm lên giận dữ và đau đớn. Mọi thú rừng đều im tiếng theo dõi hai tên chúa rừng đánh nhau. Riêng thỏ vẫn ngồi trên thân cây thông hò hét cổ vũ làm cho hai con vật càng điên tiết lao vào nhau mạnh hơn.</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><img loading="lazy" decoding="async" width="754" height="566" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-4.jpg" alt="su tich tho tai dai duoi ngan audio 4" class="wp-image-519" style="width:604px;height:auto" title="Sự tích thỏ tai dài đuôi ngắn (Audio) 5" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-4.jpg 754w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-4-600x450.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-4-560x420.jpg 560w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-4-80x60.jpg 80w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-4-150x113.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-4-300x225.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-4-696x522.jpg 696w" sizes="auto, (max-width: 754px) 100vw, 754px" /></figure>
</div>


<p>Đến ngày thứ ba, heo rừng bị què một chân, còn cọp bị mù một mắt. Chúng lảo đảo lao vào nhau lần cuối cùng. Cả hai con vật ngã nhào xuống suối. Chúng chìm nghỉm, không đủ sức bơi vào bờ nữa.</p>



<p>Giữa lúc mọi loài vật kéo nhau ra suối xem xác hai con vật hung ác, thỏ bỗng thấy đuôi nó bị nhựa thông dính chặt vào thân cây thông. Thỏ cố sức đứng dậy, vùng ra, mà không được. Nó đành ngồi nghĩ, nghĩ mãi, và rồi nghĩ ra một kế. Thỏ chờ đúng lúc bác voi ở trong rừng đi ra, liền hét lên thật to.</p>



<p>– Dừng lại! đây là suối nước của ta. Ai ra suối cũng phải xin phép!</p>



<p>Bác voi sững lại ngạc nhiên: một chú thỏ nhãi ranh mà dám bắt nạt một bác voi to lớn! Voi tiếp tục đi. Thỏ lại quát:</p>



<p>– Dừng lại! Đây là suối nước của ta. Ai ra suối cũng phải xin phép. Không xin phép, ta sẽ ăn thịt.</p>



<p>Bác voi bực mình, bèn dừng lại, túm lấy tai thỏ, nhấc nó lên và quẳng sang một bên. Thỏ đau điếng nhưng mừng vì thoát nạn, cắm cổ chạy vào rừng.</p>



<p>Thỏ bị bác voi túm tai nên tai dài ra. Còn đuôi thỏ trở nên ngắn cũn vì một mẩu đuôi bị đứt, dính ở thân cây thông ngày ấy!</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Su-tich-tho-tai-dai-duoi-ngan.mp3" length="9677162" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Chàng cóc lấy vợ tiên (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Mar 2025 06:53:53 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17797</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Chàng cóc lấy vợ tiên (Audio) Ngày xưa, trong một bản vắng, có hai vợ chồng nọ đã sống qua nhiều mùa nương mà chưa có con nối dòng. Họ buồn rầu như cỏ tranh già ngày nắng. Ngày ngày, người vợ thắp hương cầu khấn mong trời thương cảnh nghèo đơn chiếc [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Chàng cóc lấy vợ tiên (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xưa, trong một bản vắng, có hai vợ chồng nọ đã sống qua nhiều mùa nương mà chưa có con nối dòng. Họ buồn rầu như cỏ tranh già ngày nắng. Ngày ngày, người vợ thắp hương cầu khấn mong trời thương cảnh nghèo đơn chiếc ban cho một đứa con. Quả nhiên, ít lâu sau, người vợ có thai. Hai vợ chồng mừng lắm. Họ mong ngày mong đêm đứa con sớm ra đời. Nhưng chẳng may người chồng lại bị ốm rồi chết, mắt chưa được nhìn con. Người vợ rất buồn nhưng cứ nghĩ đến đứa con sắp ra đời, lòng lại nguôi nguôi.</p>



<p>Mười ba lần trăng lặn rồi mười ba lần trăng mọc, đứa bé trong bụng mới tròn tháng. Không ngờ, sau một cơn đau bụng dữ dội người vợ hóa lại đẻ ra một con Cóc xấu xí. Người vợ sợ lắm nhưng không nỡ bỏ đứa con của mình. Ngày ngày bà lên rừng đào củ mài để nuôi Cóc, mong cho Cóc chóng lớn. Ngày qua tháng lại, cóc lớn dần và trở thành một chàng Cóc cường tráng. Rồi mẹ Cóc cũng lại qua đời. Từ đó Cóc phải tự mình làm lụng nuôi thân.</p>



<p>Hồi ấy ở gần nhà Cóc có tên Khoàng Tý. Nhà Khoàng Tý có ba cô con gái đã đến tuổi lấy chồng. Đã bao nhiêu lần, Khoàng Tý mở hội để kén chọn con rể. Nhiều chàng trai đẹp đến để thi tài. Nhiều con nhà giàu mang trâu, ngựa đến để hỏi nhưng chưa ai làm Khoàng Tý ưng bụng. Lần ấy chàng Cóc tìm đến xin để làm con rể Khoàng Tý. Vừa thấy Cóc, Khoàng Tý đã giận dữ hét lên:</p>



<p>– Con Cóc xấu xí kia, ai cho mày đến hỏi con gái ta! Có cút ngay đi không?</p>



<p>Cóc vẫn bình tĩnh nói rõ ý định của mình. Khoàng Tý giận lắm, nhưng vẫn ra điều kiện:</p>



<p>– Nếu mày bắn một mũi tên xuyên chín con chim mang về đây thì tao sẽ gả con gái cho.</p>



<p>Chàng Cóc nhận lời, rồi mang cung tên đi, vào rừng săn chim. Hôm ấy trời nổi gió dữ dội. Lá to lá nhỏ rơi ào ào, cây đổ ngổn ngang, nhiều thú vật bị chết. Đến một gốc cây to cạnh con suối lớn, chàng Cóc thấy chín con chim bị gió bão quật chết từ lúc nào. Chàng liền nhặt lấy xâu vào một mũi tên rồi đem về dâng lên Khoàng Tý. Khoàng Tý phục chàng Cóc lắm. Nó lại ra thêm một điều kiện:</p>



<p>– Lần này mày phải kiếm liền một lúc chín gánh củi về đây. Được vậy ta sẽ gả con gái cho. Nếu không tao sẽ đánh cho mày một trận.</p>



<p>Khoàng Tý yên trí rằng Cóc nhỏ bé, yếu ớt thế chắc chẳng mang được chín gánh củi về cùng một lúc. Lúc ấy nó sẽ đánh cho Cóc đến chết.</p>



<p>Hiểu được lòng dạ Khoàng Tý, nhưng chàng Cóc chẳng chút ngần ngại. Sáng sớm hôm sau, khi ông mặt trời chưa ngủ dậy, chàng đã sắp sẵn quang gánh, giả vờ đi vào rừng lượm củi. Một láy sau, chàng Cóc trở về nói với ba cô gái:</p>



<p>– Tôi vào rừng kiếm củi chẳng may đâm phải cái gai ở đầu ngón chân cái. Đau quá tôi phải về đây nhờ ba cô nhổ giúp. Tôi nhớ ơn nhiều lắm.</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><img loading="lazy" decoding="async" width="640" height="438" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-4.jpg" alt="ke chuyen chang coc lay vo tien audio 4" class="wp-image-511" title="Kể chuyện: Chàng cóc lấy vợ tiên (Audio) 6" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-4.jpg 640w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-4-600x411.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-4-614x420.jpg 614w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-4-150x103.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-4-218x150.jpg 218w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-4-300x205.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 640px) 100vw, 640px" /></figure>
</div>


<p>Nghe vậy, hai cô chị bĩu môi, nhổ nước bọt vào lưng Cóc rồi bỏ đi. Chỉ có cô em út là chẳng nói chẳng rằng, lặng lẽ đến khêu gai cho chàng Cóc. Cô đã khêu lâu lắm mà gai chẳng ra. Lúc bấy giờ Cóc mới bảo rằng:</p>



<p>– Cô tốt bụng lắm nhưng khêu thế không được đâu! Phải cầm búa bửa mạnh thì gái mới chịu ra.</p>



<p>Cô út nghe nói vậy lấy làm ngạc nhiên lắm. Nàng sợ Cóc đau nên không giám. Nàng đành phải nói cho cha biết. Mới nghe nói Khoàng Tý cũng ngạc nhiên chẳng kém gì cô con gái út. Nhưng chỉ một lúc sau Khoàng Tý lại thấy vui trong bụng. Hắn nghĩ rằng: thế thì Cóc sẽ phải chết. Hắn liền gọi người làm mang cho hắn một cái búa thật to, to nhất trong nhà. Nhìn thấy vua mang búa hằm hằm đi đến, Cóc đã biết ý ác của nhà vu. Khoàng Tý đến nơi, chẳng nói chẳng rằng cứ thế giơ búa nhằm vào đầu Cóc mà bổ thật mạnh. Chàng Cóc nhanh nhẹn lánh sang một bên và thưa:</p>



<p>– Không! Tôi nhờ Khoàng Tý bổ vào ngón chân cái chứ có phải bổ bào đầu tôi đâu?</p>



<p>Lần thứ hai rồi lần thứ ba, Khoàng Tý đều nhằm vào đầu Cóc mà bổ. Nhưng cả ba lần Cóc đều tránh được. Thất lạ, Khoàng Tý thầm nghĩ: “Hay ta bổ vào ngón chân cái của nó xem sao”. Khoàng Tý lền bổ mạnh vào ngón chân cái của chàng Cóc. Bổ xong, mệt quá, mồ hôi Khoàng Tý đầm đìa, mắt hoa lên. Hắn phải ngồi phịch xuống đất, nhắm mắt lại để thở. Khi mở được mắt ra thì Khoàng Tý thấy trước mặt mình chín gánh củi to và khô. Chàng Cóc bảo Khoàng Tý:</p>



<p>– Đấy tôi đã mang về chín gánh củi rồi, Khoàng Tý gả con gái cho tôi đi.</p>



<p>Lần này thì Khoàng Tý không thề chối cãi được nữa. Hắn đành phải gọi ba đứa con gái của mình đến và hỏi:</p>



<p>– Đứa nào muốn làm vợ Cóc?</p>



<p>Hai cô chị thi nhau cười giễu Cóc. Hết chê chàng da xù xì, lung gù lại chê là mùi hôi thối. Chúng không thèm trả lời, nhổ nước bọt vào lưng cóc rồi bỏ đi. Cô em út thì chẳng nói chẳng rằng cứ ngồi im lặng. Thấy vậy, Khoàng Tý bực lắm, hỏi:</p>



<p>– Thế nào? Mày muốn lấy Cóc à?</p>



<p>Cô gái lặng lẽ gật đầu. Cuối cùng Khoàng Tý đành phải ưng thuận cho con gái út lấy chàng Cóc xấu xí. Lúc tiễn hai vợ chồng Cóc, Khoàng Tý gọi con gái lại gần và bảo:</p>



<p>– Ta sẽ đưa cho con một cái chày đá và một con ngựa, đến giữa đường, con phải ném chết cóc rồi đánh ngựa quay trờ về. Phải nhớ lời ta dặn đấy.</p>



<p>Trên đường về nhà, Cóc dắt ngựa nhảy đi trước còn vợ Cóc cưỡi ngựa theo sau. Đi được một quãng xa, vợ Cóc xuống ngựa và nói với chồng:</p>



<p>– Cha em không ưng bụng cho em sống cùng chàng đâu. Bụng cha em ác lắm, khác với bụng em nhiều, nhưng chàng đừng buồn, em không làm khác ý muốn của mình đâu. Nói hết câu, cô gái ném cái chày đá xuống vực rồi xuống ngựa cùng đi bộ với Cóc về nhà. Hai vợ chồng sống trong một túp lều tranh lụp xụp, rách nát. Hàng ngày, Cóc vẫn một mình phát nương làm rẫy. Vợ Cóc thương chồng lắm. Một lần nàng theo chồng đi ra nương. Đến nơi, nàng nhìn mãi mà không thấy chồng đâu, chỉ thấy một chàng trai khỏe, đẹp đang mải mê làm nương. Người vợ mải nhìn chàng trai, bàn chân vô tình đâm phải cành lá khô dưới đất. Thấy động, chàng trai lập tức chạy trốn vào một bụi cây gần đấy. Vợ Cóc lạ quá liền rượt theo, thì chẳng thấy chàng trai đâu mà chỉ thấy một con Cóc ngồi chồm chỗm dưới gốc cây mục. Vợ ra làm nương tiếp. Vừa làm, nàng vừa nghĩ; không biết chàng trai kia là ai mà lại đến nương làm hộ nhà mình.</p>



<p>Ngày qua tháng lại đã đến ngày hội lớn ở trong vùng. Trai gái trong bẳn mặc những bộ váy áo thật đẹp, thật sặc sỡ để đi dự hội. Thấy mình xấu xí, Cóc không muốn đi chơi với vợ. Chàng dục vợ đi trước còn mình đi sau. Vợ Cóc đi rồi, ở nhà , Cóc liền lột vỏ biến thành một chàng trai trẻ đẹp, rồi theo đường tắt đi đến hội. Lũ làng ai cũng trầm trồ, đổ mắt nhìn về phía chàng. Khi thấy chàng đánh quay tài giỏi quá mọi người dồn đến xem chật vòng trong vòng ngoài. Con gái thì muốn được tung còn với chàng, con trai thì muốn được đọ quay với chàng. Ở trong cuộc vui mà vợ Cóc buồn lắm. Nàng chờ mãi chẳng thấy chồng đến. Nàng định bỏ về nhà, nhưng lúc đi qua đám đông nàng ghé nhìn vào chỗ người đang chơi quay thì bỗng nhận ra chàng trai phát nương ngày nào. Nàng đến gần chàng trai định hỏi chuyện thì chàng bỏ chạy về hướng nhà Cóc. Lũ làng đổ xô chạy theo sau. Mọi người vào nhà chẳng thấy chàng trai nữa, chỉ thấy một con Cóc nằm thở phì dưới gầm giường.</p>



<p>Một lần khác trong vùng lại có hội. Cóc lại giục vợ đi trước. Còn mình đi sau. Lần này vợ Cóc đi đến nửa đường thì quay về nhà. Quả nhiên nàng nhìn thấy một tấm da Cóc ở dưới gầm giường. Chẳng chút chần chừ, nàng liền chạy lại cầm lấy tấm da ném vào lửa. Lúc ấy ở đám hội đang vui, tự nhiên chàng Cóc thấy người bỗng nóng rực lên, biết có chuyện xảy ra chàng bèn chạy ngay về nhà. Vừa vào đến cửa chàng đã ngửi thấy mùi khét, bèn lấy que khều đống lửa thì thây tấm da đã cháy hết. Từ đó Cóc mãi mãi hóa thành người và vợ chồng Cóc sống bên nhau đầm ấm.</p>



<p>Từ ngày mất vỏ, chàng Cóc làm lụng thật vất vả. Mọi việc chàng đều phải nhờ vào hai bàn tay. Lúa trên nương của hai vợ chồng Cóc không tốt như trước nữa. Gạo trong nhà của hai vợ chồng Cóc mau hết hơn. Họ phải đi đào củ mài ở trên rừng để ăn. Một hôm chàng Cóc nói với vợ:</p>



<p>– Vợ chồng mình khổ nhiều quá rồi. Bây giờ tôi không muốn nàng phải ăn củ mài ở trên rừng mãi, phải mặc áo rách mãi. Nàng ở nhà, tôi sẽ đi buôn một chuyến xa. Chỉ một lần trăng lên tôi sẽ trở về thôi!</p>



<p>Thế rồi sáng hôm sau chàng Cóc từ biệt người vợ xinh đẹp ra đi, trong tay chỉ có vài đồng bạc nén. Chàng phải đi xa, xa lắm. Trên đường chàng gặp một Xê sư. Xê sư biết Cóc là người tài giỏi tốt bụng nên muốn giúp chàng đạt được ý muốn. Xê sư hỏi:</p>



<p>– Chàng trai đi đây vậy?</p>



<p>Chàng Cóc lễ phép cúi đầu chào rồi đáp:</p>



<p>– Nhà con nghèo, con phải đi buôn một chuyến xa!</p>



<p>Xê sư lại nói:</p>



<p>– Thế thì con hãy đi theo ta!</p>



<p>Trên đường đi, hai người gặp một dòng sông đoạn giữa trong còn ở đầu dòng và cuối dòng lại đục ngầu. Chàng Cóc lạ lắm, bèn hỏi Xê sư:</p>



<p>– Tại sao lại có con sông lạ như vậy?</p>



<p>Xê sư chậm rãi trả lời:</p>



<p>– À phải! Làm gì có con sông lạ ấy được. Nước phải trong từ trên nguồn xuống chứ có bao giờ chỉ trong ở giữa quãng đâu.</p>



<p>Hai người lại tiếp tục đi. Một lúc sau họ gặp một con chim chỉ có một chân. Thấy lạ chàng Cóc hỏi, thì Xê sư trả lời:</p>



<p>– Con chim có một chân thì không thể đi được. Cũng như người ta không thể một chân mà đi lại dễ dàng.</p>



<p>Chàng Cóc thấy Xê sư nói có lý thì phục lắm. Từ đó hễ trên đường gặp cái gì lạn chàng đều nhờ Xê sư bảo cho.</p>



<p>Hai người đã qua bao nhiêu con sông, bao nhiêu ngọn núi. Một hôm nọ đến một bản nọ. Ở đầu bản họ thấy một cây gạo ra hoa đỏ chói trông rất đẹp mắt. Nhưng chẳng hiểu sao thân nó lại xù xì những gai. Chẳng kìm được tính tò mò, chăng Cóc lại nhờ Xê sư giải đáp giúp. Xê sư nói:</p>



<p>– À có gì đâu! Cái cây đó giống như một con người tốt bụng. Bề ngoài trông xấu xí nhưng trong bụng lại không giấu con dao độc.</p>



<p>Đi với chàng Cóc thêm nhiều con sông, thêm nhiều con suối nữa thì Xê sư nói với chàng:</p>



<p>– Hỡi chàng trai tốt bụng! Bây giờ ta không thể cùng đi với con được nữa. Con hãy ghi vào trong đầu những điều ta đã nói với con ở dọc đường. Nó sẽ giúp con nhiều đấy.</p>



<p>Nói xong Xê sư đi về một ngả, còn chàng Cóc cứ theo ngọn núi trước mắt mà đi. Chàng đi qua bản đầu tiên thì thấy một đám người đang định làm thịt con chó. Mắt nó ươn ướt như muốn nói với chàng một điều gì. Chàng Cóc thương hại con chó sắp bị làm thịt bèn bỏ một đồng bạc nén ra để mua. Con chó thoát chết mừng lắm. Nó ngoe ngẩy cái đuôi tỏ ý cám ơn chàng. Người và chó cùng đi. Đến một bản khác chàng Cóc lại thấy một con mèo xám bị nhốt vào giỏ sắp đêm thả xuống sông. Nghe tiếng kêu thảm thiết của con vật, chàng Cóc không nỡ để người ta giết nó. Chàng lại bỏ một đồng bạc nén để mua con mèo. Chó, mèo cùng chàng Cóc đi đến một cánh rừng nọ thì thấy rất nhiều người xúm quanh một con trăn lớn. Họ sắp giết chăn. Con trăn sợ lắm. Nó đang ra sức giãy giụa để mong thoát chết. Không ngần ngại chàng Cóc lại dốc cả số tiền còn lại ở trong túi để mua con trăn. Thế là số tiền mang theo không còn một xu. Chàng Cóc vui vẻ cung những con vật vừa mua được quay về nhà.</p>



<p>Lại nói đến Khoàng Tý. Từ khi chia tay với con gái út, hắn tưởng con nghe theo mình giết Cóc rồi quay về. Hắn chờ đến năm lần chăng chết, rồi năm lần trăng sống vẫn chưa thấy con về. Khoàng Tý buồn rầu bèn sang nhà Cóc xưm sao. Đến nơi hắn chỉ thấy vợ Cóc ở nhà một mình, liền bắt con gái về để để gả cho con trai xú cà. Vợ Cóc khẩn khoản van nài nhưng nhà vua vẫn trợn mắt quả:</p>



<p>– Bụng tao không ưng cho mày lấy thằng Cóc xấu xí ấy đâu. Mày phải lấy con xú cà thôi. Con xú cà nó có nhiều trâu, nhiều ngựa, nhiều bạc nén. Sao mày không thích giàu mà lại thích nghèo.</p>



<p>Cô gái lại phân trần với vua cha:</p>



<p>– Cha ơi! Cha nhầm rồi! Chồng con không phải là Cóc đâu. Chồng con là người mà.</p>



<p>Nghe vậy nhà vua lại nổi cơn thịnh nộ:</p>



<p>– Mày không nói lọt tai tao đâu! Bụng tao đã ưng cho mày lấy con xú cà thì mày phải nghe! Đừng nói trái lòng tao!</p>



<p>Vợ Cóc khóc nhiều lắm. Nước mắt nàng chảy đã ướt hết một cái áo rồi hai cái áo, mà Khoàng Tý vẫn không chịu nghe. Tên xú cà bụng rất muốn có con gái làm vợ cho con nên nó cho mổ nhiều lợn, nhiều gà, lấy nhiều rượu, nhiều thuốc mời những kẻ giàu ở quanh vùng về ăn lễ. Nó muốn lễ cưới con nó với cô gái xinh đẹp con Khoàng Tý phải to nhất trong vùng. Chúng đang ăn uống linh đình thì đột nhiên có tiếng đập cửa thình thình. Cửa bật mở, chàng Cóc lừng lững bước vào trong nhà. Chúng vừa ngạc nhiên vừa tức nhưng vẫn phải mời chàng Cóc ăn cơm. Khi mời rượu khách, chủ nhà rót quanh một lượt riêng chàng Cóc thì nó bỏ qua. Chàng Cóc giận lắm, nhớ đến lời Xê sư dặn trên đường, chàng nói:</p>



<p>– Nước đục phải đục từ trên nguồn xuống, có bao giờ chỉ đục quãng giữa đâu?</p>



<p>Chẳng biết nói thế nào, bọn chúng phải rót rượu mời chàng. Lúc cầm đũa để gắp thức ăn, chàng Cóc chỉ thấy một chiếc. Chàng cố ghìm lòng nói to:</p>



<p>– Chim chỉ có một chân thì làm sao đi được, người cũng thế? Sao chỉ cho ta một chiếc đũa để ăn.</p>



<p>Lại một lần nữa chúng chịu thua chàng. Vừa lúc ấy vợ chàng Cóc từ trong nhà bước ra. Đầu nàng đội chiếc khăn thêu nhiều màu sặc sỡ, người nàng mặc bộ quần áo mới rất đẹp. Trông nàng như một bông hoa mới nở. Thấy vậy chàng Cóc cất tiếng hỏi:</p>



<p>– Nàng ở nhà có chuyện gì không hay vậy?</p>



<figure class="wp-block-image size-full"><img loading="lazy" decoding="async" width="640" height="438" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-3.jpg" alt="ke chuyen chang coc lay vo tien audio 3" class="wp-image-510" title="Kể chuyện: Chàng cóc lấy vợ tiên (Audio) 7" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-3.jpg 640w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-3-600x411.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-3-614x420.jpg 614w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-3-150x103.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-3-218x150.jpg 218w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-3-300x205.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 640px) 100vw, 640px" /><figcaption>Kể chuyện: Chàng cóc lấy vợ tiên (Audio) 8</figcaption></figure>



<p>Vợ Cóc vừa khóc vừa kể hết đầu đuôi sự việc cho chồng mình nghe. Bấy giờ chàng Cóc mới hiểu tất cả bụng dạ cú cáo của Khoàng Tý. Chàng tìm lời an ủi vợ:</p>



<p>– Thôi! Nàng đừng khóc nữa. Tôi đã mua chó và mèo về rồi. Nàng mang chúng vào nhà đi. Tôi phải ra đầu làng dắt con trăn về đã.</p>



<p>Khi chàng Cóc đi tới nơi buộc trăn lúc sáng thì lạ quá, nhìn quanh chẳng thấy trăn đâu cả, chỉ có một cô gái đẹp đang nở miệng cười. Chàng Cóc hỏi:</p>



<p>– Hỡi cô gái đẹp ơi! Cô có thấy con trăn của tôi buộc ở đây không?</p>



<p>Cô gái mỉn cười đáp:</p>



<p>– Con trăn của chàng chính là em đây!</p>



<p>Chàng Cóc rất ngạc nhiên. Chàng mở mắt to nhìn cô gái đẹp. Thấy vậy, cô gái nói thêm:</p>



<p>– Em là con gái thứ sáu, con gái út của Be dòng đấy. Hôm nọ trời đẹp em lên trần chơi chẳng may gặp đoàn đi săn, họ bắt em định thịt. Hôm ấy nếu không được chàng cứu thì em không nói được nữa rồi! Em biết ơn chàng lắm. Bây giờ chàng xuống chơi nhà em đi, đường dễ đi thôi!</p>



<p>Chàng Cóc rất thương vợ. Chàng muốn ở nhà với vợ nhưng lại muốn biết nhà của Be dòng đẹp như thế nào nên chàng ưng thuận đi theo. Đến một hồ nước rộng, trong xanh, cô gái xinh đẹp chỉ tay xuống mặt nước và bảo:</p>



<p>– Nhà cha em ở dưới này! Giờ chàng nhắm mắt lại và cầm chặt lấy thắt lưng em. Khi nào em bảo mở mắt thì chàng mới được mở.</p>



<p>Cô gái còn dặn thêm:</p>



<p>– Xuống đó, khi về thế nào cha mẹ em cụng tạ ơn chàng đã cứu sống em. Chàng chớ có lấy vàng bạc mà hãy xin chiếc đuôi cá bằng vàng treo ở giữa nhà ấy. Nó sẽ giúp chàng ước gì được nấy.</p>



<p>Chàng Cóc làm theo lời dặn của cô gái. Chàng nhắm mắt lại và nắm chặt lấy thắt lưng cô gái. Khi mở mắt ra chàng thấy mình đang ở trong một ngôi nhà lớn có nhiều lợn gà, vàng bạc. Cô gái kể đầu đuôi câu chuyện cho cha mình nghe. Be dòng niềm nở đón tiếp chàng. Be dòng dọn cho chàng ăn những thức ăn ngon nhất nơi thủy cung. Rồi cô gái lại dẫn chàng đi xem những cảnh đẹp. Sống được ít ngày, chang Cóc thấy nhớ vợ và xin Be dòng trở lại cõi trần. Be dòng biết không thể giữa chàng ở lại thủy cung, liền bảo chàng:</p>



<p>– Hỡi chàng trai tốt bụng, chúng tôi không biết lấy gì đền ơn lòng tốt đã cứu con ta, chàng muốn gì ta sẽ tạ ơn!</p>



<p>Chàng Cóc nhìn quanh nhà Be dòng, rồi thưa:</p>



<p>– Tôi chỉ muốn xin chiếc đuôi cá vàng kia.</p>



<p>Be dòng bằng lòng, lấy đuôi cá vàng trao cho chàng Cóc, rồi cả nhà cùng ra tiễn chàng lên bờ, chúc chàng hạnh phúc, muốn gì được nấy.</p>



<p>Chàng Cóc nhắm mắt lại và nhờ cô gái xinh đẹp đưa lên bờ. Về đến nhà, theo lời dặn của cô gái, chàng Cóc tự tay đóng một cái bàn xinh xắn. Đóng xong, chàng gọi vợ đến và quét xuôi đuôi cá ba lần lên mặt bàn. Một mâm cơm ngon, đầy rượu thịt hiện ra. Hai vợ chồng cùng ăn uống vui vẻ. Sau đó chàng lại qué ba lần lên mặt bàn. Lập tức một tòa nhà bằng vàng óng ánh, cùng không biết bao nhiêu trâu, bò, lơn, gà hiện ra. Từ đấy cuộc sống của hai vợ chồng Cóc trở nên sung sướng, hạnh phúc.</p>



<p>Còn Khoàng Tý, khi tan bữa tiệc cưới ít hôm, có người vào báo có chuyện lạ là vợ chàng Cóc vẫn không chịu về làm vợ con nhà xú cà. Không những thế chàng Cóc lại vừa mới xây xong một tòa nhà bằng vàng rất đẹp. Khoàng Tý lúc đầy không tin, đến tận nơi xem thì quả đúng như vậy. Hắn trở về và đem những điều mắt thấy tai nghe thuật lại cho vợ và hai cô con gái cả. Chúng không tin. Vợ Khoàng Tý bèn tới nơi để xem thử. Đến nhà con gái, mụ thấy hai vợ chồng chàng Cóc béo khỏe, xinh đẹp, sống rất sung sướng trong một tòa nhà lộng lẫy bằng vàng. Vợ chồng Cóc ra tận cổng đón mụ. Ở nhà vợ chồng Cóc, mụ vợ Khoàng Tý được ăn những thúc ngon lạ bấy nay chưa hề thấy. Rồi mụ lại còn được thấy những của cải quí của con gái. Máu tham nổi lên che hết đầu hết mặt. Mụ gạn hỏi vợ chồng Cóc.</p>



<p>– Sao các con lại kiếm được những của hiếm này?</p>



<p>Chàng Cóc thật bụng kể lại mọi chuyện chuyện cho mụ nghe. Khi đã biết được nhiều bí ẩn, vợ Khoàng Tý vội vã ra về. Mụ đi nhanh như gió thổi, như có con ma đuổi sau lưng. Vừa về đến nhà, mụ liền gọi chồng đến nhỏ to thuật lại mọi chuyện. Khoàng Tý nghĩ vợ mình nói dối nên lại sai hai con gái đến nhà vợ chồng Cóc. Hai cô chị trở về đều nói đúng như lời mụ. Khoàng Tý vẫn chưa tin. Hắn muốn tự mình đến nơi xem hư thực lần nữa. Ngay sáng hôm sau, hắn vội vã đến nhà vợ chồng con gái út. Hắn trở về nhà vừa lúc hai cô con gái cả của hắn vừa chết. Chẳng là, hai cô chị thấy chồng em mình giàu quá, đẹp quá liền tìm cách giết em gái để cướp chồng. Nhưng cô cả lại sợ cô thứ hai tranh mất nên tìm cách hại em. Hôm đó chúng dủ nhau đi tắm, thấy em sơ ý, cô cả liền đẩy em xuống sông, rồi chạy vào rừng định tìm hái lá ngón về giết em út. Nhưng vừa vào đến rừng chưa kịp hái thì đã bị một con rắn độc bò đến cắn chết tươi.</p>



<p>Lòng vợ chồng Khoàng Tý rất buồn vì một lúc mất hai đứa con. Nhưng bụng nó vẫn không muốn bỏ chiếc đuôi cá bằng vàng của vợ chồng Cóc. Khoàng Tý mở kho lấy vàng rồi truyền lệnh cho thợ đánh ngày đêm bằng một chiếc đuôi cá y như chiếc đuôi cá thần của chàng Cóc. Đuôi cá được làm xong, Khoàng Tý hí hửng mang sang nhà chàng Cóc. Cũng như lần trước hai vợ chồng Cóc đón tiếp cha thật chu tất. Họ không thể ngờ được mưu gian của Khoàng Tý. Lừa lúc vợ chồng Cóc đi ngủ Khoàng Tý bèn đánh tráo đuôi cá thần. Sáng hôm sau hắn giả vờ buồn bã chào vợ chồng Cóc rồi ra về. Từ ngày cướp được đuôi cá vàng, Khoàng Tý đã giàu càng giàu thêm. Suốt ngày Khoàng Tý ăn uống no say, hết ở nhà vàng này lại sang ở nhà vàng khác. Hắn bắt đuôi cá làm việc liên tục, làm ra bao nhiêu của cải cho hắn.</p>



<p>Còn vợ chồng chàng Cóc từ khi mất đuôi cá thần thì trở lại nghèo đói như xưa. Họ làm việc suốt ngày mà bụng vẫn không đủ no, áo mặc vẫn bị rách. Một hom chàng Cóc bàn với vợ:</p>



<p>– Mình nhịn đói lâu rồi, trong nhà lại chẳng còn cái gì bán được. Hay ta mang chó, mèo đi đổi lấy gạo ăn vậy.</p>



<p>Nghe thấy chủ bàn thế, chó và mèo buồn lắm. Chúng không muốn xa hai vợ chồng người chủ tốt bụng nên năn nỉ xin chàng Cóc cho được sống và hứa đi lấy đuôi cá vàng thần về cho chàng.</p>



<p>Hai con rủ nhau đi. Chúng chạy suốt ngày suốt đêm không nghỉ. Tới nhà Khoàng Tý, mèo bảo chó:</p>



<p>– Anh chó ơi! Anh ở đây rình bắt lấy con chuột chúa nhé! Tôi sẽ vào xua nó ra. Khoảng Tý để đuôi cá thần trong hòm, ta phải bắt chuột cắn thủng hòm mới lấy được.</p>



<p>Chó gật đầu đồng ý. Nó nấp một chỗ kín để rình. Chỉ sau một lần nguẩy đuôi, chó đã thấy đàn chuột nhốn nháo chạy quàng chạy xiên ra ngoài. Chó nhảy xổ tới ngoạm lấy con chuột chúa. Mèo nhanh chân lẹ làng nhảy đến túm lấy chú chuột đang run lẩy bẩy mà bảo:</p>



<p>– Mày muốn sống thì hãy đi gọi cả họ nhà mày đến đây để vào khoét bằng được cái hòm quí trong buồng Khoàng Tý.</p>



<p>Chuột run sợ nhận lời. Chỉ một lát sau bao nhiêu chuột to, chuột nhỏ, chuột đực, chuột cái kéo về lúc nhúc trước mặt chó và mèo. Mèo bảo con chuột chúa:</p>



<p>– Chúng mày hãy vào cắn thủng hòm của Khoàng Tý rồi lấy chiếc đuôi cá bằng vàng ra đây cho tao thì sẽ được tha chết!</p>



<p>Chuột chúa vội vã vâng lời và nhảy đi trước. Theo sau nó là những chú chuột cường cháng nhanh chân nhất. Lúc ấy, Khoàng Tý đang cùng vợ ăn cơm trong nhà nghe thấy tiếng chuột cắn liền bảo vợ:</p>



<p>– Bà vào đuổi chuột đi kẻo nó cắn thủng chiếc hòm đựng đuôi cá vàng mất.</p>



<p>Ngay lúc đó mèo đứng ở góc nhà kêu lớn “meo meo!” làm cho vợ Khoàng Tý yên lòng bảo chồng:</p>



<p>– Sợ gì, đã có mèo rồi!</p>



<p>Chuột thay nhau hì hục khoét hòm. Chẳng mấy chốc hòm thủng, họ hàng nhà chuột khéo léo lôi đuôi cá vàng ra ngoài. Mèo ngoạm ngay lấy đuôi cá thần, tha chết cho họ hàng nhà chuột rồi nhẹ nhàng chạy ra cửa sau ra đường.</p>



<p>Giữa lúc hai vợ chồng chàng Cóc đang than thở về người cha độc ác và thân phận nghèo đói của mình thì nghe thấy tiếng chó sủa ngoài bìa rừng. Biết là mèo và chó đã trở về, chàng Cóc vội ra đón. Mèo mừng rỡ trao đuôi cá thần cho chủ. Chàng Cóc cám ơn hai con vật tốt bụng rồi lấy đuôi cá vàng ra quét đi quét lại vài lần trên mặt bàn. Lập tức bao nhiêu thức ăn ngon hiện ra, rồi cả nhà cao cửa rộng, trâu ngựa béo khỏe cũng hiện ra. Từ đó hai vợ chồng chàng Cóc lại sống một cuộc sống no đủ sung sướng bên cạnh chó và mèo.</p>



<p>Còn vợ chồng Khoàng Tý sáng ra thấy đói định mở hòm lấy đuôi cá vàng thì chẳng thấy đâu. Chúng tiếc ngẩn tiếc ngơ đến đứt ruột mà chết.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-chang-coc-lay-vo-tien-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Ke-chuyen-Chang-coc-lay-vo-tien-Audio.mp3" length="24079971" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Mar 2025 06:20:52 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17800</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio) Ngày xửa, ngày xưa ở&#160;thành phố Naha thuộc hòn đảo&#160;Okinaoa có hai mẹ con người đàn bà nọ sống ớ đó. Khi cậu bé lên bảy thì người mẹ thường hay ốm yếu. Một hôm bà gọi con trai đến bên giường và nói: &#8220;Con trai yêu quí [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xửa, ngày xưa ở&nbsp;thành phố Naha thuộc hòn đảo&nbsp;Okinaoa có hai mẹ con người đàn bà nọ sống ớ đó. Khi cậu bé lên bảy thì người mẹ thường hay ốm yếu.</p>



<p>Một hôm bà gọi con trai đến bên giường và nói: &#8220;Con trai yêu quí của mẹ, mẹ chẳng còn sống được bao lâu nữa. Mẹ không có tài sản gì để lại cho con ngoài ba bó rơm nếp trong nhà kho. Bây giờ nó là gia tài của con. Bảy ngày sau khi mẹ qua đời con hãy đem những bó rơm đó đến cửa hàng lương thực đổi lấy một ít bột gạo nếp. Mẹ sẽ kể cho con nghe chuyện về ba bó rơm đó&#8221;.</p>



<p>&#8220;Trước đây, khi mẹ còn là hoàng hậu. Một lần, có nhiều người đang làm việc trong kinh thành. Mẹ bỗng nhìn ra biển và thấy ngoài khơi có một chiếc tàu thuỷ rất đẹp, mẹ buột miệng kêu to: &#8220;Ô! Một chiếc tàu tuyệt đẹp kìa! Mọi người đều dừng lại và nhìn con tàu.</p>



<p>Nhà vua rất tức giận về chuyện đó và Người tuyên bố rằng bất kỳ người phụ nữ nào làm cho mọi người lãng phí thời gian thì đều bị đuổi khỏi kinh thành. Thế là sau đó mẹ bị khỏi kinh thành. Trước khi ra đi cha của đức vua đã cho mẹ ba bó rơm nếp đó. Con trai của mẹ, con hãy nhớ lấy câu chuyện này&#8221;. Nói xong câu cuối cùng người mẹ tắt thở.</p>



<figure class="wp-block-image size-full"><img loading="lazy" decoding="async" width="960" height="540" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2.jpg" alt="ke chuyen ba bo rom nep audio 2" class="wp-image-262" title="Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio) 9" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2.jpg 960w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2-600x338.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2-768x432.jpg 768w" sizes="auto, (max-width: 960px) 100vw, 960px" /><figcaption>Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio) 10</figcaption></figure>



<p>Bảy ngày sau khi người mẹ qua đời, cậu con trai mang ba bó rơm nếp đến cửa hiệu lương thực như lời mẹ dặn. Nhưng chẳng ai thèm đổi bất cứ một cái gì cho cậu. Cậu cứ ngồi đó suốt hai ngày. Đến ngày thứ ba thì có một ông chủ đi vào cửa hiệu hỏi cậu có bán bó rơm đó không, thì cậu nói là chỉ đổi lấy bột gạo nếp thồi. Ông chủ nọ đồng ý đổi cho cậu ta một cân rưỡi bột gạo nếp.</p>



<p>Cậu ta cầm bột gạo nếp và đi đến hiệu hàn. Cậu ta ngồi ở cửa suốt cả một ngày, cuối cùng ông chủ hiệu hỏi:</p>



<p>&#8211; Này cậu bé, cậu cho tôi chỗ bột nếp ấy nhé?</p>



<p>&#8211; Chỗ bột này là cả gia tài của cháu, cháu không thể cho ông trừ khi ông đổi cho cháu một thứ gì đó.</p>



<p>&#8211; Thế cậu bán cho tôi vậy.</p>



<p>&#8211; Không, cháu cũng không bán. Nhưng nếu ông cho cháu cái ấm kia cháu sẽ cho ông chỗ bột này.</p>



<p>Người chủ hiệu đổng ý cho cậu bé một cái ấm bẹp đế lấy chỗ bột nếp đó. Cậu bé lại đi đến hiệu rèn và ngồi ở đó suốt hai ngày. Cuối cùng người thợ rèn đi đến chồ cậu và hỏi:</p>



<p>&#8211; Cháu bán cái ấm này cho bác nhé?</p>



<p>&#8211; Cháu không bán. Nhưng nếu muốn, bác có thể đổi cho cháu một thanh gươm.</p>



<p>&#8211; Thế cháu thích thanh gươm loại nào?</p>



<p>&#8211; Bác cho cháu một thanh gươm cùn và cũ ấy cháu sẽ cho bác cái ấm này.</p>



<p>Bác thợ rèn đổi cho cậu bé một thanh gươm đà cũ, không có bao. Sau đó cậu bé đi ra bờ biển, nơi có một con tàu Trung Hoa đang đậu. Cậu ta thấy mệt quá nên nằm ngủ một giấc. Một tên trộm đi qua, hắn nhìn thấy thanh gươm mà cậu bé đang gối đầu. Hắn nảy ra ý định lấy trộm thanh gươm. Nhưng khi hắn vừa sờ vào thanh gươm thì nó lại biến thành một con rắn. Vài lần hắn sờ vào thanh giươm thì nó đều biến thành con rắn do đó hắn không làm sao lấy được thanh gươm.</p>



<p>Người thuyền trưởng của con tàu đỗ cạnh đó nhìn thấy mọi chuyện. Anh ta gọi cậu bé lại và bảo:</p>



<p>&#8211; Chào cháu! Cháu hãy mang theo thanh gươm và trèo lên tàu của chú nào.</p>



<p>Khi cậu bé đã ớ trên tàu người thuyền trưởng bảo cậu bán thanh gươm cho anh ta. Nhưng cậu bé nói:</p>



<p>&#8211; Cháu sẽ bán thanh gươm nhưng cháu muốn rất nhiều tiền.</p>



<p>&#8211; Ồ, một cái tàu Trung Hoa như thế này mà lại không có tiền trả cho cháu sao. Chú sẽ trá cho cháu nhiều như cháu thích.</p>



<p>&#8211; Ồ, thực ra cháu không muốn bán đế lấy tiền.</p>



<p>Cháu chí muốn đổi lấy cái màn gió của chú thôi.</p>



<p>&#8211; Ồ, màn gió à? Cháu hây chọn lấy cái màn nào mà cháu thích.</p>



<p>&#8211; Cháu thích một cái cũ đã rách rồi ấy.</p>



<p>Cậu bé cầm cái màn gió rồi lên đường đi đến kinh thành của vua Kanasi. Cậu ta đi vào khu vườn trong kinh thành phủ cái màn gió lên một gò đất nhỏ trong vườn. Sau đó cậu ta nằm xuống đó và ngủ một giấc. Vừa lúc đó một con chim sơn ca đậu xuống tấm màn gió và bắt đầu cất tiếng hót. Ngay lập tức những con chim khác cũng hoạ theo hót vang lên. Nhà vua đã nhìn thấy mọi việc bèn gọi cậu bé đến và hỏi:</p>



<p>&#8211; Này, cậu bé, cậu hãy bán cho ta cái màn gió đó.</p>



<p>&#8211; Xin đức vua tha tội nhưng con không thể bán được cái màn gió đó. Con chí có thế đổi lấy hai thứ.</p>



<p>&#8211; Hai thứ đó là gì?</p>



<p>&#8211; Những con sóng ngoài biển và tất cả nước của vương quốc này.</p>



<p>Khi Đức vua nghe thấy vậy Người nghĩ rằng cậu bé chắc là mất trí nói luyên thuyên chứ chả hiểu cậu nói gì. Nhưng Đức vua đã lầm. Ngay sau khi Đức vua hứa với cậu ta. Cậu bé liền quản lý tất cả nước trên biển và trong đất liền. Nếu ai muốn dùng nước ngọt phái trả cho cậu ta mười xu.</p>



<p>Nếu ai muốn dùng nước biển phái trả cho cậu ta năm xu. Mọi người ở trong vương quốc thấy mệt mỏi mồi lần cần dùng nước là mỗi lần phái trả tiền cho cậu bé. Họ muốn được dùng nước thoái mái như trước đây nên đã kiến nghị lên Đức vua. Nhà vua cũng nhận thấy thật là bất tiện khi để cậu bé ấy điểu khiển việc cung cấp nước trong dân chúng. Người cho gọi cậu bé đến và nói:</p>



<p>&#8211; Ta sẽ cho ngươi rất nhiều tiền nếu ngươi để cho dân chúng dùng nước thoái mái như trước đây.</p>



<p>Cậu bé từ chối yêu cầu của nhà vua. Nhà vua lại báo:</p>



<p>&#8211; Thôi được rồi, chúng ta sẽ đấu với nhau. Ai thắng người đó sẽ được quyển điều khiển việc phân phối nước trong vương quốc.</p>



<p>&#8211; Con không sợ phải giao đấu với Đức vua. Nhưng trước khi đấu Đức vua hãy cho phép con hỏi một câu. Khi người mẹ của con còn là hoàng hậu, bà đã bị đuổi khỏi kinh thành chi vì bà đã nói một lời làm cho những người thợ ngừng tay trong một lát. Thế ai là người đã đuổi mẹ con khỏi kinh thành.</p>



<p>Khi cậu bé nói như vậy, Đức vua là người đầu tiên nhận ra cậu bé nói về ai. Đức vua nói với cậu bé:</p>



<p>&#8211; Ta sẽ nhường ngôi vua cho con nếu con đồng ý để cho mọi người được dùng nước như trước đây.</p>



<p>Sau đó nhà vua nhường lại ngôi </p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Ba-bo-rom-nep.mp3" length="19940009" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Nói dối như cuội (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-noi-doi-nhu-cuoi-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-noi-doi-nhu-cuoi-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Mar 2025 06:15:43 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17799</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Nói dối như cuội (Audio) Ngày xưa có một anh chàng trẻ tuổi tên là Cuội. Từ thuở nhỏ, Cuội mồ côi cả cha lẫn mẹ phải đi ở với chú thím. Hắn ta là tay láu lỉnh, đặc biệt về môn lừa người thì rất thành thạo. Một lão trọc phú ở [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-noi-doi-nhu-cuoi-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Nói dối như cuội (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xưa có một anh chàng trẻ tuổi tên là Cuội. Từ thuở nhỏ, Cuội mồ côi cả cha lẫn mẹ phải đi ở với chú thím. Hắn ta là tay láu lỉnh, đặc biệt về môn lừa người thì rất thành thạo. Một lão trọc phú ở trong miền nghe tiếng đồn về Cuội tỏ vẻ không tin. Một hôm, hắn cho người gọi Cuội đến và bảo:<br>– Nghe nói mày lừa người giỏi lắm. Bây giờ tao ngồi ở đây, đố mày lừa tao cho tao ra ngoài cổng thì tao lập tức thưởng cho mày năm quan. Đấy có mọi người làm chứng đấy!</p>



<p>Cuội&nbsp;ta gãi đầu gãi tai đáp:<br>– Ông ngồi ở đây, lại có đề phòng sẵn thì làm sao mà lừa ông ra ngoài kia được. Nếu ông ra đứng ngoài cổng tôi mới có cách lừa được ông vào nhà.</p>



<p>Nghe nói thế, lão trọc phú chạy ra cổng. Nhưng khi đến nơi, Cuội đã vỗ tay reo:<br>– Đấy tôi đã lừa được ông ra cổng rồi!</p>



<p>Trọc phú bị tẽn vì thua cuộc đành phải y ước đem tiền cho Cuội.</p>



<p>Nhà chú thím Cuội có nuôi một con lợn béo. Một hôm nhân lúc mọi người đi vắng cả, Cuội gọi người hàng thịt đến nhà bán rẻ con lợn đó lấy tiền tiêu. Cuội chỉ dặn người ấy giấu kín cho mình và xin lại cái đuôi lợn sống. Hắn đã tìm ra được một mưu để nuốt trôi con lợn. Hắn đào một cái lỗ nhỏ ở đám đất gần chuồng lợn, cắm cái đuôi vào đó rồi nện đất rất chặt. Chờ lúc người thím đi làm về, hắn làm vẻ mặt hốt hoảng, nói:<br>– Thím ơi! Thật là số không may. ông gì ấy ông bắt mất lợn nhà ta. Nó xuống âm phủ mất rồi. Rồi Cuội dắt thím ra chuồng lợn, nói tiếp:<br>– Nó đã xuống cả hai chân sau rồi, chỉ còn cái đuôi, bây giờ thím hãy giữ lấy cái đuôi đừng cho nó xuống mà cũng đừng giật mạnh kẻo đứt mất là hỏng việc. Cháu sẽ lấy thuổng đào đất xung quanh, may chi bắt nó trở về. Người thím nghe nói tưởng ông gì bắt lợn thật, vừa lo sợ vừa tiếc của, giục Cuội làm nhanh. Cuội lẳng lặng lấy thuổng đào đất. Đất bở ra, cái đuôi không kéo tự nhiên rời khỏi mặt đất. Thấy thế hắn la to lên:<br>– Thôi! Thế là lợn xuống âm phủ mất rồi. Còn làm ăn gì được nữa. Một hôm, Cuội cùng chú đi chợ. Cuội xách một cái thúng không. Đột nhiên, Cuội chạy lên trước bỏ quá chú một quãng rồi lấy thúng úp một bãi cứt trâu ở dọc đường. Khi người chú vừa đến nơi,&nbsp;Cuội&nbsp;khư khư giữ chịt lấy thúng, bảo:<br>– May quá! Cháu vừa úp được một con chim ngói to lắm! Nhưng nếu bây giờ thò tay vào bắt thì nó trượt mất. Vậy chú mau mua về lấy tay lưới giăng chung quanh để bắt cho chắc. Con này mà đánh chén thì tuyệt!</p>



<p>Người chú vốn có máu tham, nghe hắn nói thế tưởng thật, vội vã trở về nhà lấy lưới đến giăng bốn bên thúng rất cẩn thận. Mọi người xúm lại xem rất đông. Nhưng khi Cuội giở thúng ra, ai nấy đều phì cười vì chỉ thấy một bãi cứt trâu, chả có chim đâu cả. Riêng người chú bị Cuội đánh lừa, giận thâm gan tím ruột, bèn không đi chợ nữa, dắt Cuội về đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.</p>



<p>Một hôm khác,&nbsp;Cuội&nbsp;cùng chú đang cuốc cỏ ngoài đồng. Trời nắng như thiêu như đốt. Khát quá, người chú bảo hắn về nhà lấy nước mang ra. Vừa đến nhà, Cuội đã làm vẻ hốt hoảng, nước mắt giàn giụa, miệng mếu nói không ra tiếng:<br>– Khốn khổ lắm thím ơi! Chú bị trâu húc lòi ruột gan ra một đống. Hiện đã tắt thở, còn nằm trên cồn…</p>



<p>Người thím nghe nói chỉ còn biết kêu trời khóc đất rồi bươn bả ra đồng. Vừa đi vừa ôm mặt than khóc rất thảm thiết. Cuội ta lại lẻn theo đường tắt, ba chân bốn cẳng chạy ra đồng. Sắp đến nơi, hắn cũng làm bộ đau đớn, bảo chú:<br>– Chú ơi! Trời hại ta. Thím ở nhà không biết leo trèo thế nào bị ngã từ trên gác xuống, chết tím cả mặt, không một ai biết cả.</p>



<p>Người chú nghe nói, tưởng thật, đấm ngực kêu trời rồi chạy về kêu khóc suốt cả dọc đường. Đến khi hai vợ chồng đâm sầm vào nhau mới biết là thằng cháu ác nghiệt đánh lừa. Hai vợ chồng tức giận điên cuồng bèn đan một cái rọ bỏ Cuội vào rồi một mình chồng vác ra sông định vứt xuống nước.</p>



<p>Đến bờ sông, Cuội ta cầu khẩn: “Cháu có tội với chú thím, chú thím bắt chết cũng đáng. Có điều ở dương gian cháu nói láo kiếm ăn được là nhờ có một quyển sách nói láo bấy lâu nay vẫn gác trên sàn bếp. Nay chú làm ơn nghĩ đến chút tình máu mủ về lấy giùm quyển sách đó đặng cháu mang theo xuống âm phủ kiếm ăn”.</p>



<p>Nghe hắn nói có vẻ thảm thiết, người chú tưởng thật, nghĩ bụng, tay hắn mình đã trói, rọ lại buộc chặt không thể trốn đi đằng nào được, bèn tất tả chạy về lấy sách. Đang ngồi co ro trong rọ bỗng trông thấy một thằng hủi đi qua, Cuội gọi giật lại:<br>– Này hủi ơi! Tao trước cũng sưng da thối thịt như mày, nhưng trời run rủi cho tao ngồi vào đây, thế rồi tao được người ta đưa xuống nước chạy chữa, rồi lại khiêng lên, bây giờ lành hẳn cả rồi. Mày cứ mở cho tao ra mà xem. Hủi tưởng thật, mở rọ cho Cuội ra, tấm tắc khen phép chữa mầu nhiệm rồi mừng rỡ nói:<br>– May cho tôi quá! Thế anh cho tôi ngồi vào đây rồi anh buộc hộ cho tôi với. Có mấy quan tiền xin được nhân thể tôi biếu anh.<br>Được tự do, Cuội chờ cho hủi vào, buộc rọ lại cẩn thận rồi cầm tiền đi thẳng. Lại nói chuyện người chú về nhà tìm mãi trên sàn bếp chẳng thấy gì cả, mới biết là mình lại bị lừa lần nữa, giận quá, hầm hầm trở ra, chẳng nói chẳng rằng đạp rọ lăn xuống sông. Thế là hủi ta mất tích.</p>



<p>Cuội đến một vùng rừng núi trùng điệp. ở đây có rất nhiều voi, Cuội bèn nghĩ kế bắt cho được một con. Hắn ta đào một cái hố rất rộng và rất sâu ở chỗ voi hay qua lại. Trên miệng hố có bắc tre nứa lát phên và ghép cỏ rất khéo. Quả nhiên sau đó ba hôm có một con voi bị sa hố đầu chúc xuống dưới, đít chổng lên trời, không cựa quậy được. Cuội dùng đất lấp voi lại chỉ chừa có cái lỗ đít. Và khoét đít voi thành một cái lỗ lớn hơn, rồi cứ để yên tại đó, chỉ thỉnh thoảng đến trông chừng. Hắn bụng bảo dạ: “Rồi ta sẽ có một con voi biết bay, đi chu du thiên hạ!”. Sau khi voi chết, quạ và diều ngửi thấy mùi thịt liền rủ nhau tới ăn. Chúng nó chui qua lỗ đít tiến sâu vào thân con voi để rỉa lần thịt ở trong đó. Trước còn năm con mười con, sau dần dần có hàng trăm con ngày ngày chui vào chén thịt và lòng rất thỏa thích. Cuội ta chờ đến lúc thịt voi đã gần kiệt, rình khi chim chóc chui vào khá nhiều, mới thình lình đút nút đít voi lại. Thế rồi Cuội đào đất lên cho cái xác da voi nằm ngay ngắn. Hắn cưỡi lên lưng, dùng gậy đánh nhẹ ở dưới bụng voi. Tự nhiên bầy chim ở trong cái xác da voi bay vụt cả lên, mang cái xác da voi và Cuội lên trời. Cái xác da voi bay giữa không trung qua những núi dài sông rộng làm cho Cuội nhìn không chán mắt. Cuội cứ để cho bay mãi suốt ngày, cuối cùng nhìn thấy một kinh thành rộng lớn, trong đó nhà ngói san sát, người qua lại đông không biết bao nhiêu mà kể. Cuội muốn xuống xem thử cho biết.</p>



<p>Hắn vỗ mấy cái trên lưng voi, chim chóc thấy động phía trên thì sợ hãi xếp cánh không bay nữa. Cái xác da voi từ từ hạ xuống. Nó rơi xuống trúng giữa sân rồng có các quan đang làm lễ bái mạng. Nhà vua và tất cả triều thần thấy có một người cưỡi voi từ trên trời xuống thì kinh hãi bội phần, vội vàng sụp xuống lạy Cuội như tế sao. Họ đón Cuội như đón một vị thần vừa giáng hạ. Nhà vua thân đưa Cuội vào nội điện và không dám ngồi ngang hàng. Cuội sung sướng hưởng những cỗ bàn lễ vật của mọi người đem dâng. Khi nghe Cuội nói đến sự mầu nhiệm của con vật, nhà vua cất tiếng run run hỏi: “Ngài có thể cho quả nhân cưỡi lên voi đi ngắm cảnh gấm vóc trong thiên hạ được chăng?”&nbsp;Cuội&nbsp;đáp: “Được lắm, nhưng cần phải làm hai việc: một là nhà vua phải thay đổi quần áo cho tôi, vì con vật nó hay lạ hơi người, hai là khi ra giữa biển phải nhớ mở cái nút đằng sau cho nó uống nước”. Không một ai ngăn cản được lòng ham muốn của nhà vua. Cuối cùng cái xác da voi đưa vua lên không trung. Ra giữa biển, vua nhớ lời Cuội dặn, mở nút đằng đít để cho voi giải khát. Lũ quạ và diều mấy lâu bị giam cầm, nay thấy có chỗ hở lục tục bay ra tất cả. Cái xác da voi rơi xuống biển và chả mấy chốc nhà vua đã lọt vào bụng cá. Còn Cuội mặc áo hoàng bào lên làm vua nước ấy.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-noi-doi-nhu-cuoi-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Noi-doi-nhu-cuoi.mp3" length="20015921" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Cô bé quàng khăn đỏ (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-be-quang-khan-do-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-be-quang-khan-do-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:49:23 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17770</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Cô bé quàng khăn đỏ (Audio) Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn: – Con [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-co-be-quang-khan-do-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Cô bé quàng khăn đỏ (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn:</p>



<p>– Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy. Trên đường đi, cô thấy đường vòng qua rừng có nhiều hoa, nhiều bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc:</p>



<p>– Cô bé quàng khăn đỏ ơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi đường thẳng, đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?</p>



<p>Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm. Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi:</p>



<p>– Này, cô bé đi đâu thế?</p>



<p>Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời:</p>



<p>– Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi.</p>



<p>Nghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi:</p>



<p>– Nhà bà ngoại cô ở đâu?</p>



<p>– Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.</p>



<p>Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé. Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng. Xong xuôi, nó lên giường nằm đắp chăn giả là bà ngoại ốm.</p>



<p>Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:</p>



<p>– Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa?</p>



<p>Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…</p>



<p>– Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà.</p>



<p>– Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá. Cháu lại đây với bà.</p>



<p>Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;</p>



<p>– Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế?</p>



<p>– Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn. Chó sói đáp</p>



<p>– Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?</p>



<p>– Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn.</p>



<p>Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:</p>



<p>– Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế?</p>



<p>– Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy.</p>



<p>Sói nói xong liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng em bé Khăn Đỏ đáng thương.</p>



<p>Sói đã no nê lại nằm xuống giường ngủ ngáy o o. May sao, lúc đó bác thợ săn đi ngang thấy thế. Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ ra là chắc sói đã ăn thịt bà lão, và tuy vậy vẫn còn có cơ cứu bà. Bác nghĩ không nên bắn mà nên lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ ra. Vừa rạch được vài mũi thì thấy chiếc khăn quàng đỏ chóe, rạch được vài mũi nữa thì cô bé nhảy ra kêu:</p>



<p>– Trời ơi! Cháu sợ quá! Trong bụng sói, tối đen như mực. Bà lão cũng còn sống chui ra, thở hổn hển. Khăn đỏ vội đi nhặt đá to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên, nhưng đá nặng quá, nó ngã khuỵu xuống, lăn ra chết.</p>



<p>Từ dạo ấy, cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-be-quang-khan-do-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Ke-chuyen-Co-be-quang-khan-do.mp3" length="25195465" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Cô bé bán diêm (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-be-ban-diem-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-be-ban-diem-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:46:33 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dân gian]]></category>
		<category><![CDATA[Hoàng tử]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích Việt Nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17771</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Cô bé bán diêm (Audio) Rét dữ dội. Tuyết rơi. Trời đã tối hẳn. Đêm nay là đêm giao thừa. Giữa trời đông giá rét, một em gái nhỏ đầu trần, chân đi đất, đang dò dẫm trong đêm tối. Lúc ra khỏi nhà em có đi giày vải, nhưng giày vải phỏng [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-co-be-ban-diem-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Cô bé bán diêm (Audio)</strong></h2>



<p>Rét dữ dội. Tuyết rơi. Trời đã tối hẳn. Đêm nay là đêm giao thừa.</p>



<p>Giữa trời đông giá rét, một em gái nhỏ đầu trần, chân đi đất, đang dò dẫm trong đêm tối.</p>



<p>Lúc ra khỏi nhà em có đi giày vải, nhưng giày vải phỏng có tác dụng gì kia chứ !</p>



<p>Giày ấy của mẹ em để lại, rộng quá, em đã liên tiếp làm văng mất cả hai chiếc khi em chạy qua đường, vào lúc hai chiếc xe ngựa đang phóng nước đại.</p>



<p>Chiếc thứ nhất bị xe song mã nghiến, rồi dính theo tuyết vào bánh xe; thế là mất hút. Còn chiếc thứ hai, một thằng bé lượm được, cười sằng sặc, đem tung lên trời. Nó còn nói với em bé rằng nó sẽ giữ chiếc giày để làm nôi cho con chó sau này.</p>



<p>Thế là em phải đi đất, chân em đỏ ửng lên, rồi tím bầm lại vì rét.</p>



<p>Chiếc tạp dề cũ kỹ của em đựng đầy diêm và tay em còn cầm thêm một bao.</p>



<p>Em cố kiếm một nơi có nhiều người qua lại. Nhưng trời rét quá, khách qua đường đều rảo bước rất nhanh, chẳng ai đoái hoài đến lời chào hàng của em.</p>



<p>Suốt ngày em chẳng bán được gì cả và chẳng ai bố thí cho em chút đỉnh.&nbsp;Em bé đáng thương, bụng đói cật rét, vẫn lang thang trên đường. Bông tuyết bám đầy trên mái tóc dài xõa thành từng búp trên lưng em, em cũng không để ý.</p>



<p>Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay. Chả là đêm giao thừa mà ! Em tưởng nhớ lại năm xưa, khi bà nội hiền hậu của em còn sống, em cũng được đón&nbsp;giao thừa ở nhà. Nhưng thần chết đã đến cướp bà em đi mất, gia sản tiêu tán và gia đình em đã phải lìa ngôi nhà xinh xắn có dây trường xuân leo quanh, nơi em đã sống những ngày đầm ấm, để đến chui rúc trong một xó tối tăm, luôn luôn nghe những lời mắc nhiếc, chửi rủa.</p>



<p>Em ngồi nép trong một góc tường, giữa hai ngôi nhà, một cái xây lùi lại một chút.</p>



<p>Em thu đôi chân vào người, nhưng mỗi lúc em càng thấy rét buốt hơn.</p>



<p>Tuy nhiên em không thể nào về nhà nếu không bán được ít bao diêm, hay không ai bố thí cho một đồng xu nào đem về; nhất định là cha em sẽ đánh em.</p>



<p>Vả lại ở nhà cũng rét thế thôi. Cha con em ở trên gác, sát mái nhà và, mặc dầu đã nhét giẻ rách vào các kẽ hở trên vách, gió vẫn thổi rít vào trong nhà. Lúc này đôi bàn tay em đã cứng đờ ra.</p>



<p>Chà ! Giá quẹt một que diêm lên mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ ? Giá em có thể rút một que diêm ra quẹt vào tường mà hơ ngón tay nhỉ ? Cuối cùng em đánh liều quẹt một que diêm. Diêm bén lửa thật là nhạy. Ngọn lửa lúc đầu xanh lam, dần dần biếc đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt.</p>



<p>Em hơ đôi tay trên que diêm sáng rực như than hồng. Chà ! Ánh sáng kỳ diệu làm sao ! Em tưởng chừng như đang ngồi trước một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng. Trong lò, lửa cháy nom đến vui mắt và tỏa ra hơi nóng dịu dàng.</p>



<p>Thật là dễ chịu ! Đôi bàn tay em hơ trên ngọn lửa; bên tay cầm diêm, cái ngón cái nóng bỏng lên. Chà ! Khi tuyết phủ kín mặt đất, gió bấc thổi vun vút mà được ngồi hàng giờ như thế, trong đêm đông rét buốt, trước một lò sưởi, thì khoái biết bao!</p>



<p>Em vừa duỗi chân ra sưởi thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất. Em ngồi đó, tay cầm&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" target="_blank" rel="noreferrer noopener nofollow">que diêm</a>&nbsp;đã tàn hẳn. Em bần thần cả người và chợt nghĩ ra rằng cha em đã giao cho em đi bán diêm; đêm nay, về nhà thế nào cũng bị cha mắng.</p>



<p>Em quẹt que diêm thứ hai, diêm cháy và sáng rực lên. Bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải màn. Em nhìn thấu tận trong nhà. Bàn ăn đã dọn, khăn trải trắng tinh, trên bàn bày toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay. Nhưng điều kỳ diệu nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi dĩa và mang cả dao ăn, phóng sết, cắm trên lưng, tiến về phía em bé.</p>



<p>Rồi… que diêm vụt tắt; trước mặt em chỉ còn là những bức tường dầy đặc và lạnh lẽo.</p>



<p>Thực tế đã thay thế cho mộng mị: chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào cả, mà chỉ có phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu và mấy ngừơi khách qua đường quần áo ấm áp vội vã đi đến những nơi hẹn hò, hoàn toàn lãnh đạm với cảnh nghèo khổ của em bé bán diêm.</p>



<p>Em quẹt que diêm thứ ba. Bỗng em thấy hiện ra một cây thông Noel. Cây này lớn và trang trí lộng lẫy hơn cây mà em đã được thấy năm ngoái qua cửa kính một nhà buôn giàu có. Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong các tủ hàng, hiện ra trước mắt em bé. Em với đôi tay về phía cây… nhưng diêm tắt. Tất cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi biến thành những ngôi sao trên trời.</p>



<p>– Chắc hẳn có ai vừa chết, em bé tự nhủ, vì bà em, người hiền hậu độc nhất đối với em, đã chết từ lâu, trước đây thường nói rằng: “Khi có một vì sao đổi ngôi là có một linh hồn bay lên trời với thượng đế”.</p>



<p>Em quẹt một que diêm nữa vào tường, một ánh sáng xanh tỏa ra xung quanh và em bé nhìn thấy rõ ràng là bà em đang mỉm cười với em.</p>



<p>– Bà ơi !&nbsp;Em bé reo lên, cho cháu đi với ! Cháu biết rằng diêm tắt thì bà cũng biến đi mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây Noel ban nãy, nhưng xin bà đừng bỏ cháu ở nơi này; trước kia, khi bà chưa về với thượng đế chí nhân, bà cháu ta đã từng sung sướng biết bao ! Dạo ấy bà đã từng nhủ cháu rằng nếu cháu ngoan ngoãn cháu sẽ được gặp lại bà; bà ơi! cháu van bà, bà xin với Thượng Đế chí nhân cho cháu về với bà. Chắc Người không từ chối đâu.</p>



<p>Que diêm tắt phụt và ảo ảnh rực sáng trên khuôn mặt em bé cũng biết mất.</p>



<p>Thế là em quẹt tất cả những que diêm còn lại trong bao. Em muốn níu bà em lại ! Diêm nối nhau chiếu sáng như giữa ban ngày. Chưa bao giờ em thấy bà em to lớn và đẹp lão như thế này. Bà cụ cầm lấy tay em, rồi hai bà cháu bay vụt lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét, đau buồn nào đe dọa họ nữa. Họ đã về với Thuợng đế.</p>



<p>Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín mặt đất, nhưng mặt trời lên, trong sáng, chói chang trên bầu trời xanh nhợt. Mọi người vui vẻ ra khỏi nhà.</p>



<p>Trong buổi sáng lạnh lẽo ấy, ở một xó tường người ta thấy một em gái có đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười. Em đã chết vì giá rét trong đêm giao thừa.</p>



<p>Ngày mồng một đầu năm hiện lên trên tử thi em bé ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẵn. Mọi người bảo nhau: “Chắc nó muốn sưởi cho ấm!.” Nhưng chẳng ai biết những cái kỳ diệu em đã trông thấy, nhất là cảnh huy hoàng lúc hai bà cháu bay lên để đón lấy những niềm vui đầu năm.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-be-ban-diem-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Ke-chuyen-Co-be-ban-diem.mp3" length="22738773" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể truyện: Bạch Tuyết và Hồng Hoa (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-truyen-bach-tuyet-va-hong-hoa-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-truyen-bach-tuyet-va-hong-hoa-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:42:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17772</guid>

					<description><![CDATA[Kể truyện: Bạch Tuyết và Hồng Hoa (Audio) Ngày xưa có một người đàn bà góa sống cô quạnh trong một túp lều gianh. Trước cửa là một cái vườn có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ, một cây ra hoa trắng. Bà có hai cô con gái, trông đẹp như hai [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-truyen-bach-tuyet-va-hong-hoa-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể truyện: Bạch Tuyết và Hồng Hoa (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xưa có một người đàn bà góa sống cô quạnh trong một túp lều gianh. Trước cửa là một cái vườn có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ, một cây ra hoa trắng. Bà có hai cô con gái, trông đẹp như hai cây hồng. Vì vậy bà đặt tên hai con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.</p>



<p>Hai cô bé rất ngoan ngoãn, hay làm, trần gian thực hiếm có. Bạch Tuyết dịu dàng, thùy mị hơn Hồng Hoa. Hồng Hoa hay chạy nhảy ngoài đồng, hái hoa, bắt bướm. Còn Bạch Tuyết thì luôn ở nhà với mẹ, hoặc giúp việc nội trợ, hoặc đọc sách cho mẹ nghe. Hai chị em yêu nhau lắm, đi đâu cũng dắt tay nhau. Khi Bạch Tuyết nói:</p>



<p>– Chị em chúng ta không rời nhau…</p>



<p>Thì Hồng Hoa nói tiếp:</p>



<p>– …suốt đời.</p>



<p>Bà mẹ lại nói thêm:</p>



<p>– Hai chị em có gì cũng phải chia nhau nhé.</p>



<p>Hai chị em thường vào rừng hái quả dại. Thú rừng thân mật đến hai chị em, không đụng chạm đến hai em. Thỏ ăn lá trong lòng bàn tay hai em. Hoẵng gặm cỏ bên cạnh hai em. Hươu nhảy nhót gần hai em. Chim trên cành hót vui tai hai em. Hai em không bao giờ bị nạn. Khi nào nhỡ muộn không về được, thì hai em nằm sát nhau trên thảm rêu, ngủ lại trong rừng đến sáng, mẹ biết vậy nên cũng chẳng lo ngại gì.</p>



<p>Bạch Tuyết và Hồng Hoa quét tước nhà cửa sạch sẽ lắm, nhìn vào thật thích mắt. Mùa hè thì Hồng Hoa làm công việc nội trợ, sáng nào cũng đặt trước giường mẹ một bó hoa trong đó có một bông hoa hồng trắng và một bông hoa hồng đỏ hái ở hai cây hồng của nhà. Mùa đông thì Bạch Tuyết đốt lửa và móc nồi lên bếp lửa. Nồi bằng đồng đánh sáng nhoáng như vàng. Tối đến, khi tuyết xuống, thì mẹ lại bảo:</p>



<p>– Bạch Tuyết ơi, con ra cài then cửa lại.</p>



<p>Rồi ba mẹ con ngồi bên lửa. Mẹ đeo kính, lấy quyển sách to ra đọc. Hai con vừa xe chỉ vừa nghe. Một chú cừu con nằm bên, đằng sau có một con chim gáy đậu, đầu rúc vào cánh. Một buổi tối, mẹ con đang quây quần êm ái như thế, thì có tiếng gõ cửa. Mẹ bảo:</p>



<p>– Hồng Hoa, con chạy mau ra mở cửa, chắc có khách bộ hành tìm chỗ trú đêm đấy.</p>



<p>Hồng Hoa ra mở cửa, tưởng là thấy một người nghèo khổ. Nhưng không, một con gấu thò đầu to kệch và đen xì vào. Em hét lên một tiếng, lùi lại. Đồng thời cừu con kêu be be, chim gáy vỗ<br>cánh và Bạch Tuyết trốn vào sau giường mẹ. Gấu nói:</p>



<p>– Đừng sợ, tôi không làm gì đâu, tôi rét cóng, chỉ muốn sưởi nhờ một tí thôi.</p>



<p>Bà mẹ bảo gấu:</p>



<p>– Tội nghiệp, lại gần lửa mà sưởi, cẩn thận kéo cháy lông nhé.</p>



<p>Rồi bà gọi con:</p>



<p>– Bạch Tuyết, Hồng Hoa lại đây, gấu không làm gì các con đâu, nó không có ý xấu đâu.</p>



<p>Hai em chạy lại, rồi dần dần cừu con và chim gáy hết sợ cũng đến. Gấu nói:</p>



<p>– Các em rũ tuyết ở lưng xuống hộ tôi.</p>



<p>Hai em đi lấy chổi quét lông cho gấu. Gấu nằm gần lửa, kêu gừ gừ ra vẻ khoái lắm. Chẳng mấy chốc hai em hết sợ, bắt đầu đùa nghịch với người khách ngờ nghệch.</p>



<p>Hai em giật giật lông gấu, để chân lên lưng gấu, lăn gấu xuống đất, hoặc lấy cành cây quật gấu; hễ gấu gừ gừ, hai em lại cười khanh khách. Gấu cứ để hai em nghịch, nhưng khi hai em nghịch quá thì gấu bảo:</p>



<p>– Bạch Tuyết, Hồng Hoa để cho anh sống với. Hai em đừng đánh chết người yêu của hai em nhé.</p>



<p>Khi cả nhà đi ngủ, bà mẹ bảo gấu:</p>



<p>– Gấu cứ nằm bên lửa mà sưởi cho ấm kẻo ở ngoài lạnh giá. Trời vừa tảng sáng thì hai em mở cửa cho gấu ra, gấu đạp tuyết vào rừng.</p>



<p>Từ đó, tối nào đúng giờ ấy gấu cũng đến nhà nằm bên bếp lửa và để cho trẻ tha hồ trêu mình. Cả nhà thân với gấu, chờ cho con vật lông đen đến rồi mới cài then cửa.</p>



<p>Mùa xuân trở lại, cây cỏ xanh tươi. Một hôm gấu bảo Bạch Tuyết:</p>



<p>– Bây giờ anh phải đi. Mùa hè này anh không thể đến đây được, em ạ.</p>



<p>Bạch Tuyết hỏi:</p>



<p>– Anh đi đâu, anh gấu thân yêu?</p>



<p>– Anh phải vào rừng giữ của kẻo những thằng lùn tai ác ăn trộm mất. Mùa đông, khi đất có băng phủ, thì bọn lùn phải chịu ở dưới đất, không nhoi lên được, nhưng nay mặt trời sưởi mềm đất, thì chúng lại nhoi lên tìm cách ăn trộm của anh; cái gì đã vào tay chúng, chúng cất vào sào huyệt của chúng thì khó lòng mà lấy lại được.</p>



<p>Bạch Tuyết buồn rầu vì phải từ giã gấu. Lúc em mở then cửa cho gấu ra, gấu vướng phải móc cửa, hơi trầy da. Em nhìn thấy hình như có vàng sáng nhoáng dưới da gấu nhưng em không chắc lắm. Gấu rảo bước rồi khuất bóng sau rừng.</p>



<p>Cách đấy ít lâu, mẹ sai hai con gái vào rừng kiếm củi. Hai em trông thấy một cái cây to ai đã hạ xuống và có vật gì nhảy nhót hết chỗ này đến chỗ kia trong đám cỏ gần gốc cây. Hai em lại gần, nhận ra một thằng lùn, mặt già khọm, bộ râu bạc dài vướng vào keo cây, nhảy nhót như một chó con bị xích, không sao thoát được. Nó quắc đôi mắt đỏ ngầu nhìn hai em, thét rằng:</p>



<p>– Sao chúng bay cứ đứng đực đấy ra mà nhìn, không đến cứu tao?</p>



<p>Hồng Hoa hỏi:</p>



<p>– Bác đã làm gì đến nỗi thế?</p>



<p>Thằng lùn đáp:</p>



<p>– Đồ ngu, mày lại còn thóc mách, tao muốn bổ cây này lấy củi nhỏ đun bếp. Tao không dùng củi to, củi to làm cháy mất món ăn. Chúng tao ăn nhỏ nhẻ chứ đâu có ngốn như đồ tham ăn tục uống chúng mày. Tao đã chêm nêm được rồi, nhưng không ngờ nêm trơn quá, thình lình tuột ra mất. Gỗ ập lại nhanh như chớp, tao không kịp rút chòm râu bạc đẹp đẽ ra, nên tao bị giam ở đây. Thế mà chúng bay còn cười, đồ nhãi còn hơi sữa, đồ ngu ngốc không biết xấu mặt.</p>



<p>Hai em cố hết sức giúp thằng lùn nhưng không thể gỡ râu nó ra được. Hồng Hoa nói:</p>



<p>– Để tôi đi gọi người đến.</p>



<p>Thằng lùn hộc lên:</p>



<p>– Đồ điên! Ai cần? Có hai chúng mày đã là quá lắm rồi. Chúng bay không nghĩ ra cách gì khác nữa à?</p>



<p>Bạch Tuyết nói:</p>



<p>– Bác đừng sốt ruột, tôi sẽ có cách cứu bác.</p>



<p>Rồi em lấy kéo nhỏ ở túi ra, cắt ngọn râu thằng lùn. Được thoát nạn, nó đi lấy một cái bị đầy vàng ở đám rễ cây và càu nhàu:</p>



<p>– Đồ mất dạy! Chúng bay cắt mất một mẩu râu đẹp của ông. Quỉ sứ sẽ làm tội chúng mày.</p>



<p>Rồi nó đeo bị vàng lên vai, đi thẳng, không thèm nhìn hai em.</p>



<p>Sau đó ít lâu, Bạch Tuyết và Hồng Hoa đi câu cá ăn. Khi đến gần bờ suối, hai em trông thấy cái gì như một con châu chấu to đang muốn nhảy nhót như muốn đâm xuống nước. Hai em chạy lại thì nhận ra thằng lùn trước. Hồng Hoa hỏi:</p>



<p>– Bác làm sao đây? Bác muốn nhảy xuống suối à?</p>



<p>Thằng lùn gào lên:</p>



<p>– Tao đâu có ngu thế. Mày mở mắt ra mà trông, con cá khốn nạn này nó muốn lôi tao xuống sông đấy.</p>



<p>Nguyên thằng lùn đang ngồi câu cá, bỗng không may bị gió cuốn râu mắc vào dây câu. Một con cá to cắn câu, thằng lùn yếu sức không lôi nổi con cá lên, con cá khỏe hơn kéo thằng lùn xuống. Nó bám lấy cỏ lấy sậy, nhưng không ăn thua. Lúc nó sắp bị cá lôi xuống thì hai em đến kịp, giữ được nó lại. Hai em gỡ cho râu nó, nhưng không ăn thua, vì râu cuốn chặt vào dây câu. Chỉ còn cách là lấy kéo cắt một đoạn râu nữa. Thằng lùn thấy thế kêu om lên:</p>



<p>– Đồ ranh con! Chúng bay làm nhơ nhuốc mặt người ta thế à! Ở đằng kia, chúng bay đã cắt râu tao, bây giờ chúng bay lại cắt đoạn râu đẹp nhất của tao, làm tao không dám để anh em trông thấy mặt nữa. Tao cầu cho chúng bay phải chạy cho đến mòn gót giầy.</p>



<p>Rồi nó đi lấy túi ngọc trai để trong đám sậy và không nói thêm nửa lời, lẩn sau một hòn đá.</p>



<p>Cách đó ít lâu, mẹ sai hai con gái ra tỉnh mua kim chỉ và băng. Con đường qua một bãi hoang rải rác có những tảng đá to. Hai cô bé thấy một con chim to liệng trên đầu mình hồi lâu, rồi xà xuống bên một tảng đá. Tức thì có tiếng kêu oe óe thảm thiết. Hai cô chạy đến thì sợ quá vì thấy con phượng hoàng đã quặp chặt lấy thằng lùn mà hai cô đã nhẵn mặt. Chim định tha nó đi. Hai cô bé níu chặt lấy thằng lùn, co kéo mãi làm cho con chim phải buông mồi ra. Nhưng khi hết sợ thì thằng lùn lại nhè mồm ra mắng hai em:</p>



<p>– Đồ chúng bay vụng quá, không biết nhẹ tay hơn một chút. Kéo mạnh quá làm cho chiếc áo mỏng của người ta rách tan tành như thế này à.</p>



<p>Rồi nó cắp túi ngọc của nó, len lỏi qua đá vào hang. Hai em đã quen với thói bạc bẽo của nó rồi nên không để ý, lên đường ra tỉnh mua bán.</p>



<p>Lúc trở về, hai em lại qua bãi hoang, thì bắt gặp thằng lùn đang đổ những viên ngọc ra một chỗ đất sạch, vì nó không ngờ có người đi qua đó muộn thế. Dưới ánh nắng chiều hôm, ngọc lóng lánh muôn sắc. Hai em đứng lại xem. Thằng lùn mắng:</p>



<p>– Chúng bay đứng đực ra đấy làm gì?</p>



<p>Mặt nó vốn bềnh bệch nay đỏ lên vì tức giận. Nó toan chửi rủa nữa thì bỗng có tiếng gầm gừ kinh hồn, rồi một con gấu đen ở rừng đi ra. Thằng lùn hoảng hồn chồm dậy, định trốn về hang, nhưng không kịp vì gấu đã tới ngay bên. Nó sợ quá van lạy gấu:</p>



<p>– Lạy ngài, xin ngài tha cho con, con sẽ biếu tất cả châu báu của con là những viên ngọc đẹp kia. Xin ngài để cho con sống, ngài ăn thịt kẻ nhỏ bé gầy gò như con thật chẳng bõ dính mồm. Ngài xơi thịt hai con ranh kia thì hơn: thịt chúng mềm như thịt cun cút vậy.</p>



<p>Nhưng gấu không biết nghe, tát cho thằng quái gian ác một cái chết tươi. Hai cô bé chạy trốn, nhưng gấu bảo:</p>



<p>– Bạch Tuyết, Hông Hoa ơi, đừng sợ, chờ anh đi cùng với.</p>



<p>Hai em nhận ra tiếng gấu bèn đứng lại. Khi gấu đến gần hai em thì bộ lông gấu bỗng rơi xuống, gấu biến thành một chàng thanh niên đẹp trai mặc áo toàn vàng. Chàng nói:</p>



<p>– Anh là hoàng tử. Thằng lùn kia đã lấy của cải của anh, rồi phù phép cho anh hóa ra gấu, phải lang thang trong rừng cho đến khi nó chết mới được giải thoát. Thế là ác giả ác báo.</p>



<p>Bạch Tuyết lấy Hoàng tử và Hồng Hoa lấy em hoàng tử. Rồi bốn người chia nhau của cải thu thập được ở trong hang thằng lùn. Bà mẹ già sống lâu, yên vui gần con cái. Bà đem hai cây hồng, trồng trước cửa sổ. Năm nào, hai cây cũng ra hoa trắng, hoa đỏ rất đẹp.</p>



<p></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-truyen-bach-tuyet-va-hong-hoa-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Bach-Tuyet-va-Hong-Hoa.mp3" length="21854854" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Sự tích hồ Ba Bể (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/su-tich-ho-ba-be-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/su-tich-ho-ba-be-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:40:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17773</guid>

					<description><![CDATA[Sự tích hồ Ba Bể (Audio) Ngày xưa, ở vùng Bắc Cạn, mỗi năm dân làng Năm Mẫu đều có tổ chức lễ cúng Phật lớn, gọi là lễ Vô Giá. Dân chúng khắp miền mạn ngược tề tựu lại rất đông. Một hôm, có một bà lão bệnh cùi đến làng dự lễ. Quần [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/su-tich-ho-ba-be-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Sự tích hồ Ba Bể (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xưa, ở vùng Bắc Cạn, mỗi năm dân làng Năm Mẫu đều có tổ chức lễ cúng Phật lớn, gọi là lễ Vô Giá. Dân chúng khắp miền mạn ngược tề tựu lại rất đông. Một hôm, có một bà lão bệnh cùi đến làng dự lễ. Quần áo bà rách rưới, tả tơi. Người bà bốc mùi hôi hám, rất khó chịu, khiến mọi người phải lánh xa. Bà lão hủi này đến nhà nào xin ăn, đều bị xua đuổi, mắng nhiếc. Người ta sợ lây bệnh cùi hủi.</p>



<p>Tuy nhiên, có người biết động lòng thương hại. Đó là một người đàn bà goá, ở với con trai. Bà không kinh tởm, gọi bà lão hủi vào nhà cho ăn uống no đủ. Sau đó, bằng lòng cho bà lão ăn mày ngủ nhờ một đêm, ở góc vựa lúa, trong lều. Đến nửa đêm, hai mẹ con bỗng giật mình thức giấc, nghe có tiếng động ầm ầm dữ dội từ phiá vựa thóc. Mở cửa vựa thóc ra, không thấy bà lão cùi đâu, mà là một con rắn lớn uốn mình ầm ầm như tiếng sấm. Hai mẹ con kinh hãi trở ra, thao thức, lo sợ, không ngủ được nữa. Đến sáng, thấy bà lão đi ra từ vựa thóc, nói:</p>



<p>– Tôi thật sự không phải là người, chỉ giả dạng ăn mày để thử lòng từ thiện của tín hữu nam nữ đến làng Năm Mẫu lễ Phật. Tất cả mọi người đều xua đuổi tôi, ngoại trừ 2 mẹ con nhà này. Họ đều là khẩu Phật tâm xà, sẽ không tránh khỏi hình phạt của bề trên đã giao phó cho tôi thi hành. Hai mẹ con bà biết thương kẻ khốn cùng, cho nên tôi xin báo trước là sắp có tai họa lớn xảy ra. Hễ khi nào thấy có nước nguồn bắt đầu đổ về đây, thì hai mẹ con hãy mau mau chạy lên đỉnh núi mà tránh.</p>



<p>Nói xong, bà lão biến mất. Qua ngày hôm sau, trong lúc mọi người đang chen nhau đến dự lễ Phật giữa làng, bỗng nhiên, nước ở đâu cuồn cuộn đổ tới tứ phía, tràn vào thung lũng. Người ta trèo lên mái nhà, trèo lên cây. Nhưng nước cứ dâng tràn đầy lên mãi, ngập cả những nóc nhà và cây cao. Tất cả mọi người đều bị chết ngộp, trừ 2 mẹ con bà goá kia đã chạy vội thoát lên được trên đỉnh núi cao.</p>



<p>Trên núi, hai mẹ con dựng lên một gian nhà nhỏ sinh sống. Nơi này, về sau trở thành một ngôi làng đông đúc, và ngày nay vẫn có tên là làng Năm Mẫu. Cả thung lũng bị nước tràn ngập thì hoá thành 3 cái hồ rộng lớn, mênh mông như bể, nên người ta gọi là Hồ Ba Bể. Nước ở ba hồ lưu thông nhau, nhưng ghe thuyền không thể đi được từ hồ này sang hồ kia, vì có các đập đá lớn ngăn trở. Hồ Ba Bể rộng bát ngát, nước trong xanh như ngọc bích, nổi bật giữa núi rừng hùng vĩ của miền thượng du Bắc Việt.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/su-tich-ho-ba-be-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Su-tich-ho-Ba-Be-Audio.mp3" length="19274704" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Thạch Sanh (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-thach-sanh-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-thach-sanh-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:33:41 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17765</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Thạch Sanh (Audio) Xưa ở quận Cao Bình có gia đình bác tiều phu Thạch Nghĩa, vợ chồng tuổi cao mà vẫn không con. Ông bà lo buồn và ra sức làm việc nghĩa. Ông thì sửa cầu, sửa cống, khơi rãnh, đắp đường. Bà thì nấu nước cho người qua đường uống. [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-thach-sanh-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Thạch Sanh (Audio)</strong></h2>



<p>Xưa ở quận Cao Bình có gia đình bác tiều phu Thạch Nghĩa, vợ chồng tuổi cao mà vẫn không con. Ông bà lo buồn và ra sức làm việc nghĩa. Ông thì sửa cầu, sửa cống, khơi rãnh, đắp đường. Bà thì nấu nước cho người qua đường uống. Việc làm của gia đình họ Thạch thấu đến trời, Ngọc Hoàng cho Thái tử đầu thai xuống trần làm con nhà họ Thạch.&nbsp;Thạch bà thụ thai ba năm, chưa sinh con thì Thạch ông mất. Sau đó, Thạch bà sinh một con trai khôi ngô tuấn tú đặt tên là Thạch Sanh. Cách ít năm sau, Thạch bà cũng mất, Thạch Sanh sống côi cút một mình trong túp lều tranh dưới gốc đa với một mảnh khố che thân và một cái búa đốn củi.</p>



<p>     Năm Thạch Sanh mười ba tuổi, Ngọc Hoàng sai tiên ông xuống dạy cho chàng các môn võ nghệ và mọi phép thần thông.<br>     Một hôm có anh hàng rượu tên là Lý Thông, đi bán rượu ghé vào gốc đa nghỉ chân, thấy Thạch Sanh khỏe mạnh, lanh lợi, ở một mình, bèn kết làm anh em và đưa Thạch Sanh về nhà.<br>Bấy giờ ở trong vùng có một con Trăn Tinh thường bắt người ăn thịt, quan quân nhiều lần vây đánh không được. Vì nó có phép thần thông biến hóa; nhà vua phải cho lập miếu thờ và mỗi năm nộp mạng một người cho nó. Năm ấy đến lượt Lý Thông phải nộp mình. Mẹ con&nbsp;Lý Thông nghe tin hoảng hốt, bàn mưu tính kế đưa Thạch Sanh đi thế mạng. Khi Thạch Sanh đi lấy củi về, Lý Thông đon đả mời chàng uống rượu và nói: “Ðêm nay anh phải đi canh miếu thờ trong rừng, nhưng trót cất mẻ rượu, anh đi sợ hỏng, nhờ em thay anh canh miếu một đêm”. Thạch Sanh vui vẻ nhận lời và đi ngay.<br>     Nửa đêm Trăn Tinh hiện về, giơ vuốt, nhe răng hà hơi, nhả lửa, định xông vào miếu ăn thịt Thạch Sanh. Thạch Sanh bình tĩnh trổ tài đánh nhau với Trăn Tinh, cuối cùng chàng chém được đầu nó, đốt xác nó thành than, và thấy hiện lên trong miếu một bộ cung tên bằng vàng ngời sáng. Thạch Sanh mừng rỡ giắt búa, đeo cung và xách đầu Trăn Tinh chạy thẳng một mạch về nhà. Nghe tiếng Thạch Sanh gọi, mẹ con Lý Thông hoảng sợ, cho là oan hồn của Thạch Sanh sau khi bị Trăn Tinh ăn thịt, trở về nhà oán trách, bèn cất lời cầu khấn, van xin: “Sống khôn, thác thiêng em hãy tạm đi, ngày mai mẹ cùng anh sẽ mua sắm vàng hương, cơm canh, cỗ bàn cúng em chu tất!”. Bấy giờ, Thạch Sanh mới biết rõ tâm địa và mưu kế của mẹ con Lý Thông nhưng chàng không giận, vẫn vui vẻ kể chuyện giết Trăn Tinh cho mẹ con họ Lý nghe. Lý Thông liền nảy ra một mưu thâm độc mới. Nó nói Trăn Tinh là báu vật nhà vua nuôi, ai giết sẽ bị tội lớn. Thạch Sanh lo sợ, Lý Thông bảo Thạch Sanh trốn đi cho an toàn, một mình y sẽ tự lo liệu thu xếp giúp cho.</p>



<p>      Sau khi&nbsp;Thạch sanh từ giã mẹ con Lý Thông trở về gốc đa xưa, Lý Thông đi ngay về Kinh, tâu vua là đã trừ được Trăn Tinh. Nhà vua vui mừng trọng thưởng và phong cho Lý Thông làm Ðô đốc quận công. Tiếp đó, nhà vua mở hội kén chồng cho con gái là công chúa Quỳnh Nga. Hội kén chồng kéo dài hàng tháng nhưng công chúa không chọn được ai vừa ý đẹp lòng. Một hôm công chúa đang dạo chơi vườn đào thì một con chim đại bàng khổng lồ khác sà xuống cắp đi. Thấy chim cắp người bay qua, Thạch Sanh giương cung bắn, đại bàng bị trúng tên vào cánh trái, nó dùng mỏ ngậm tên rút ra rồi bay tiếp về hang ổ. Thạch Sanh lần theo vết máu tìm đến cửa hang đại bàng, chàng đánh dấu cửa hang ác điểu rồi trở lại gốc đa.<br>Nhà vua sai Lý Thông đi tìm công chúa, tìm được thì sẽ được lấy công chúa, làm phò mã, nối ngôi vua, không tìm được phải chịu tội. Lý Thông vừa mừng, vừa lo, y lập kế mở hội hát xướng mười ngày để nghe ngóng dò la tin tức. Ðến ngày thứ mười, biết tin Lý Thông mở hội, Thạch Sanh đến thăm và kể cho Lý Thông nghe việc bắn chim đại bàng, Lý Thông mừng vui khôn xiết, hậu đãi Thạch Sanh và nhờ chàng dẫn đường đến hang Ðại bàng cứu công chúa.</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><img loading="lazy" decoding="async" width="660" height="440" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3.jpg" alt="ke chuyen thach sanh audio 3" class="wp-image-413" title="Kể chuyện: Thạch Sanh (Audio) 11" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3.jpg 660w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3-600x400.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3-630x420.jpg 630w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3-150x100.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 660px) 100vw, 660px" /></figure>
</div>


<p><br>     Thạch sanh thang dây xuống hang gặp công chúa và đưa thuốc mê cho đại bàng uống. Công chúa hẹn ước kết duyên cùng Thạch Sanh rồi Thạch Sanh buộc dây đưa nàng lên mặt đất. Lý Thông sai quân lính đưa công chúa lên kiệu rước về cung, còn y nói dối là ở lại đánh nhau với quái vật. Sau đó, Lý Thông dùng đá lấp kín cửa hang và trở về triều đình mạo nhận công trạng. Không thấy Thạch Sanh trở về, công chúa buồn thương rầu rĩ và bặt câm, không hé môi nói nửa lời. Nhà vua buồn bã, Lý Thông cầu đảo thuốc thang khắp nơi đều vô hiệu, việc tổ chức cưới xin phải đình hoãn.<br>     Hết liều thuốc mê, đại bàng tỉnh dậy hóa phép thần thông hãm hại Thạch Sanh, chàng dũng sĩ “mặt đỏ mày xanh”, đã dám cả gan “phá nhà, cướp vợ” của nó. Thạch Sanh dùng tài võ nghệ và phép thần thông của mình tiêu diệt được đại bàng. Nhìn lên cửa hang kín bưng không còn một khe hở nhỏ, Thạch Sanh dạo khắp hang động của đại bàng và gặp Thái tử con vua Thủy Tề đang bị yêu quái nhốt trong cũi sắt. Thạch Sanh phá tan cũi sắt giải thoát cho Thái tử. Thái tử mời Thạch Sanh về Thủy Tề gặp vua cha. Vua Thủy Tề cảm ơn và hậu đãi chàng. Trong thời gian lưu lại thủy cung, một hôm Thạch Sanh đang cùng Thái tử dạo chơi thì một con Hồ Tinh xuất hiện, biến thành một cô gái xinh đẹp để cám dỗ, mê hoặc hại chàng. Thạch Sanh bắt nó phải hiện nguyên hình là một con cáo chín đuôi và hóa phép giam nó lại. Vua Thủy Tề mời Thạch Sanh ở lại thủy cung và sẽ phong chức tước cho chàng, nhưng&nbsp;Thạch sanh chối. Vua Thủy Tề tặng Thạch Sanh một cây đàn thần và sai sứ giả rẽ nước đưa chàng trở lại trần gian. Thạch Sanh lại về với gốc đa xưa. </p>



<p>       Vắng bóng Thạch Sanh cây đa buồn ủ ê, khi Thạch Sanh trở về cây đa lại xanh tươi như cũ. Hồn hai con quái vật bị Thạch Sanh giết (Trăn Tinh và Ðại Bàng) gặp nhau tìm cách hãm hại Thạch Sanh. Chúng vào kho châu báu của nhà vua lấy cắp vàng bạc ném vào gốc đa nơi Thạch Sanh ở. Quân lính nhà vua bắt Thạch Sanh tống ngục, nhà vua giao cho Lý Thông xử tội. Lý Thông khép Thạch Sanh vào tội tử hình để bịt đầu mối. Trong lúc bị giam trong ngục, chờ hành hình, Thạch Sanh đem đàn ra gảy. Cây đàn thần vang lên tiếng tơ, tiếng trúc, cung thảm, cung sầu; cung thì kể tội Lý Thông vong ân, bạc nghĩa, cướp công Thạch Sanh; cung thì trách nàng công chúa sai lời hẹn ước dưới hang (tích tịch tình tang, ai đem công Chúa dưới hang mà về?)…<br>      Nghe tiếng đàn, công chúa bừng tỉnh dậy, cười cười, nói nói. Nhà vua vui mừng nghe công chúa nói rõ ngọn ngành. Lập tức nhà vua hạ lệnh tha cho Thạch Sanh và bắt Lý Thông tống ngục. Tiếp đó, vua làm lễ thành hôn cho Thạch Sanh cùng công chúa và truyền ngôi cho Thạch Sanh. Vua giao toàn quyền cho Thạch Sanh xử tội Lý Thông. Thạch Sanh tha tội cho Lý Thông, cho mẹ con họ Lý về quê quán làm ăn. Nhưng về giữa đường, trời nổi giông gió, mẹ con Lý Thông bạc ác bị sét đánh chết, Lý Thông hóa thành con bọ hung suốt đời chui rúc nơi bẩn thỉu.</p>



<p>Biết tin Thạch Sanh kết duyên với công chúa Quỳnh Nga và lên ngôi trị vì thiên hạ, các hoàng tử, công hầu của mười tám nước chư hầu, những người đã từng kéo đến cầu hôn công chúa không được, vô cùng ghen tức, họ kéo quân đến gây sự với Thạch Sanh và công chúa. Thạch Sanh cùng công chúa ra tiếp đãi họ một cách tử tế. Tiếng đàn thần của Thạch Sanh phân rõ lẽ thiệt hơn, phải trái, làm cho quân sĩ các nước chư hầu mềm lòng, nản chí. Kẻ nhớ mẹ nhớ cha, người thương con nhớ vợ, ai cũng muốn về và ngại việc binh đao, cuối cùng các nước chư hầu đều thuận lui binh. Thạch Sanh mời họ ăn cơm. Chàng có niêu cơm thần nhỏ bé nhưng xới bao nhiêu bát, cơm vẫn đầy lên như cũ, khiến cho các nước chư hầu càng thêm kính phục.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-thach-sanh-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Thach-Sanh.mp3" length="18977139" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:29:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17758</guid>

					<description><![CDATA[Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio) Ngày xưa, cỗi trời và cõi trần rât gần nhau cũng như cõi trần và cõi nước ở gần sát bên nhau vậy. Trong một ngày tất cả muôn loài ở trên ba cõi đều có thể đi lại chơi bời vài ba bận mà vẫn chưa [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading">Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio)</h2>



<p>Ngày xưa, cỗi trời và cõi trần rât gần nhau cũng như cõi trần và cõi nước ở gần sát bên nhau vậy. Trong một ngày tất cả muôn loài ở trên ba cõi đều có thể đi lại chơi bời vài ba bận mà vẫn chưa tối. Vua thiên đình là Ngọc hoàng cai quản tất cả muôn loài trên ba cõi.Nhưng vì muốn cho các muôn loài ở cõi trần và cõi nước có một vị đại diện coi sóc hàng ngày.</p>



<p>Ngọc hoàng đặt ở cõi trần một vị vua nhỏ, thời ấy Hoàng đế ở trần gian là rùa.</p>



<p>Thuỷ tề ở cõi nước là thuồng luồng.</p>



<p>Nhưng ở cõi trần, muôn loài ngày càng chia ra làm nhiều giống, mỗi giống vật ngày càng sinh sôi nảy nỏ.Hoàng đế rùa, chân ngắn, mai dày, đi lại chậm chạp, kém trí thông minh, không còn đủ tài đức cai quản muôn loài được nữa.Vì vậy nhiều lần Hoàng đế rùa đã tâu lên Ngọc hoàng xin từ chức, để một loài khác lên thay ngôi.Nhưng khi Ngọc hoàng hỏi rùa nên cử ai thì rùa rất lúng túng.Vì rùa chưa biết kẻ nào thật xứng đáng.Có những lần Ngọc hoàng và Hoàng đế rùa bàn luận hàng hai ba tháng, điểm qua hết thảy muôn loài nhưng vẫn chưa tìm được kẻ tin cậy nhất để cho làm vua thay rùa.</p>



<p>Một hôm, Ngọc hoàng tìm ra được một kế, bèn cho gọi Hoàng đế rùa ở trần gian lên bàn bạc, rồi sai rùa về loan báo cho muôn loài rằng:</p>



<p>– Đức Ngọc hoàng đã chết, ai có lòng nhớ ơn Ngọc hoàng thì lên thiên đình phúng viếng.</p>



<p>Ngọc hoàng có ý định là qua phúng viếng của muôn loài, sẽ chọn lấy kẻ nào tỏ ý thực tâm đau xót mình nhất thì cho làm vua.Nhận lệnh Ngọc hoàng, về trần gian, Hoàng đế rùa phải đi suốt ba tháng ròng rã mới loan báo tới khắp các loài.Được tin, muôn loài ở trần gian rủ nhau lên thiên đình để phúng viếng và vào tế Ngọc hoàng.Hoàng đế rùa cùng đi nhưng hoàng đế thỉnh thoảng lại dừng lại dọc đường để nghe ngóng và thăm hỏi những loài đi chậm.</p>



<p>Các loài từng đàn lũ lượt kéo nhau lên thiên đình.</p>



<p>Trước tiên là loài chim, chúng cậy mình nhẹ người lại có cánh rủ nhau bay vùn vụt.Trên đường đi, thấy Hoàng đế rùa chậm chạp bước một, chúng còn quay lại chế giễu.</p>



<p>Thứ hai là đoàn thú rừng, đi đầu là các giống hươu, nai, theo sau các giống chồn, cáo, sóc, thỏ, sau cùng là giống hổ lang, v.v…Đàn này nối đuôi nhau hung hăng xông xáo, đi đến đâu cũng kêu la inh ỏi, náo động cả đất trời, giạt cả cỏ, đổ cả cây.Khi vượt qua Hoàng đế rùa, chúng thi nhau trêu tức.</p>



<p>Thứ ba là loài bò sát gồm rắn, rết, thằn lằn, kỳ nhông, trăn gió, v.v… cũng không kém hung hăng. Chúng cũng bỏ xa rùa, có con còn phun bọt vào mắt làm cho rùa phải thụt đầu thụt cổ.</p>



<p>Sau cùng là đoàn người. Loài người đi rất thong thả. Họ vừa đi vừa kể cho nhau công lao của Ngọc hoàng đối với muôn loài và đặc biệt đối với loài người họ ca tụng Ngọc hoàng có nhiều khó nhọc khi ấp ủ làm ra trời đất, sinh ra cỏ cây muôn loài. Đi được nửa đường loài người gặp Hoàng đế rùa đang cất bước chân nặng nề mỏi mệt. Họ thay phiên nhau cõng rùa cùng đi cho nhanh.</p>



<p>Tất cả các loài đã đến nhà Ngọc hoàng. Khi vào tế, loài chim đến trước được mời tế trước. Chúng đứng con trên, con dưới, con dọc con ngang, con quay mặt trở xuống, con quay mặt trở lên, rất lộn xộn. Chúng gào:</p>



<p>– Hỡi Ngọc hoàng! Hỡi Ngọc hoàng! Vua nhà trời mà còn chết được sao? Chúng tôi cứ tưởng đã là vua nhà trời thì phải trường sinh bất tử, làm mưa làm gió, bắt sống bắt chết. May mà Ngọc hoàng chết đi, loài chim chúng tôi sẽ được bay lượn tự do. Hỡi Ngọc hoàng! Thật là thương tâm! Bầy lũ chúng tôi nay đã được tung hoành rộng cánh. Nằm giả chết ở trên long sàng, nghe lời chim khóc than, Ngọc hoàng giận ứ đến tận cổ. Chúng chỉ khóc lóc, kêu gào ngoài mồm. Con nào mắt cũng ráo hoảnh. Chúng tuôn ra những châm biếm mỉa mai. Ngọc hoàng toan vùng dậy đánh chết bọn bội bạc, nhưng cố nén lòng để thử các loài khác nữa. Kêu than giả dối một hồi, đàn chim láo nháo đi ra nhà ngoài chờ ăn uống.</p>



<figure class="wp-block-image size-large"><img loading="lazy" decoding="async" width="1200" height="675" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-1200x675.jpg" alt="su tich nguoi lam chua muon loai audio 2" class="wp-image-420" title="Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio) 12" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-1200x675.jpg 1200w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-600x338.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-768x432.jpg 768w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-747x420.jpg 747w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-150x84.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-300x169.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-696x392.jpg 696w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-1068x601.jpg 1068w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2.jpg 1280w" sizes="auto, (max-width: 1200px) 100vw, 1200px" /><figcaption>Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio) 13</figcaption></figure>



<p>Tiếp đến đoàn thú rừng vào tế. Chúng đứng ngổn ngang lộn xộn hơn cả loài chim. Đến giờ tế lễ, tiếng khóc của chúng lại càng ồn ào. Giống hươu, nai, “khóc” vang trời, làm inh tai inh óc, giống hổ, báo “gầm gừ” nhe nanh, giơ vuốt làm cho ai cũng phải run sợ. Chúng cũng mắt ráo hoảnh, cũng một giọng mỉa mai.</p>



<p>Đến loài bò sát cũng vậy, lộn xộn, ồn ào, giả dối lộ ra trong cách ngồi, cách trườn, trong tiếng khóc kêu gào, có con còn tỏ ra ngạo mạn, hung hăng, bội bạc hơn loài chim, loài thú. Ngọc hoàng nghe thấy rõ hết nhưng cũng cố nén lòng chờ đoàn Người vào tế xong sẽ liệu.</p>



<p> Đến lượt đoàn người vào tế. Họ biết nghe lời nhau đứng xếp hàng im lặng, kẻ trên người dưới. Người nào cũng mắt buồn rười rượi. Hàng trên không ai nói một lời, hàng dưới không ai hé một câu. Không khí im lặng càng làm cho buổi tế trở nên nghiêm trang. Theo lệnh người đứng đầu, tất cả đoàn người cùng một lúc cất tiếng khóc.</p>



<p>Họ cùng khóc lóc và than rằng:</p>



<p>– Ô hô! Ô hô! Đức Ngọc hoàng sáng tạo và cai quản muôn loài! Thương Ngọc hoàng như thương mẹ, nhớ Ngọc hoàng như nhớ cha. Công ơn Ngọc hoàng cao như trời, rộng như biển. Ngọc hoàng chết đi thế là hết. Quỳ trước vong linh Ngọc hoàng, chúng tôi dâng cả tấm lòng biết ơn của loài người đối với Ngọc hoàng. Hỡi đức Ngọc hoàng! Hỡi đức Ngọc hoàng! Ô hô! Ô hô!</p>



<p>Khóc lóc kêu than xong, đoàn người còn sụp lạy, ai cũng nước mắt chảy ròng ròng. Nằm im nghe tiếng khóc thảm thiết, Ngọc hoàng cảm động vô cùng. Chờ muôn loài tế xong, Ngọc hoàng vùng đứng dậy, rồi vẫy gọi tất cả lại gần và nghiêm nghị nói:</p>



<p>– Ta bày ra cái trò này để thử lòng mọi loài đấy thôi. Hiện nay Hoàng đế rùa đã già yếu, ngày càng chậm chạp, ta muốn tìm kẻ có tài đức thay nhưng chưa biết chọn ai. Cho nên ta muốn nhân buổi phúng viếng này mà chọn lấy một loài vừa có nhân vừa có đức có lòng thuỷ chung đối với ta, lên ngôi thay Hoàng đế rùa. Cuộc phúng viếng và tế lễ này, đã cho ta biết ai tốt, ai bội bạc. Vì vậy, bây giờ ta có thể chọn kẻ xứng đáng lên ngôi Hoàng đế.</p>



<p>Thấy Ngọc hoàng còn sống và phán như thế, các loài chim và thú rừng quay lại trách móc lẫn nhau vì quá nông nổi đã trót nhỡ mỉa mai, châm biếm Ngọc hoàng. Nhưng chúng cũng quyết giành ngôi Hoàng đế cõi trần cho tộc loại mình. Loài chim bèn đưa ngay diều hâu ra ứng cử. Chúng hết lời tán tụng diều hâu có tài bay cao, bay khoẻ, chỉ một lúc có thể bay đi được khắp bốn phương. Diều hâu có đôi mắt tròn xoe và sáng quắc, có cái nhìn thấy được tất cả mọi cái hay cái dở của muôn loài mà đặt ra các hình phạt hoặc có phần thưởng một cách chính xác. Diều hâu lại còn có cái mỏ quặm và cứng, có bộ móng sắc và nhọn, sẽ có đủ tài lực để mổ thủng đầu, xé tan xác những loài, những giống ngang ngạnh và bướng bỉnh.</p>



<p>Loài thú rừng cũng hăm hở đưa chàng hổ ra tranh cử. Chúng bảo rằng hổ có tài nhảy cao, và chạy xa, một loáng có thể đi khắp nơi, mọi ngõ ngách, từ đầu suối đến cuối ghềnh, từ nơi hang cùng đến ngõ hẻm, mới có thể đủ sức để xem xét muôn loài. Hổ có sức khoẻ vô địch lại có một bộ nanh sắc, có bộ vuốt nhọn, thừa sức quật chết tươi những loài nào không chịu ngoan ngoãn tuân lệnh của Hoàng đế.</p>



<p>Loài bò sát thì không ngớt tán dương rắn, chúng bảo rắn có tài bò lên cây cao xem xét các loài chim. Có tài trườn mình khắp mặt đất để thăm hỏi các loài thú, có tài chui vào các làng mạc xó xỉnh để dò xét từng việc làm hay dở của các loài khác.</p>



<p>Loài người vẫn chưa lên tiếng. Họ có ý chờ Ngọc hoàng kêu chọn. Nhưng Hoàng đế rùa vốn mến loài người có nhân nghĩa, có tài trí. Ngọc hoàng đống ý bèn dựa ngay vào lời nói của rùa mà phán truyền:</p>



<p>– Ta cũng có ý như Hoàng đế rùa. Vậy ta chọn loài người lên ngôi Hoàng đế thay rùa cai quản muôn loài ở cõi trần gian…</p>



<p>Nghe Ngọc hoàng phán chọn loài người lên ngôi Hoàng đế, hổ tức giận trợn tròn đôi mắt xanh lè, giơ vuốt nhe nanh, gầm lên vang trời, toan nhảy bổ vào cắn xé người. Diều hâu cũng trừng đôi mắt, xoè đôi móng sắc nhọn, quắp cái mỏ quặm, định bay vù lại mổ loài người. Loài rắn cũng trợn trừng đôi lắt lồi, bành cổ phun bọt phì phì, định lao mình nhả nọc độc. </p>



<p>Ngọc hoàng trợn mắt quát lớn.Tiếng quát của Ngọc hoàng vang ra như sấm động, làm cho hổ, rắn, diều hâu phải sững lại. Chúng nép vào nhau, run cầm cập. Ngọc hoàng phán tiếp:</p>



<p>– Loài người có trí thông minh, biết giữ đạo lý, biết trọng nhân nghĩa. Cho nên ta chọn loài người cai quản muôn loài ở dưới cõi trần, tất cả các loài từ nay phải nghe theo lệnh của loài người. Hổ có bụng dạ xấu xa, từ nay phải cho người ăn thịt ninh xương. Diều hâu thường độc ác, từ nay phải chịu cho người săn bắn. Con rắn có nọc độc thì phải chịu nằm co quắp ở trong hang chịu nhịn đói suốt nửa năm và chỉ được ra ánh sáng khi mặt trời lên. Loài thảo mộc hôm nay không chịu đến chầu, ta ra lệnh cho loài thảo mộc nhất nhất phải chịu lệnh của loài người không được cưỡng lại.</p>



<p>Sau đó Ngọc hoàng hạ lệnh tan buổi chầu, muôn loài ở đâu lại về đấy… Loài người trở về, làm Hoàng đế thay rùa cai trị trần gian. Từ đó, người được bắt loài thú, đánh bẫy loài chim, có quyền chặt cây đốn gỗ, cắt cỏ nhặt ngọn, hái quả lượm hạt bất cứ loài thảo mộc nào. Loài thảo mộc y lệnh, muôn loài nhất nhất nghe theo sự sai bảo của loài người.</p>



<p>Loài thú và loài chim cũng cúi đầu chịu sự cai quản của loài người. Duy chỉ có hổ, rắn và diều hâu còn bướng bỉnh. Chúng không hoàn toàn tuân lệnh Ngọc hoàng. Nhưng cũng không dám phản lại loài người. Hổ còn lén vồ trộm loại người tha về rừng ăn thịt. Diều hâu còn bất chợt sà xuống tha vụng vài con gà con của loài người đem tít lên ngọn cây cao. Loài rắn còn lén thả nọc độc vào vài người vô ý. Tuy hổ, rắn, diều hâu có bụng độc ác nhưng chúng đều rất sợ uy của loài người. Mỗi khi gặp loài người chúng thường tránh mặt.</p>



<p>Loài ngời có quyền cai trị trần gian từ đấy.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai.mp3" length="20110818" type="audio/mpeg" />

			</item>
	</channel>
</rss>
