<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" >

<channel>
	<title>Sách nói nước ngoài &#8211; Sách Thiếu Nhi</title>
	<atom:link href="https://sachthieunhi.com/sach-noi-audio/sach-noi-nuoc-ngoai/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://sachthieunhi.com</link>
	<description>Sách Nói, Sách Đọc, Truyên Tranh dành cho thiếu nhi</description>
	<lastBuildDate>Fri, 21 Mar 2025 13:50:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9</generator>
	<item>
		<title>Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 10 Mar 2025 06:20:52 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17800</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio) Ngày xửa, ngày xưa ở&#160;thành phố Naha thuộc hòn đảo&#160;Okinaoa có hai mẹ con người đàn bà nọ sống ớ đó. Khi cậu bé lên bảy thì người mẹ thường hay ốm yếu. Một hôm bà gọi con trai đến bên giường và nói: &#8220;Con trai yêu quí [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xửa, ngày xưa ở&nbsp;thành phố Naha thuộc hòn đảo&nbsp;Okinaoa có hai mẹ con người đàn bà nọ sống ớ đó. Khi cậu bé lên bảy thì người mẹ thường hay ốm yếu.</p>



<p>Một hôm bà gọi con trai đến bên giường và nói: &#8220;Con trai yêu quí của mẹ, mẹ chẳng còn sống được bao lâu nữa. Mẹ không có tài sản gì để lại cho con ngoài ba bó rơm nếp trong nhà kho. Bây giờ nó là gia tài của con. Bảy ngày sau khi mẹ qua đời con hãy đem những bó rơm đó đến cửa hàng lương thực đổi lấy một ít bột gạo nếp. Mẹ sẽ kể cho con nghe chuyện về ba bó rơm đó&#8221;.</p>



<p>&#8220;Trước đây, khi mẹ còn là hoàng hậu. Một lần, có nhiều người đang làm việc trong kinh thành. Mẹ bỗng nhìn ra biển và thấy ngoài khơi có một chiếc tàu thuỷ rất đẹp, mẹ buột miệng kêu to: &#8220;Ô! Một chiếc tàu tuyệt đẹp kìa! Mọi người đều dừng lại và nhìn con tàu.</p>



<p>Nhà vua rất tức giận về chuyện đó và Người tuyên bố rằng bất kỳ người phụ nữ nào làm cho mọi người lãng phí thời gian thì đều bị đuổi khỏi kinh thành. Thế là sau đó mẹ bị khỏi kinh thành. Trước khi ra đi cha của đức vua đã cho mẹ ba bó rơm nếp đó. Con trai của mẹ, con hãy nhớ lấy câu chuyện này&#8221;. Nói xong câu cuối cùng người mẹ tắt thở.</p>



<figure class="wp-block-image size-full"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="960" height="540" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2.jpg" alt="ke chuyen ba bo rom nep audio 2" class="wp-image-262" title="Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio) 1" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2.jpg 960w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2-600x338.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2-768x432.jpg 768w" sizes="(max-width: 960px) 100vw, 960px" /><figcaption>Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio) 2</figcaption></figure>



<p>Bảy ngày sau khi người mẹ qua đời, cậu con trai mang ba bó rơm nếp đến cửa hiệu lương thực như lời mẹ dặn. Nhưng chẳng ai thèm đổi bất cứ một cái gì cho cậu. Cậu cứ ngồi đó suốt hai ngày. Đến ngày thứ ba thì có một ông chủ đi vào cửa hiệu hỏi cậu có bán bó rơm đó không, thì cậu nói là chỉ đổi lấy bột gạo nếp thồi. Ông chủ nọ đồng ý đổi cho cậu ta một cân rưỡi bột gạo nếp.</p>



<p>Cậu ta cầm bột gạo nếp và đi đến hiệu hàn. Cậu ta ngồi ở cửa suốt cả một ngày, cuối cùng ông chủ hiệu hỏi:</p>



<p>&#8211; Này cậu bé, cậu cho tôi chỗ bột nếp ấy nhé?</p>



<p>&#8211; Chỗ bột này là cả gia tài của cháu, cháu không thể cho ông trừ khi ông đổi cho cháu một thứ gì đó.</p>



<p>&#8211; Thế cậu bán cho tôi vậy.</p>



<p>&#8211; Không, cháu cũng không bán. Nhưng nếu ông cho cháu cái ấm kia cháu sẽ cho ông chỗ bột này.</p>



<p>Người chủ hiệu đổng ý cho cậu bé một cái ấm bẹp đế lấy chỗ bột nếp đó. Cậu bé lại đi đến hiệu rèn và ngồi ở đó suốt hai ngày. Cuối cùng người thợ rèn đi đến chồ cậu và hỏi:</p>



<p>&#8211; Cháu bán cái ấm này cho bác nhé?</p>



<p>&#8211; Cháu không bán. Nhưng nếu muốn, bác có thể đổi cho cháu một thanh gươm.</p>



<p>&#8211; Thế cháu thích thanh gươm loại nào?</p>



<p>&#8211; Bác cho cháu một thanh gươm cùn và cũ ấy cháu sẽ cho bác cái ấm này.</p>



<p>Bác thợ rèn đổi cho cậu bé một thanh gươm đà cũ, không có bao. Sau đó cậu bé đi ra bờ biển, nơi có một con tàu Trung Hoa đang đậu. Cậu ta thấy mệt quá nên nằm ngủ một giấc. Một tên trộm đi qua, hắn nhìn thấy thanh gươm mà cậu bé đang gối đầu. Hắn nảy ra ý định lấy trộm thanh gươm. Nhưng khi hắn vừa sờ vào thanh gươm thì nó lại biến thành một con rắn. Vài lần hắn sờ vào thanh giươm thì nó đều biến thành con rắn do đó hắn không làm sao lấy được thanh gươm.</p>



<p>Người thuyền trưởng của con tàu đỗ cạnh đó nhìn thấy mọi chuyện. Anh ta gọi cậu bé lại và bảo:</p>



<p>&#8211; Chào cháu! Cháu hãy mang theo thanh gươm và trèo lên tàu của chú nào.</p>



<p>Khi cậu bé đã ớ trên tàu người thuyền trưởng bảo cậu bán thanh gươm cho anh ta. Nhưng cậu bé nói:</p>



<p>&#8211; Cháu sẽ bán thanh gươm nhưng cháu muốn rất nhiều tiền.</p>



<p>&#8211; Ồ, một cái tàu Trung Hoa như thế này mà lại không có tiền trả cho cháu sao. Chú sẽ trá cho cháu nhiều như cháu thích.</p>



<p>&#8211; Ồ, thực ra cháu không muốn bán đế lấy tiền.</p>



<p>Cháu chí muốn đổi lấy cái màn gió của chú thôi.</p>



<p>&#8211; Ồ, màn gió à? Cháu hây chọn lấy cái màn nào mà cháu thích.</p>



<p>&#8211; Cháu thích một cái cũ đã rách rồi ấy.</p>



<p>Cậu bé cầm cái màn gió rồi lên đường đi đến kinh thành của vua Kanasi. Cậu ta đi vào khu vườn trong kinh thành phủ cái màn gió lên một gò đất nhỏ trong vườn. Sau đó cậu ta nằm xuống đó và ngủ một giấc. Vừa lúc đó một con chim sơn ca đậu xuống tấm màn gió và bắt đầu cất tiếng hót. Ngay lập tức những con chim khác cũng hoạ theo hót vang lên. Nhà vua đã nhìn thấy mọi việc bèn gọi cậu bé đến và hỏi:</p>



<p>&#8211; Này, cậu bé, cậu hãy bán cho ta cái màn gió đó.</p>



<p>&#8211; Xin đức vua tha tội nhưng con không thể bán được cái màn gió đó. Con chí có thế đổi lấy hai thứ.</p>



<p>&#8211; Hai thứ đó là gì?</p>



<p>&#8211; Những con sóng ngoài biển và tất cả nước của vương quốc này.</p>



<p>Khi Đức vua nghe thấy vậy Người nghĩ rằng cậu bé chắc là mất trí nói luyên thuyên chứ chả hiểu cậu nói gì. Nhưng Đức vua đã lầm. Ngay sau khi Đức vua hứa với cậu ta. Cậu bé liền quản lý tất cả nước trên biển và trong đất liền. Nếu ai muốn dùng nước ngọt phái trả cho cậu ta mười xu.</p>



<p>Nếu ai muốn dùng nước biển phái trả cho cậu ta năm xu. Mọi người ở trong vương quốc thấy mệt mỏi mồi lần cần dùng nước là mỗi lần phái trả tiền cho cậu bé. Họ muốn được dùng nước thoái mái như trước đây nên đã kiến nghị lên Đức vua. Nhà vua cũng nhận thấy thật là bất tiện khi để cậu bé ấy điểu khiển việc cung cấp nước trong dân chúng. Người cho gọi cậu bé đến và nói:</p>



<p>&#8211; Ta sẽ cho ngươi rất nhiều tiền nếu ngươi để cho dân chúng dùng nước thoái mái như trước đây.</p>



<p>Cậu bé từ chối yêu cầu của nhà vua. Nhà vua lại báo:</p>



<p>&#8211; Thôi được rồi, chúng ta sẽ đấu với nhau. Ai thắng người đó sẽ được quyển điều khiển việc phân phối nước trong vương quốc.</p>



<p>&#8211; Con không sợ phải giao đấu với Đức vua. Nhưng trước khi đấu Đức vua hãy cho phép con hỏi một câu. Khi người mẹ của con còn là hoàng hậu, bà đã bị đuổi khỏi kinh thành chi vì bà đã nói một lời làm cho những người thợ ngừng tay trong một lát. Thế ai là người đã đuổi mẹ con khỏi kinh thành.</p>



<p>Khi cậu bé nói như vậy, Đức vua là người đầu tiên nhận ra cậu bé nói về ai. Đức vua nói với cậu bé:</p>



<p>&#8211; Ta sẽ nhường ngôi vua cho con nếu con đồng ý để cho mọi người được dùng nước như trước đây.</p>



<p>Sau đó nhà vua nhường lại ngôi </p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Ba-bo-rom-nep.mp3" length="19940009" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Cô bé quàng khăn đỏ (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-be-quang-khan-do-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-be-quang-khan-do-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:49:23 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17770</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Cô bé quàng khăn đỏ (Audio) Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn: – Con [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-co-be-quang-khan-do-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Cô bé quàng khăn đỏ (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn:</p>



<p>– Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy. Trên đường đi, cô thấy đường vòng qua rừng có nhiều hoa, nhiều bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc:</p>



<p>– Cô bé quàng khăn đỏ ơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi đường thẳng, đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?</p>



<p>Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm. Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi:</p>



<p>– Này, cô bé đi đâu thế?</p>



<p>Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời:</p>



<p>– Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi.</p>



<p>Nghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi:</p>



<p>– Nhà bà ngoại cô ở đâu?</p>



<p>– Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.</p>



<p>Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé. Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng. Xong xuôi, nó lên giường nằm đắp chăn giả là bà ngoại ốm.</p>



<p>Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:</p>



<p>– Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa?</p>



<p>Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…</p>



<p>– Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà.</p>



<p>– Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá. Cháu lại đây với bà.</p>



<p>Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;</p>



<p>– Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế?</p>



<p>– Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn. Chó sói đáp</p>



<p>– Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?</p>



<p>– Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn.</p>



<p>Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:</p>



<p>– Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế?</p>



<p>– Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy.</p>



<p>Sói nói xong liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng em bé Khăn Đỏ đáng thương.</p>



<p>Sói đã no nê lại nằm xuống giường ngủ ngáy o o. May sao, lúc đó bác thợ săn đi ngang thấy thế. Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ ra là chắc sói đã ăn thịt bà lão, và tuy vậy vẫn còn có cơ cứu bà. Bác nghĩ không nên bắn mà nên lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ ra. Vừa rạch được vài mũi thì thấy chiếc khăn quàng đỏ chóe, rạch được vài mũi nữa thì cô bé nhảy ra kêu:</p>



<p>– Trời ơi! Cháu sợ quá! Trong bụng sói, tối đen như mực. Bà lão cũng còn sống chui ra, thở hổn hển. Khăn đỏ vội đi nhặt đá to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên, nhưng đá nặng quá, nó ngã khuỵu xuống, lăn ra chết.</p>



<p>Từ dạo ấy, cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-be-quang-khan-do-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Ke-chuyen-Co-be-quang-khan-do.mp3" length="25195465" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể truyện: Bạch Tuyết và Hồng Hoa (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-truyen-bach-tuyet-va-hong-hoa-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-truyen-bach-tuyet-va-hong-hoa-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:42:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17772</guid>

					<description><![CDATA[Kể truyện: Bạch Tuyết và Hồng Hoa (Audio) Ngày xưa có một người đàn bà góa sống cô quạnh trong một túp lều gianh. Trước cửa là một cái vườn có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ, một cây ra hoa trắng. Bà có hai cô con gái, trông đẹp như hai [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-truyen-bach-tuyet-va-hong-hoa-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể truyện: Bạch Tuyết và Hồng Hoa (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xưa có một người đàn bà góa sống cô quạnh trong một túp lều gianh. Trước cửa là một cái vườn có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ, một cây ra hoa trắng. Bà có hai cô con gái, trông đẹp như hai cây hồng. Vì vậy bà đặt tên hai con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.</p>



<p>Hai cô bé rất ngoan ngoãn, hay làm, trần gian thực hiếm có. Bạch Tuyết dịu dàng, thùy mị hơn Hồng Hoa. Hồng Hoa hay chạy nhảy ngoài đồng, hái hoa, bắt bướm. Còn Bạch Tuyết thì luôn ở nhà với mẹ, hoặc giúp việc nội trợ, hoặc đọc sách cho mẹ nghe. Hai chị em yêu nhau lắm, đi đâu cũng dắt tay nhau. Khi Bạch Tuyết nói:</p>



<p>– Chị em chúng ta không rời nhau…</p>



<p>Thì Hồng Hoa nói tiếp:</p>



<p>– …suốt đời.</p>



<p>Bà mẹ lại nói thêm:</p>



<p>– Hai chị em có gì cũng phải chia nhau nhé.</p>



<p>Hai chị em thường vào rừng hái quả dại. Thú rừng thân mật đến hai chị em, không đụng chạm đến hai em. Thỏ ăn lá trong lòng bàn tay hai em. Hoẵng gặm cỏ bên cạnh hai em. Hươu nhảy nhót gần hai em. Chim trên cành hót vui tai hai em. Hai em không bao giờ bị nạn. Khi nào nhỡ muộn không về được, thì hai em nằm sát nhau trên thảm rêu, ngủ lại trong rừng đến sáng, mẹ biết vậy nên cũng chẳng lo ngại gì.</p>



<p>Bạch Tuyết và Hồng Hoa quét tước nhà cửa sạch sẽ lắm, nhìn vào thật thích mắt. Mùa hè thì Hồng Hoa làm công việc nội trợ, sáng nào cũng đặt trước giường mẹ một bó hoa trong đó có một bông hoa hồng trắng và một bông hoa hồng đỏ hái ở hai cây hồng của nhà. Mùa đông thì Bạch Tuyết đốt lửa và móc nồi lên bếp lửa. Nồi bằng đồng đánh sáng nhoáng như vàng. Tối đến, khi tuyết xuống, thì mẹ lại bảo:</p>



<p>– Bạch Tuyết ơi, con ra cài then cửa lại.</p>



<p>Rồi ba mẹ con ngồi bên lửa. Mẹ đeo kính, lấy quyển sách to ra đọc. Hai con vừa xe chỉ vừa nghe. Một chú cừu con nằm bên, đằng sau có một con chim gáy đậu, đầu rúc vào cánh. Một buổi tối, mẹ con đang quây quần êm ái như thế, thì có tiếng gõ cửa. Mẹ bảo:</p>



<p>– Hồng Hoa, con chạy mau ra mở cửa, chắc có khách bộ hành tìm chỗ trú đêm đấy.</p>



<p>Hồng Hoa ra mở cửa, tưởng là thấy một người nghèo khổ. Nhưng không, một con gấu thò đầu to kệch và đen xì vào. Em hét lên một tiếng, lùi lại. Đồng thời cừu con kêu be be, chim gáy vỗ<br>cánh và Bạch Tuyết trốn vào sau giường mẹ. Gấu nói:</p>



<p>– Đừng sợ, tôi không làm gì đâu, tôi rét cóng, chỉ muốn sưởi nhờ một tí thôi.</p>



<p>Bà mẹ bảo gấu:</p>



<p>– Tội nghiệp, lại gần lửa mà sưởi, cẩn thận kéo cháy lông nhé.</p>



<p>Rồi bà gọi con:</p>



<p>– Bạch Tuyết, Hồng Hoa lại đây, gấu không làm gì các con đâu, nó không có ý xấu đâu.</p>



<p>Hai em chạy lại, rồi dần dần cừu con và chim gáy hết sợ cũng đến. Gấu nói:</p>



<p>– Các em rũ tuyết ở lưng xuống hộ tôi.</p>



<p>Hai em đi lấy chổi quét lông cho gấu. Gấu nằm gần lửa, kêu gừ gừ ra vẻ khoái lắm. Chẳng mấy chốc hai em hết sợ, bắt đầu đùa nghịch với người khách ngờ nghệch.</p>



<p>Hai em giật giật lông gấu, để chân lên lưng gấu, lăn gấu xuống đất, hoặc lấy cành cây quật gấu; hễ gấu gừ gừ, hai em lại cười khanh khách. Gấu cứ để hai em nghịch, nhưng khi hai em nghịch quá thì gấu bảo:</p>



<p>– Bạch Tuyết, Hồng Hoa để cho anh sống với. Hai em đừng đánh chết người yêu của hai em nhé.</p>



<p>Khi cả nhà đi ngủ, bà mẹ bảo gấu:</p>



<p>– Gấu cứ nằm bên lửa mà sưởi cho ấm kẻo ở ngoài lạnh giá. Trời vừa tảng sáng thì hai em mở cửa cho gấu ra, gấu đạp tuyết vào rừng.</p>



<p>Từ đó, tối nào đúng giờ ấy gấu cũng đến nhà nằm bên bếp lửa và để cho trẻ tha hồ trêu mình. Cả nhà thân với gấu, chờ cho con vật lông đen đến rồi mới cài then cửa.</p>



<p>Mùa xuân trở lại, cây cỏ xanh tươi. Một hôm gấu bảo Bạch Tuyết:</p>



<p>– Bây giờ anh phải đi. Mùa hè này anh không thể đến đây được, em ạ.</p>



<p>Bạch Tuyết hỏi:</p>



<p>– Anh đi đâu, anh gấu thân yêu?</p>



<p>– Anh phải vào rừng giữ của kẻo những thằng lùn tai ác ăn trộm mất. Mùa đông, khi đất có băng phủ, thì bọn lùn phải chịu ở dưới đất, không nhoi lên được, nhưng nay mặt trời sưởi mềm đất, thì chúng lại nhoi lên tìm cách ăn trộm của anh; cái gì đã vào tay chúng, chúng cất vào sào huyệt của chúng thì khó lòng mà lấy lại được.</p>



<p>Bạch Tuyết buồn rầu vì phải từ giã gấu. Lúc em mở then cửa cho gấu ra, gấu vướng phải móc cửa, hơi trầy da. Em nhìn thấy hình như có vàng sáng nhoáng dưới da gấu nhưng em không chắc lắm. Gấu rảo bước rồi khuất bóng sau rừng.</p>



<p>Cách đấy ít lâu, mẹ sai hai con gái vào rừng kiếm củi. Hai em trông thấy một cái cây to ai đã hạ xuống và có vật gì nhảy nhót hết chỗ này đến chỗ kia trong đám cỏ gần gốc cây. Hai em lại gần, nhận ra một thằng lùn, mặt già khọm, bộ râu bạc dài vướng vào keo cây, nhảy nhót như một chó con bị xích, không sao thoát được. Nó quắc đôi mắt đỏ ngầu nhìn hai em, thét rằng:</p>



<p>– Sao chúng bay cứ đứng đực đấy ra mà nhìn, không đến cứu tao?</p>



<p>Hồng Hoa hỏi:</p>



<p>– Bác đã làm gì đến nỗi thế?</p>



<p>Thằng lùn đáp:</p>



<p>– Đồ ngu, mày lại còn thóc mách, tao muốn bổ cây này lấy củi nhỏ đun bếp. Tao không dùng củi to, củi to làm cháy mất món ăn. Chúng tao ăn nhỏ nhẻ chứ đâu có ngốn như đồ tham ăn tục uống chúng mày. Tao đã chêm nêm được rồi, nhưng không ngờ nêm trơn quá, thình lình tuột ra mất. Gỗ ập lại nhanh như chớp, tao không kịp rút chòm râu bạc đẹp đẽ ra, nên tao bị giam ở đây. Thế mà chúng bay còn cười, đồ nhãi còn hơi sữa, đồ ngu ngốc không biết xấu mặt.</p>



<p>Hai em cố hết sức giúp thằng lùn nhưng không thể gỡ râu nó ra được. Hồng Hoa nói:</p>



<p>– Để tôi đi gọi người đến.</p>



<p>Thằng lùn hộc lên:</p>



<p>– Đồ điên! Ai cần? Có hai chúng mày đã là quá lắm rồi. Chúng bay không nghĩ ra cách gì khác nữa à?</p>



<p>Bạch Tuyết nói:</p>



<p>– Bác đừng sốt ruột, tôi sẽ có cách cứu bác.</p>



<p>Rồi em lấy kéo nhỏ ở túi ra, cắt ngọn râu thằng lùn. Được thoát nạn, nó đi lấy một cái bị đầy vàng ở đám rễ cây và càu nhàu:</p>



<p>– Đồ mất dạy! Chúng bay cắt mất một mẩu râu đẹp của ông. Quỉ sứ sẽ làm tội chúng mày.</p>



<p>Rồi nó đeo bị vàng lên vai, đi thẳng, không thèm nhìn hai em.</p>



<p>Sau đó ít lâu, Bạch Tuyết và Hồng Hoa đi câu cá ăn. Khi đến gần bờ suối, hai em trông thấy cái gì như một con châu chấu to đang muốn nhảy nhót như muốn đâm xuống nước. Hai em chạy lại thì nhận ra thằng lùn trước. Hồng Hoa hỏi:</p>



<p>– Bác làm sao đây? Bác muốn nhảy xuống suối à?</p>



<p>Thằng lùn gào lên:</p>



<p>– Tao đâu có ngu thế. Mày mở mắt ra mà trông, con cá khốn nạn này nó muốn lôi tao xuống sông đấy.</p>



<p>Nguyên thằng lùn đang ngồi câu cá, bỗng không may bị gió cuốn râu mắc vào dây câu. Một con cá to cắn câu, thằng lùn yếu sức không lôi nổi con cá lên, con cá khỏe hơn kéo thằng lùn xuống. Nó bám lấy cỏ lấy sậy, nhưng không ăn thua. Lúc nó sắp bị cá lôi xuống thì hai em đến kịp, giữ được nó lại. Hai em gỡ cho râu nó, nhưng không ăn thua, vì râu cuốn chặt vào dây câu. Chỉ còn cách là lấy kéo cắt một đoạn râu nữa. Thằng lùn thấy thế kêu om lên:</p>



<p>– Đồ ranh con! Chúng bay làm nhơ nhuốc mặt người ta thế à! Ở đằng kia, chúng bay đã cắt râu tao, bây giờ chúng bay lại cắt đoạn râu đẹp nhất của tao, làm tao không dám để anh em trông thấy mặt nữa. Tao cầu cho chúng bay phải chạy cho đến mòn gót giầy.</p>



<p>Rồi nó đi lấy túi ngọc trai để trong đám sậy và không nói thêm nửa lời, lẩn sau một hòn đá.</p>



<p>Cách đó ít lâu, mẹ sai hai con gái ra tỉnh mua kim chỉ và băng. Con đường qua một bãi hoang rải rác có những tảng đá to. Hai cô bé thấy một con chim to liệng trên đầu mình hồi lâu, rồi xà xuống bên một tảng đá. Tức thì có tiếng kêu oe óe thảm thiết. Hai cô chạy đến thì sợ quá vì thấy con phượng hoàng đã quặp chặt lấy thằng lùn mà hai cô đã nhẵn mặt. Chim định tha nó đi. Hai cô bé níu chặt lấy thằng lùn, co kéo mãi làm cho con chim phải buông mồi ra. Nhưng khi hết sợ thì thằng lùn lại nhè mồm ra mắng hai em:</p>



<p>– Đồ chúng bay vụng quá, không biết nhẹ tay hơn một chút. Kéo mạnh quá làm cho chiếc áo mỏng của người ta rách tan tành như thế này à.</p>



<p>Rồi nó cắp túi ngọc của nó, len lỏi qua đá vào hang. Hai em đã quen với thói bạc bẽo của nó rồi nên không để ý, lên đường ra tỉnh mua bán.</p>



<p>Lúc trở về, hai em lại qua bãi hoang, thì bắt gặp thằng lùn đang đổ những viên ngọc ra một chỗ đất sạch, vì nó không ngờ có người đi qua đó muộn thế. Dưới ánh nắng chiều hôm, ngọc lóng lánh muôn sắc. Hai em đứng lại xem. Thằng lùn mắng:</p>



<p>– Chúng bay đứng đực ra đấy làm gì?</p>



<p>Mặt nó vốn bềnh bệch nay đỏ lên vì tức giận. Nó toan chửi rủa nữa thì bỗng có tiếng gầm gừ kinh hồn, rồi một con gấu đen ở rừng đi ra. Thằng lùn hoảng hồn chồm dậy, định trốn về hang, nhưng không kịp vì gấu đã tới ngay bên. Nó sợ quá van lạy gấu:</p>



<p>– Lạy ngài, xin ngài tha cho con, con sẽ biếu tất cả châu báu của con là những viên ngọc đẹp kia. Xin ngài để cho con sống, ngài ăn thịt kẻ nhỏ bé gầy gò như con thật chẳng bõ dính mồm. Ngài xơi thịt hai con ranh kia thì hơn: thịt chúng mềm như thịt cun cút vậy.</p>



<p>Nhưng gấu không biết nghe, tát cho thằng quái gian ác một cái chết tươi. Hai cô bé chạy trốn, nhưng gấu bảo:</p>



<p>– Bạch Tuyết, Hông Hoa ơi, đừng sợ, chờ anh đi cùng với.</p>



<p>Hai em nhận ra tiếng gấu bèn đứng lại. Khi gấu đến gần hai em thì bộ lông gấu bỗng rơi xuống, gấu biến thành một chàng thanh niên đẹp trai mặc áo toàn vàng. Chàng nói:</p>



<p>– Anh là hoàng tử. Thằng lùn kia đã lấy của cải của anh, rồi phù phép cho anh hóa ra gấu, phải lang thang trong rừng cho đến khi nó chết mới được giải thoát. Thế là ác giả ác báo.</p>



<p>Bạch Tuyết lấy Hoàng tử và Hồng Hoa lấy em hoàng tử. Rồi bốn người chia nhau của cải thu thập được ở trong hang thằng lùn. Bà mẹ già sống lâu, yên vui gần con cái. Bà đem hai cây hồng, trồng trước cửa sổ. Năm nào, hai cây cũng ra hoa trắng, hoa đỏ rất đẹp.</p>



<p></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-truyen-bach-tuyet-va-hong-hoa-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Bach-Tuyet-va-Hong-Hoa.mp3" length="21854854" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Sự tích hồ Ba Bể (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/su-tich-ho-ba-be-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/su-tich-ho-ba-be-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:40:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17773</guid>

					<description><![CDATA[Sự tích hồ Ba Bể (Audio) Ngày xưa, ở vùng Bắc Cạn, mỗi năm dân làng Năm Mẫu đều có tổ chức lễ cúng Phật lớn, gọi là lễ Vô Giá. Dân chúng khắp miền mạn ngược tề tựu lại rất đông. Một hôm, có một bà lão bệnh cùi đến làng dự lễ. Quần [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/su-tich-ho-ba-be-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Sự tích hồ Ba Bể (Audio)</strong></h2>



<p>Ngày xưa, ở vùng Bắc Cạn, mỗi năm dân làng Năm Mẫu đều có tổ chức lễ cúng Phật lớn, gọi là lễ Vô Giá. Dân chúng khắp miền mạn ngược tề tựu lại rất đông. Một hôm, có một bà lão bệnh cùi đến làng dự lễ. Quần áo bà rách rưới, tả tơi. Người bà bốc mùi hôi hám, rất khó chịu, khiến mọi người phải lánh xa. Bà lão hủi này đến nhà nào xin ăn, đều bị xua đuổi, mắng nhiếc. Người ta sợ lây bệnh cùi hủi.</p>



<p>Tuy nhiên, có người biết động lòng thương hại. Đó là một người đàn bà goá, ở với con trai. Bà không kinh tởm, gọi bà lão hủi vào nhà cho ăn uống no đủ. Sau đó, bằng lòng cho bà lão ăn mày ngủ nhờ một đêm, ở góc vựa lúa, trong lều. Đến nửa đêm, hai mẹ con bỗng giật mình thức giấc, nghe có tiếng động ầm ầm dữ dội từ phiá vựa thóc. Mở cửa vựa thóc ra, không thấy bà lão cùi đâu, mà là một con rắn lớn uốn mình ầm ầm như tiếng sấm. Hai mẹ con kinh hãi trở ra, thao thức, lo sợ, không ngủ được nữa. Đến sáng, thấy bà lão đi ra từ vựa thóc, nói:</p>



<p>– Tôi thật sự không phải là người, chỉ giả dạng ăn mày để thử lòng từ thiện của tín hữu nam nữ đến làng Năm Mẫu lễ Phật. Tất cả mọi người đều xua đuổi tôi, ngoại trừ 2 mẹ con nhà này. Họ đều là khẩu Phật tâm xà, sẽ không tránh khỏi hình phạt của bề trên đã giao phó cho tôi thi hành. Hai mẹ con bà biết thương kẻ khốn cùng, cho nên tôi xin báo trước là sắp có tai họa lớn xảy ra. Hễ khi nào thấy có nước nguồn bắt đầu đổ về đây, thì hai mẹ con hãy mau mau chạy lên đỉnh núi mà tránh.</p>



<p>Nói xong, bà lão biến mất. Qua ngày hôm sau, trong lúc mọi người đang chen nhau đến dự lễ Phật giữa làng, bỗng nhiên, nước ở đâu cuồn cuộn đổ tới tứ phía, tràn vào thung lũng. Người ta trèo lên mái nhà, trèo lên cây. Nhưng nước cứ dâng tràn đầy lên mãi, ngập cả những nóc nhà và cây cao. Tất cả mọi người đều bị chết ngộp, trừ 2 mẹ con bà goá kia đã chạy vội thoát lên được trên đỉnh núi cao.</p>



<p>Trên núi, hai mẹ con dựng lên một gian nhà nhỏ sinh sống. Nơi này, về sau trở thành một ngôi làng đông đúc, và ngày nay vẫn có tên là làng Năm Mẫu. Cả thung lũng bị nước tràn ngập thì hoá thành 3 cái hồ rộng lớn, mênh mông như bể, nên người ta gọi là Hồ Ba Bể. Nước ở ba hồ lưu thông nhau, nhưng ghe thuyền không thể đi được từ hồ này sang hồ kia, vì có các đập đá lớn ngăn trở. Hồ Ba Bể rộng bát ngát, nước trong xanh như ngọc bích, nổi bật giữa núi rừng hùng vĩ của miền thượng du Bắc Việt.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/su-tich-ho-ba-be-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Su-tich-ho-Ba-Be-Audio.mp3" length="19274704" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Thạch Sanh (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-thach-sanh-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-thach-sanh-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:33:41 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17765</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện: Thạch Sanh (Audio) Xưa ở quận Cao Bình có gia đình bác tiều phu Thạch Nghĩa, vợ chồng tuổi cao mà vẫn không con. Ông bà lo buồn và ra sức làm việc nghĩa. Ông thì sửa cầu, sửa cống, khơi rãnh, đắp đường. Bà thì nấu nước cho người qua đường uống. [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-thach-sanh-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện: Thạch Sanh (Audio)</strong></h2>



<p>Xưa ở quận Cao Bình có gia đình bác tiều phu Thạch Nghĩa, vợ chồng tuổi cao mà vẫn không con. Ông bà lo buồn và ra sức làm việc nghĩa. Ông thì sửa cầu, sửa cống, khơi rãnh, đắp đường. Bà thì nấu nước cho người qua đường uống. Việc làm của gia đình họ Thạch thấu đến trời, Ngọc Hoàng cho Thái tử đầu thai xuống trần làm con nhà họ Thạch.&nbsp;Thạch bà thụ thai ba năm, chưa sinh con thì Thạch ông mất. Sau đó, Thạch bà sinh một con trai khôi ngô tuấn tú đặt tên là Thạch Sanh. Cách ít năm sau, Thạch bà cũng mất, Thạch Sanh sống côi cút một mình trong túp lều tranh dưới gốc đa với một mảnh khố che thân và một cái búa đốn củi.</p>



<p>     Năm Thạch Sanh mười ba tuổi, Ngọc Hoàng sai tiên ông xuống dạy cho chàng các môn võ nghệ và mọi phép thần thông.<br>     Một hôm có anh hàng rượu tên là Lý Thông, đi bán rượu ghé vào gốc đa nghỉ chân, thấy Thạch Sanh khỏe mạnh, lanh lợi, ở một mình, bèn kết làm anh em và đưa Thạch Sanh về nhà.<br>Bấy giờ ở trong vùng có một con Trăn Tinh thường bắt người ăn thịt, quan quân nhiều lần vây đánh không được. Vì nó có phép thần thông biến hóa; nhà vua phải cho lập miếu thờ và mỗi năm nộp mạng một người cho nó. Năm ấy đến lượt Lý Thông phải nộp mình. Mẹ con&nbsp;Lý Thông nghe tin hoảng hốt, bàn mưu tính kế đưa Thạch Sanh đi thế mạng. Khi Thạch Sanh đi lấy củi về, Lý Thông đon đả mời chàng uống rượu và nói: “Ðêm nay anh phải đi canh miếu thờ trong rừng, nhưng trót cất mẻ rượu, anh đi sợ hỏng, nhờ em thay anh canh miếu một đêm”. Thạch Sanh vui vẻ nhận lời và đi ngay.<br>     Nửa đêm Trăn Tinh hiện về, giơ vuốt, nhe răng hà hơi, nhả lửa, định xông vào miếu ăn thịt Thạch Sanh. Thạch Sanh bình tĩnh trổ tài đánh nhau với Trăn Tinh, cuối cùng chàng chém được đầu nó, đốt xác nó thành than, và thấy hiện lên trong miếu một bộ cung tên bằng vàng ngời sáng. Thạch Sanh mừng rỡ giắt búa, đeo cung và xách đầu Trăn Tinh chạy thẳng một mạch về nhà. Nghe tiếng Thạch Sanh gọi, mẹ con Lý Thông hoảng sợ, cho là oan hồn của Thạch Sanh sau khi bị Trăn Tinh ăn thịt, trở về nhà oán trách, bèn cất lời cầu khấn, van xin: “Sống khôn, thác thiêng em hãy tạm đi, ngày mai mẹ cùng anh sẽ mua sắm vàng hương, cơm canh, cỗ bàn cúng em chu tất!”. Bấy giờ, Thạch Sanh mới biết rõ tâm địa và mưu kế của mẹ con Lý Thông nhưng chàng không giận, vẫn vui vẻ kể chuyện giết Trăn Tinh cho mẹ con họ Lý nghe. Lý Thông liền nảy ra một mưu thâm độc mới. Nó nói Trăn Tinh là báu vật nhà vua nuôi, ai giết sẽ bị tội lớn. Thạch Sanh lo sợ, Lý Thông bảo Thạch Sanh trốn đi cho an toàn, một mình y sẽ tự lo liệu thu xếp giúp cho.</p>



<p>      Sau khi&nbsp;Thạch sanh từ giã mẹ con Lý Thông trở về gốc đa xưa, Lý Thông đi ngay về Kinh, tâu vua là đã trừ được Trăn Tinh. Nhà vua vui mừng trọng thưởng và phong cho Lý Thông làm Ðô đốc quận công. Tiếp đó, nhà vua mở hội kén chồng cho con gái là công chúa Quỳnh Nga. Hội kén chồng kéo dài hàng tháng nhưng công chúa không chọn được ai vừa ý đẹp lòng. Một hôm công chúa đang dạo chơi vườn đào thì một con chim đại bàng khổng lồ khác sà xuống cắp đi. Thấy chim cắp người bay qua, Thạch Sanh giương cung bắn, đại bàng bị trúng tên vào cánh trái, nó dùng mỏ ngậm tên rút ra rồi bay tiếp về hang ổ. Thạch Sanh lần theo vết máu tìm đến cửa hang đại bàng, chàng đánh dấu cửa hang ác điểu rồi trở lại gốc đa.<br>Nhà vua sai Lý Thông đi tìm công chúa, tìm được thì sẽ được lấy công chúa, làm phò mã, nối ngôi vua, không tìm được phải chịu tội. Lý Thông vừa mừng, vừa lo, y lập kế mở hội hát xướng mười ngày để nghe ngóng dò la tin tức. Ðến ngày thứ mười, biết tin Lý Thông mở hội, Thạch Sanh đến thăm và kể cho Lý Thông nghe việc bắn chim đại bàng, Lý Thông mừng vui khôn xiết, hậu đãi Thạch Sanh và nhờ chàng dẫn đường đến hang Ðại bàng cứu công chúa.</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><img decoding="async" width="660" height="440" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3.jpg" alt="ke chuyen thach sanh audio 3" class="wp-image-413" title="Kể chuyện: Thạch Sanh (Audio) 3" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3.jpg 660w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3-600x400.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3-630x420.jpg 630w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3-150x100.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-thach-sanh-audio-3-300x200.jpg 300w" sizes="(max-width: 660px) 100vw, 660px" /></figure>
</div>


<p><br>     Thạch sanh thang dây xuống hang gặp công chúa và đưa thuốc mê cho đại bàng uống. Công chúa hẹn ước kết duyên cùng Thạch Sanh rồi Thạch Sanh buộc dây đưa nàng lên mặt đất. Lý Thông sai quân lính đưa công chúa lên kiệu rước về cung, còn y nói dối là ở lại đánh nhau với quái vật. Sau đó, Lý Thông dùng đá lấp kín cửa hang và trở về triều đình mạo nhận công trạng. Không thấy Thạch Sanh trở về, công chúa buồn thương rầu rĩ và bặt câm, không hé môi nói nửa lời. Nhà vua buồn bã, Lý Thông cầu đảo thuốc thang khắp nơi đều vô hiệu, việc tổ chức cưới xin phải đình hoãn.<br>     Hết liều thuốc mê, đại bàng tỉnh dậy hóa phép thần thông hãm hại Thạch Sanh, chàng dũng sĩ “mặt đỏ mày xanh”, đã dám cả gan “phá nhà, cướp vợ” của nó. Thạch Sanh dùng tài võ nghệ và phép thần thông của mình tiêu diệt được đại bàng. Nhìn lên cửa hang kín bưng không còn một khe hở nhỏ, Thạch Sanh dạo khắp hang động của đại bàng và gặp Thái tử con vua Thủy Tề đang bị yêu quái nhốt trong cũi sắt. Thạch Sanh phá tan cũi sắt giải thoát cho Thái tử. Thái tử mời Thạch Sanh về Thủy Tề gặp vua cha. Vua Thủy Tề cảm ơn và hậu đãi chàng. Trong thời gian lưu lại thủy cung, một hôm Thạch Sanh đang cùng Thái tử dạo chơi thì một con Hồ Tinh xuất hiện, biến thành một cô gái xinh đẹp để cám dỗ, mê hoặc hại chàng. Thạch Sanh bắt nó phải hiện nguyên hình là một con cáo chín đuôi và hóa phép giam nó lại. Vua Thủy Tề mời Thạch Sanh ở lại thủy cung và sẽ phong chức tước cho chàng, nhưng&nbsp;Thạch sanh chối. Vua Thủy Tề tặng Thạch Sanh một cây đàn thần và sai sứ giả rẽ nước đưa chàng trở lại trần gian. Thạch Sanh lại về với gốc đa xưa. </p>



<p>       Vắng bóng Thạch Sanh cây đa buồn ủ ê, khi Thạch Sanh trở về cây đa lại xanh tươi như cũ. Hồn hai con quái vật bị Thạch Sanh giết (Trăn Tinh và Ðại Bàng) gặp nhau tìm cách hãm hại Thạch Sanh. Chúng vào kho châu báu của nhà vua lấy cắp vàng bạc ném vào gốc đa nơi Thạch Sanh ở. Quân lính nhà vua bắt Thạch Sanh tống ngục, nhà vua giao cho Lý Thông xử tội. Lý Thông khép Thạch Sanh vào tội tử hình để bịt đầu mối. Trong lúc bị giam trong ngục, chờ hành hình, Thạch Sanh đem đàn ra gảy. Cây đàn thần vang lên tiếng tơ, tiếng trúc, cung thảm, cung sầu; cung thì kể tội Lý Thông vong ân, bạc nghĩa, cướp công Thạch Sanh; cung thì trách nàng công chúa sai lời hẹn ước dưới hang (tích tịch tình tang, ai đem công Chúa dưới hang mà về?)…<br>      Nghe tiếng đàn, công chúa bừng tỉnh dậy, cười cười, nói nói. Nhà vua vui mừng nghe công chúa nói rõ ngọn ngành. Lập tức nhà vua hạ lệnh tha cho Thạch Sanh và bắt Lý Thông tống ngục. Tiếp đó, vua làm lễ thành hôn cho Thạch Sanh cùng công chúa và truyền ngôi cho Thạch Sanh. Vua giao toàn quyền cho Thạch Sanh xử tội Lý Thông. Thạch Sanh tha tội cho Lý Thông, cho mẹ con họ Lý về quê quán làm ăn. Nhưng về giữa đường, trời nổi giông gió, mẹ con Lý Thông bạc ác bị sét đánh chết, Lý Thông hóa thành con bọ hung suốt đời chui rúc nơi bẩn thỉu.</p>



<p>Biết tin Thạch Sanh kết duyên với công chúa Quỳnh Nga và lên ngôi trị vì thiên hạ, các hoàng tử, công hầu của mười tám nước chư hầu, những người đã từng kéo đến cầu hôn công chúa không được, vô cùng ghen tức, họ kéo quân đến gây sự với Thạch Sanh và công chúa. Thạch Sanh cùng công chúa ra tiếp đãi họ một cách tử tế. Tiếng đàn thần của Thạch Sanh phân rõ lẽ thiệt hơn, phải trái, làm cho quân sĩ các nước chư hầu mềm lòng, nản chí. Kẻ nhớ mẹ nhớ cha, người thương con nhớ vợ, ai cũng muốn về và ngại việc binh đao, cuối cùng các nước chư hầu đều thuận lui binh. Thạch Sanh mời họ ăn cơm. Chàng có niêu cơm thần nhỏ bé nhưng xới bao nhiêu bát, cơm vẫn đầy lên như cũ, khiến cho các nước chư hầu càng thêm kính phục.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-thach-sanh-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Thach-Sanh.mp3" length="18977139" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:29:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17758</guid>

					<description><![CDATA[Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio) Ngày xưa, cỗi trời và cõi trần rât gần nhau cũng như cõi trần và cõi nước ở gần sát bên nhau vậy. Trong một ngày tất cả muôn loài ở trên ba cõi đều có thể đi lại chơi bời vài ba bận mà vẫn chưa [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading">Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio)</h2>



<p>Ngày xưa, cỗi trời và cõi trần rât gần nhau cũng như cõi trần và cõi nước ở gần sát bên nhau vậy. Trong một ngày tất cả muôn loài ở trên ba cõi đều có thể đi lại chơi bời vài ba bận mà vẫn chưa tối. Vua thiên đình là Ngọc hoàng cai quản tất cả muôn loài trên ba cõi.Nhưng vì muốn cho các muôn loài ở cõi trần và cõi nước có một vị đại diện coi sóc hàng ngày.</p>



<p>Ngọc hoàng đặt ở cõi trần một vị vua nhỏ, thời ấy Hoàng đế ở trần gian là rùa.</p>



<p>Thuỷ tề ở cõi nước là thuồng luồng.</p>



<p>Nhưng ở cõi trần, muôn loài ngày càng chia ra làm nhiều giống, mỗi giống vật ngày càng sinh sôi nảy nỏ.Hoàng đế rùa, chân ngắn, mai dày, đi lại chậm chạp, kém trí thông minh, không còn đủ tài đức cai quản muôn loài được nữa.Vì vậy nhiều lần Hoàng đế rùa đã tâu lên Ngọc hoàng xin từ chức, để một loài khác lên thay ngôi.Nhưng khi Ngọc hoàng hỏi rùa nên cử ai thì rùa rất lúng túng.Vì rùa chưa biết kẻ nào thật xứng đáng.Có những lần Ngọc hoàng và Hoàng đế rùa bàn luận hàng hai ba tháng, điểm qua hết thảy muôn loài nhưng vẫn chưa tìm được kẻ tin cậy nhất để cho làm vua thay rùa.</p>



<p>Một hôm, Ngọc hoàng tìm ra được một kế, bèn cho gọi Hoàng đế rùa ở trần gian lên bàn bạc, rồi sai rùa về loan báo cho muôn loài rằng:</p>



<p>– Đức Ngọc hoàng đã chết, ai có lòng nhớ ơn Ngọc hoàng thì lên thiên đình phúng viếng.</p>



<p>Ngọc hoàng có ý định là qua phúng viếng của muôn loài, sẽ chọn lấy kẻ nào tỏ ý thực tâm đau xót mình nhất thì cho làm vua.Nhận lệnh Ngọc hoàng, về trần gian, Hoàng đế rùa phải đi suốt ba tháng ròng rã mới loan báo tới khắp các loài.Được tin, muôn loài ở trần gian rủ nhau lên thiên đình để phúng viếng và vào tế Ngọc hoàng.Hoàng đế rùa cùng đi nhưng hoàng đế thỉnh thoảng lại dừng lại dọc đường để nghe ngóng và thăm hỏi những loài đi chậm.</p>



<p>Các loài từng đàn lũ lượt kéo nhau lên thiên đình.</p>



<p>Trước tiên là loài chim, chúng cậy mình nhẹ người lại có cánh rủ nhau bay vùn vụt.Trên đường đi, thấy Hoàng đế rùa chậm chạp bước một, chúng còn quay lại chế giễu.</p>



<p>Thứ hai là đoàn thú rừng, đi đầu là các giống hươu, nai, theo sau các giống chồn, cáo, sóc, thỏ, sau cùng là giống hổ lang, v.v…Đàn này nối đuôi nhau hung hăng xông xáo, đi đến đâu cũng kêu la inh ỏi, náo động cả đất trời, giạt cả cỏ, đổ cả cây.Khi vượt qua Hoàng đế rùa, chúng thi nhau trêu tức.</p>



<p>Thứ ba là loài bò sát gồm rắn, rết, thằn lằn, kỳ nhông, trăn gió, v.v… cũng không kém hung hăng. Chúng cũng bỏ xa rùa, có con còn phun bọt vào mắt làm cho rùa phải thụt đầu thụt cổ.</p>



<p>Sau cùng là đoàn người. Loài người đi rất thong thả. Họ vừa đi vừa kể cho nhau công lao của Ngọc hoàng đối với muôn loài và đặc biệt đối với loài người họ ca tụng Ngọc hoàng có nhiều khó nhọc khi ấp ủ làm ra trời đất, sinh ra cỏ cây muôn loài. Đi được nửa đường loài người gặp Hoàng đế rùa đang cất bước chân nặng nề mỏi mệt. Họ thay phiên nhau cõng rùa cùng đi cho nhanh.</p>



<p>Tất cả các loài đã đến nhà Ngọc hoàng. Khi vào tế, loài chim đến trước được mời tế trước. Chúng đứng con trên, con dưới, con dọc con ngang, con quay mặt trở xuống, con quay mặt trở lên, rất lộn xộn. Chúng gào:</p>



<p>– Hỡi Ngọc hoàng! Hỡi Ngọc hoàng! Vua nhà trời mà còn chết được sao? Chúng tôi cứ tưởng đã là vua nhà trời thì phải trường sinh bất tử, làm mưa làm gió, bắt sống bắt chết. May mà Ngọc hoàng chết đi, loài chim chúng tôi sẽ được bay lượn tự do. Hỡi Ngọc hoàng! Thật là thương tâm! Bầy lũ chúng tôi nay đã được tung hoành rộng cánh. Nằm giả chết ở trên long sàng, nghe lời chim khóc than, Ngọc hoàng giận ứ đến tận cổ. Chúng chỉ khóc lóc, kêu gào ngoài mồm. Con nào mắt cũng ráo hoảnh. Chúng tuôn ra những châm biếm mỉa mai. Ngọc hoàng toan vùng dậy đánh chết bọn bội bạc, nhưng cố nén lòng để thử các loài khác nữa. Kêu than giả dối một hồi, đàn chim láo nháo đi ra nhà ngoài chờ ăn uống.</p>



<figure class="wp-block-image size-large"><img decoding="async" width="1200" height="675" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-1200x675.jpg" alt="su tich nguoi lam chua muon loai audio 2" class="wp-image-420" title="Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio) 4" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-1200x675.jpg 1200w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-600x338.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-768x432.jpg 768w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-747x420.jpg 747w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-150x84.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-300x169.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-696x392.jpg 696w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2-1068x601.jpg 1068w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2.jpg 1280w" sizes="(max-width: 1200px) 100vw, 1200px" /><figcaption>Sự tích người làm chúa muôn loài (Audio) 5</figcaption></figure>



<p>Tiếp đến đoàn thú rừng vào tế. Chúng đứng ngổn ngang lộn xộn hơn cả loài chim. Đến giờ tế lễ, tiếng khóc của chúng lại càng ồn ào. Giống hươu, nai, “khóc” vang trời, làm inh tai inh óc, giống hổ, báo “gầm gừ” nhe nanh, giơ vuốt làm cho ai cũng phải run sợ. Chúng cũng mắt ráo hoảnh, cũng một giọng mỉa mai.</p>



<p>Đến loài bò sát cũng vậy, lộn xộn, ồn ào, giả dối lộ ra trong cách ngồi, cách trườn, trong tiếng khóc kêu gào, có con còn tỏ ra ngạo mạn, hung hăng, bội bạc hơn loài chim, loài thú. Ngọc hoàng nghe thấy rõ hết nhưng cũng cố nén lòng chờ đoàn Người vào tế xong sẽ liệu.</p>



<p> Đến lượt đoàn người vào tế. Họ biết nghe lời nhau đứng xếp hàng im lặng, kẻ trên người dưới. Người nào cũng mắt buồn rười rượi. Hàng trên không ai nói một lời, hàng dưới không ai hé một câu. Không khí im lặng càng làm cho buổi tế trở nên nghiêm trang. Theo lệnh người đứng đầu, tất cả đoàn người cùng một lúc cất tiếng khóc.</p>



<p>Họ cùng khóc lóc và than rằng:</p>



<p>– Ô hô! Ô hô! Đức Ngọc hoàng sáng tạo và cai quản muôn loài! Thương Ngọc hoàng như thương mẹ, nhớ Ngọc hoàng như nhớ cha. Công ơn Ngọc hoàng cao như trời, rộng như biển. Ngọc hoàng chết đi thế là hết. Quỳ trước vong linh Ngọc hoàng, chúng tôi dâng cả tấm lòng biết ơn của loài người đối với Ngọc hoàng. Hỡi đức Ngọc hoàng! Hỡi đức Ngọc hoàng! Ô hô! Ô hô!</p>



<p>Khóc lóc kêu than xong, đoàn người còn sụp lạy, ai cũng nước mắt chảy ròng ròng. Nằm im nghe tiếng khóc thảm thiết, Ngọc hoàng cảm động vô cùng. Chờ muôn loài tế xong, Ngọc hoàng vùng đứng dậy, rồi vẫy gọi tất cả lại gần và nghiêm nghị nói:</p>



<p>– Ta bày ra cái trò này để thử lòng mọi loài đấy thôi. Hiện nay Hoàng đế rùa đã già yếu, ngày càng chậm chạp, ta muốn tìm kẻ có tài đức thay nhưng chưa biết chọn ai. Cho nên ta muốn nhân buổi phúng viếng này mà chọn lấy một loài vừa có nhân vừa có đức có lòng thuỷ chung đối với ta, lên ngôi thay Hoàng đế rùa. Cuộc phúng viếng và tế lễ này, đã cho ta biết ai tốt, ai bội bạc. Vì vậy, bây giờ ta có thể chọn kẻ xứng đáng lên ngôi Hoàng đế.</p>



<p>Thấy Ngọc hoàng còn sống và phán như thế, các loài chim và thú rừng quay lại trách móc lẫn nhau vì quá nông nổi đã trót nhỡ mỉa mai, châm biếm Ngọc hoàng. Nhưng chúng cũng quyết giành ngôi Hoàng đế cõi trần cho tộc loại mình. Loài chim bèn đưa ngay diều hâu ra ứng cử. Chúng hết lời tán tụng diều hâu có tài bay cao, bay khoẻ, chỉ một lúc có thể bay đi được khắp bốn phương. Diều hâu có đôi mắt tròn xoe và sáng quắc, có cái nhìn thấy được tất cả mọi cái hay cái dở của muôn loài mà đặt ra các hình phạt hoặc có phần thưởng một cách chính xác. Diều hâu lại còn có cái mỏ quặm và cứng, có bộ móng sắc và nhọn, sẽ có đủ tài lực để mổ thủng đầu, xé tan xác những loài, những giống ngang ngạnh và bướng bỉnh.</p>



<p>Loài thú rừng cũng hăm hở đưa chàng hổ ra tranh cử. Chúng bảo rằng hổ có tài nhảy cao, và chạy xa, một loáng có thể đi khắp nơi, mọi ngõ ngách, từ đầu suối đến cuối ghềnh, từ nơi hang cùng đến ngõ hẻm, mới có thể đủ sức để xem xét muôn loài. Hổ có sức khoẻ vô địch lại có một bộ nanh sắc, có bộ vuốt nhọn, thừa sức quật chết tươi những loài nào không chịu ngoan ngoãn tuân lệnh của Hoàng đế.</p>



<p>Loài bò sát thì không ngớt tán dương rắn, chúng bảo rắn có tài bò lên cây cao xem xét các loài chim. Có tài trườn mình khắp mặt đất để thăm hỏi các loài thú, có tài chui vào các làng mạc xó xỉnh để dò xét từng việc làm hay dở của các loài khác.</p>



<p>Loài người vẫn chưa lên tiếng. Họ có ý chờ Ngọc hoàng kêu chọn. Nhưng Hoàng đế rùa vốn mến loài người có nhân nghĩa, có tài trí. Ngọc hoàng đống ý bèn dựa ngay vào lời nói của rùa mà phán truyền:</p>



<p>– Ta cũng có ý như Hoàng đế rùa. Vậy ta chọn loài người lên ngôi Hoàng đế thay rùa cai quản muôn loài ở cõi trần gian…</p>



<p>Nghe Ngọc hoàng phán chọn loài người lên ngôi Hoàng đế, hổ tức giận trợn tròn đôi mắt xanh lè, giơ vuốt nhe nanh, gầm lên vang trời, toan nhảy bổ vào cắn xé người. Diều hâu cũng trừng đôi mắt, xoè đôi móng sắc nhọn, quắp cái mỏ quặm, định bay vù lại mổ loài người. Loài rắn cũng trợn trừng đôi lắt lồi, bành cổ phun bọt phì phì, định lao mình nhả nọc độc. </p>



<p>Ngọc hoàng trợn mắt quát lớn.Tiếng quát của Ngọc hoàng vang ra như sấm động, làm cho hổ, rắn, diều hâu phải sững lại. Chúng nép vào nhau, run cầm cập. Ngọc hoàng phán tiếp:</p>



<p>– Loài người có trí thông minh, biết giữ đạo lý, biết trọng nhân nghĩa. Cho nên ta chọn loài người cai quản muôn loài ở dưới cõi trần, tất cả các loài từ nay phải nghe theo lệnh của loài người. Hổ có bụng dạ xấu xa, từ nay phải cho người ăn thịt ninh xương. Diều hâu thường độc ác, từ nay phải chịu cho người săn bắn. Con rắn có nọc độc thì phải chịu nằm co quắp ở trong hang chịu nhịn đói suốt nửa năm và chỉ được ra ánh sáng khi mặt trời lên. Loài thảo mộc hôm nay không chịu đến chầu, ta ra lệnh cho loài thảo mộc nhất nhất phải chịu lệnh của loài người không được cưỡng lại.</p>



<p>Sau đó Ngọc hoàng hạ lệnh tan buổi chầu, muôn loài ở đâu lại về đấy… Loài người trở về, làm Hoàng đế thay rùa cai trị trần gian. Từ đó, người được bắt loài thú, đánh bẫy loài chim, có quyền chặt cây đốn gỗ, cắt cỏ nhặt ngọn, hái quả lượm hạt bất cứ loài thảo mộc nào. Loài thảo mộc y lệnh, muôn loài nhất nhất nghe theo sự sai bảo của loài người.</p>



<p>Loài thú và loài chim cũng cúi đầu chịu sự cai quản của loài người. Duy chỉ có hổ, rắn và diều hâu còn bướng bỉnh. Chúng không hoàn toàn tuân lệnh Ngọc hoàng. Nhưng cũng không dám phản lại loài người. Hổ còn lén vồ trộm loại người tha về rừng ăn thịt. Diều hâu còn bất chợt sà xuống tha vụng vài con gà con của loài người đem tít lên ngọn cây cao. Loài rắn còn lén thả nọc độc vào vài người vô ý. Tuy hổ, rắn, diều hâu có bụng độc ác nhưng chúng đều rất sợ uy của loài người. Mỗi khi gặp loài người chúng thường tránh mặt.</p>



<p>Loài ngời có quyền cai trị trần gian từ đấy.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Su-tich-nguoi-lam-chua-muon-loai.mp3" length="20110818" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện Chiếc hộp sắt biết nói (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-chiec-hop-sat-biet-noi-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-chiec-hop-sat-biet-noi-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 05 Mar 2025 05:26:06 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17751</guid>

					<description><![CDATA[Kể chuyện Chiếc hộp sắt biết nói (Audio) Hồi ấy, có một hoàng tử bị một mụ phù thủy bắt cóc đem nhốt trong một chiếc lò sưởi. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng chưa có ai đến giải thoát cho chàng.Có một công chúa ở nước kia đi chơi rừng, mải ngắm cây cỏ [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/ke-chuyen-chiec-hop-sat-biet-noi-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Kể chuyện Chiếc hộp sắt biết nói (Audio)</strong></h2>



<p>Hồi ấy, có một hoàng tử bị một mụ phù thủy bắt cóc đem nhốt trong một chiếc lò sưởi. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng chưa có ai đến giải thoát cho chàng.<br>Có một công chúa ở nước kia đi chơi rừng, mải ngắm cây cỏ bên đường, nàng bị lạc lúc nào không hay. Đã chín ngày rồi, nàng đi lang thang trong rừng sâu, đến ngày thứ chín nàng đến trước một chiếc hộp bằng sắt. Vừa mới tới bên thì có tiếng người vọng ra:<br>&#8211; Nàng ở đâu tới đây và nàng muốn đi đâu nữa?<br>Công chúa đáp:<br>&#8211; Tôi lạc rừng tới đây và giờ không biết đường về nhà nữa.<br>Lại có tiếng người vọng ra từ chiếc hộp bằng sắt &#8211; chính đó là chiếc lò sưởi của mụ phù thủy.<br>&#8211; Chỉ trong nháy mắt nàng sẽ về tới nhà, tôi sẽ đưa nàng về, nhưng nàng phải ký giao kèo làm tất cả mọi điều tôi nói. Tôi chính là hoàng tử của một nước lớn và muốn kết duyên trăm năm cùng nàng.<br>Nàng bàng hoàng cả người, bụng nghĩ:<br>&#8211; Lạy chúa, tôi biết sống sao với chiếc hộp bằng sắt kia.<br>Nàng rất mong muốn được trở về nhà sống bên vua cha nên đã nhận lời làm tất cả những gì nó muốn. Rồi có tiếng nói tiếp:<br>&#8211; Khi trở lại đây nàng nhớ mang theo một con dao và khoét một lỗ ở hộp sắt.<br>Rồi có người đưa nàng về nhà, người đó đi bên cạnh nàng nhưng chẳng hề nói một tiếng nào, hai tiếng đồng hồ sau thì nàng về tới hoàng cung.<br>Cả hoàng cung vui nhộn hẳn lên khi thấy công chúa trở về. Nhà vua hết sức vui mừng, chạy ra ôm hôn con gái.<br>Với nét mặt buồn rầu, công chúa nói:<br>&#8211; Thưa cha kính yêu, con bị lạc trong rừng sâu. Có lẽ không bao giờ con ra được khỏi khu rừng rậm hoang vu ấy, nếu con không gặp một chiếc hộp bằng sắt. Chính nó cho người dẫn đường đưa con về nhà, và chính con có hứa là sẽ quay trở lại nơi ấy để giải thoát cho chiếc hộp sắt ấy và lấy nó.<br>Nghe nói vậy, nhà vua bàng hoàng cả người, làm như muốn ngất xỉu, vì công chúa là đứa con duy nhất. Bàn đi tính lại, nhà vua truyền cho người đi thay thế công chúa. Cô con gái nhà xay lúa cầm dao đi thay công chúa. Cô lấy dao đâm vào chiếc hộp sắt đã hai mươi tư tiếng mà chiếc hộp vẫn y nguyên, không hề bị sứt mẻ.<br>Khi trời lại vừa hửng sáng thì từ trong hộp sắt có tiếng vọng ra:<br>&#8211; Tôi thấy hình như trời lại hửng sáng rồi thì phải.<br>Cô gái nói:<br>&#8211; Hình như tôi nghe thấy có tiếng cối xay gió chạy.<br>&#8211; À, té ra cô là con gái ông thợ xay, thế thì có thể đi ngay được đấy, gọi công chúa tới đây.<br>Cô con gái nhà xay quay trở về tâu lại với nhà vua rằng hộp sắt không ưng cô mà chỉ ưng công chúa. Nghe vậy nhà vua đâm ra lo sợ, còn công chúa chỉ biết ngồi than thân trách phận.<br>Trong hoàng cung còn có một người đẹp hơn cô gái nhà xay lúa, đó là cô gái nuôi heo. Nhà vua thưởng cho cô gái nuôi heo một đồng tiền vàng và bảo cô đi thay công chúa.<br>Cô gái đi tới nơi, ra sức thọc đâm nhưng chiếc hộp sắt vẫn không hề bị sứt mẻ, lồi lõm. Hai mươi tư tiếng đồng hồ đã trôi qua, bỗng từ trong hộp sắt có tiếng vọng ra:<br>&#8211; Tôi thấy hình như trời lại hửng sáng rồi thì phải.<br>Cô gái đáp lại:<br>&#8211; Hình như tôi nghe thấy tiếng tù và của bố tôi.<br>&#8211; À, té ra cô là cô gái nuôi heo. Thế thì có thể đi về ngay được đấy, gọi công chúa tới đây. Nói với công chúa rằng, nếu không giữ lời hứa thì hoàng cung sẽ bị sụp đổ, mọi thứ đều sẽ vỡ nát, một viên gạch lành cũng không có.<br>Nghe tin đó, công chúa ngồi khóc nức nở. Nhưng không thể làm khác được, công chúa đành phải giữ lời hứa. Nàng chào từ biệt vua cha, giắt theo mình một con dao, đi vào rừng nơi có chiếc hộp sắt. Tới nơi, công chúa ngồi gõ, sau hai tiếng đồng hồ ngồi gõ, công chúa đã đục được một lỗ nhỏ. Nhìn qua lỗ đó, dưới ánh sáng lấp lánh của vàng và kim cương, công chúa nhìn thấy một người tí hon. Lòng công chúa bỗng thấy xốn xang, nàng tiếp tục gõ đục, lỗ thủng được mở rộng ra hơn trước. Một chàng trai bước ra và nói:<br>&#8211; Chính nàng đã giải thoát cho anh, nàng là cô dâu chưa cưới của anh, anh là của nàng.<br>Chàng trai muốn đưa nàng về vương quốc của mình. Nàng nói muốn về thăm vua cha một lần nữa. Chàng đồng ý với điều kiện nàng chỉ nói ba câu rồi quay lại ngay. Về tới nhà mải vui chuyện trò nàng không nhớ tới lời dặn.<br>Đợi một lát không thấy nàng quay trở lại, chàng trai tiếp tục lên đường. Chẳng mấy chốc, chàng đã đi qua núi thủy tinh, qua cả nơi có những thanh kiếm vung lên chém xuống liên tục.<br>Chuyện trò xong công chúa đem theo một ít tiền để làm lộ phí, vào chào từ biệt vua cha, nàng trở lại cánh rừng lớn để tìm người mình hẹn. Hộp sắt cũng như chàng trai nàng hẹn đều không thấy nữa, nàng cứ đi như thế chín ngày liền, bụng đói cồn cào, nàng đành leo lên cây ngồi. Trời tối đen như mực, nàng ngồi bụng ngổn ngang những lo cùng sợ bị thú dữ ăn thịt, nàng chỉ còn biết ngồi cầu mong trời chóng sáng. Vào lúc nửa đêm, nàng nhìn thấy phía xa có ánh lửa. Nàng nghĩ:<br>&#8211; May ra thì mình thoát nạn.<br>Nàng tụt xuống và thẳng hướng có ánh lửa mà đi. Vừa đi nàng vừa lâm râm cầu khấn, cuối cùng nàng tới trước một căn nhà nhỏ, cỏ mọc đầy quanh nhà, trước nhà là một đống củi chất cao. Nàng nghĩ:<br>&#8211; Giờ thì làm thế nào mà vào được trong nhà đây?<br>Lại phía cửa sổ, nhìn vào trong nhà nàng chỉ thấy một con rùa nhỏ nhưng béo mập, nhưng trên bàn bày toàn sơn hào hải vị đựng trong bát, đĩa bằng bạc. Nàng nín thở khẽ gõ cửa, con rùa cất tiếng gọi:<br>Chú mập tròn đâu<br>Mau chân lên nào<br>Ra mà mở cửa<br>Xem ai tới nhà.<br>Một chú rùa lon ton ra mở cửa. Mọi người đón tiếp nàng rất là vui vẻ, hỏi nàng đủ thứ:<br>&#8211; Cô từ đâu tới đây, cô gái? Cô còn định đi đâu nữa?<br>Nàng kể cho mọi người nghe hết đầu đuôi câu chuyện, vì nàng không giữ đúng hẹn nên chiếc hộp sắt cùng hoàng tử đã biến mất. Nàng nói sẽ đi tới cùng trời tận đất tìm cho tới khi gặp lại được chàng mới thôi. Nghe xong rùa mẹ nói:<br>Chú mập tròn cưng<br>Mau chân lên nào<br>Vào trong buồng ấy<br>Lấy hộp ra đây.<br>Rùa con lon ton chạy đi lấy hộp mang ra. Sau khi ăn uống no nê, rùa con chỉ cho nàng chiếc giường dành cho khách, nàng lên giường và thiếp đi lúc này không hay.<br>Sáng sớm hôm sau, khi nàng thức dậy, rùa mẹ lấy từ trong hộp ra ba chiếc kim và dặn nàng nhớ mang theo người. Thế nào nàng cũng phải đi qua núi thủy tinh, đi qua chỗ có ba chiếc kiếm luôn luôn vung lên chém xuống. Và cuối cùng là qua một con sông lớn. Nếu nàng đi qua được những nơi đó thế nào nàng cũng gặp lại người thương. Trước khi chia tay, rùa mẹ đưa cho nàng thêm một lưỡi cày và ba hạt dẻ, dặn nàng phải luôn chú ý tới ba bảo vật: kim, lưỡi cày, và hạt dẻ.<br>Nàng lên đường, đi hoài đi mãi nàng tới một ngọn núi thủy tinh, núi trơn tuồn tuột, nhưng khi nàng cắm ba chiếc kim kia vào mũi giày thì nàng thấy mình như đang đi trên đất và nàng đi qua núi thủy tinh một cách dễ dàng. Qua núi rồi, nàng cắm ba chiếc kim kia vào thân cây bên đường và lại tiếp tục đi. Tới chỗ ba thanh kiếm, nàng lấy lưỡi cày ra và trượt qua chỗ ba thanh kiếm một cách dễ dàng. Cuối cùng nàng tới bên bờ một con sông lớn. Nàng đi đò qua sông. Ngay bên bờ sông là một tòa lâu đài lớn, nàng tới hỏi xin làm người phụ việc, vì nàng biết rằng chính hoàng tử người yêu nàng là chủ lâu đài này.<br>Hoàng tử đinh ninh không bao giờ gặp lại người yêu cũ nên đã ăn hỏi người khác, và đang chuẩn bị đồ cưới.<br>Giờ đây nàng là người hầu gái trong hoàng cung, sau khi đã chu tất mọi công việc trong ngày và tắm rửa xong, nàng lấy một hạt dẻ ra cắn tính ăn, nhưng bên trong không phải là nhân hạt dẻ mà là một bộ đồ cưới tuyệt đẹp. Nghe tin cô hầu gái có bộ đồ cưới tuyệt đẹp, cô dâu tới xem và nói muốn mua lại. Người hầu gái nói mình không bán, nhưng sẵn sàng biếu cô dâu bộ đồ cưới, nếu cô dâu cho phép người hầu gái ngủ ở trong phòng của chú rể.<br>Nhìn bộ đồ cưới tuyệt đẹp kia, lòng cô dâu ao ước sao có được bộ đồ ấy, cô nhận lời ngay. Cô dâu nói với chú rể:<br>&#8211; Đứa hầu gái điên rồ kia muốn đêm nay ngủ lại ở buồng chàng, chàng có ưng không?<br>Chú rể đáp:<br>&#8211; Nếu em bằng lòng thì anh cũng ưng thuận.<br>Trước khi chia tay nhau đi ngủ, cô dâu mời chú rể uống một chén rượu có pha thuốc ngủ. Sau đó chú rể về buồng mình ngủ và cho phép cô hầu gái vào cùng.<br>Hai người vào buồng. Chàng ngủ say đến mức nàng không sao đánh thức dậy để trò chuyện. Nàng thức suốt đêm trường than thở:<br>&#8211; Em đã giải thoát cho anh ra khỏi rừng sâu, ra khỏi chiếc hộp sắt giam cầm. Em đã vượt núi thủy tinh, đi qua ba lưỡi kiếm, vượt một con sông lớn để tìm chàng. Giờ đây ở bên chàng thì chàng lại chẳng hề nghe những điều em nói.<br>Những người hầu ngủ ở bên ngoài buồng đều nghe rất rõ tiếng nàng than thở suốt đêm hôm trước. Hôm sau họ kể lại cho chủ của mình nghe.<br>Tối hôm sau cô gái cắn hột dẻ thứ hai. Khi hạt dẻ vỡ, hiện ra ở bên trong một bộ đồ lộng lẫy như đồ cưới của cô dâu. Cô dâu nói xin mua lại, nhưng cô gái không bán, chỉ xin được ngủ ở trong phòng của chú rể đêm nữa. Cô dâu đồng ý nhưng trước đó đã cho chàng uống nước có pha thuốc ngủ. Vào trong buồng là chàng lăn ra ngủ ngay và ngủ say tới mức lay người chàng cũng không tỉnh.<br>Cô gái đầu bếp thức suốt đêm trường than thở:<br>&#8211; Em đã giải thoát cho anh ra khỏi rừng sâu, ra khỏi chiếc hộp sắt giam cầm. Em đã vượt núi thủy tinh, đi qua ba lưỡi kiếm, vượt một con sông lớn để tìm chàng. Giờ đây ở bên chàng thì chàng lại chẳng hề nghe những điều em nói.<br>Những người hầu ngủ ở bên ngoài buồng đều nghe rất rõ tiếng nàng than thở suốt đêm hôm trước. Hôm sau họ kể lại cho chủ của mình nghe.<br>Tối thứ ba cô gái đầu bếp lại cắn hạt dẻ thứ ba. Một bộ đồ lộng lẫy thêu bằng chỉ vàng ròng nom óng ánh. Cô dâu lại muốn mua, nhưng cô gái chỉ yêu cầu cho ngủ đêm nữa ở trong buồng chú rể.<br>Khi uống nước hoàng tử đã để cho nước chảy ra ngoài. Khi chàng ngủ được một lúc thì nghe thấy tiếng than thở:<br>&#8211; Anh yêu quý, em đã giải thoát cho anh ra khỏi rừng sâu, ra khỏi chiếc hộp sắt giam cầm.<br>Mới nghe tới đây chàng đã bật dậy và nói:<br>&#8211; Chính em mới là cô dâu thật. Em mới là người anh yêu quý, anh là của em.<br>Hoàng tử giấu quần áo của cô dâu giả kia, vội vã cùng người yêu mình ra xe ngựa và lên đường ngay trong đêm ấy. Tới bờ sông lớn kia, họ lên thuyền và chèo đò qua sông. Rồi họ tới chỗ có ba thanh kiếm vung lên chém xuống liên tục. Hai người ngồi lên chiếc lưỡi cày trượt qua, cuối cùng họ tới núi thủy tinh. Họ cắm ba chiếc kim gài đầu xuống núi, và đi qua núi an toàn. Khi họ vừa bước chân vào túp lều cũ thì bỗng trước mặt họ hiện ra một tòa lâu đài lớn, gia nhân ra vào tấp nập, họ hết sức vui mừng ra đón hai người.<br>Đám cưới của họ được tổ chức trong lâu đài nguy nga này. Sau đó họ đi đón vua cha về cùng ở. Hoàng tử lên ngôi trị vì cả hai nước.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-chiec-hop-sat-biet-noi-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Ke-chuyen-Chiec-hop-sat-biet-noi-Audio.mp3" length="19282732" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Chuyện Nàng ngón út (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/chuyen-nang-ngon-ut-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/chuyen-nang-ngon-ut-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 04 Mar 2025 08:12:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17749</guid>

					<description><![CDATA[Nàng Ngón Út Ngày xửa ngày xưa, có một gia đình nọ sống trong một căn nhà nhỏ bé. Họ có bốn người con gái, mỗi người đều xinh đẹp và tài giỏi theo cách riêng của mình. Ba người con gái lớn đều có mái tóc dài mượt mà, đôi mắt sáng và thân [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/chuyen-nang-ngon-ut-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading">Nàng Ngón Út</h2>



<p>Ngày xửa ngày xưa, có một gia đình nọ sống trong một căn nhà nhỏ bé. Họ có bốn người con gái, mỗi người đều xinh đẹp và tài giỏi theo cách riêng của mình. Ba người con gái lớn đều có mái tóc dài mượt mà, đôi mắt sáng và thân hình cân đối.</p>



<p>Riêng người con gái út, tên là Tí, lại có ngoại hình nhỏ bé và không được xinh đẹp như các chị. Tí có mái tóc xoăn ngắn, đôi mắt to tròn và thân hình gầy gò. Tuy nhiên, Tí lại có một tâm hồn善良 và một trái tim ấm áp.</p>



<p>Một hôm, nhà vua ra lệnh tổ chức một buổi hội thi sắc đẹp để chọn ra người vợ cho thái tử. Ba người con gái lớn của Tí đều háo hức tham gia, nhưng Tí lại e dè và không dám đi. Mẹ của Tí khuyên nhủ Tí nên đi dự thi, nhưng Tí vẫn lắc đầu từ chối.</p>



<p>Ngày hội thi diễn ra, ba người con gái lớn của Tí đã xuất hiện với những bộ váy áo lộng lẫy, trang điểm cầu kỳ. Họ thu hút sự chú ý của mọi người và được đánh giá cao bởi nhan sắc của mình.</p>



<p>Tuy nhiên, thái tử lại không bị thu hút bởi vẻ đẹp bề ngoài của họ. Thái tử đang tìm kiếm một người vợ có tâm hồn đẹp và trái tim ấm áp.</p>



<p>Bỗng nhiên, thái tử nhìn thấy Tí đang đứng một mình ở góc khuất. Tí không trang điểm cầu kỳ, cũng không mặc bộ váy áo lộng lẫy, nhưng thái tử lại cảm thấy bị thu hút bởi vẻ đẹp tự nhiên và nụ cười rạng rỡ của Tí.</p>



<p>Thái tử đến gặp Tí và trò chuyện với cô. Tí trả lời các câu hỏi của thái tử một cách thông minh và dí dỏm, khiến thái tử càng thêm ấn tượng.</p>



<p>Cuối cùng, thái tử đã chọn Tí làm vợ. Ba người con gái lớn của Tí vô cùng ghen tị và tức giận, nhưng họ không thể làm gì được.</p>



<p>Tí và thái tử kết hôn và sống hạnh phúc bên nhau. Tí đã chứng minh cho mọi người thấy rằng nhan sắc không phải là tất cả, điều quan trọng nhất là ở tâm hồn và trái tim của mỗi người.</p>



<p><strong>Bài học:</strong></p>



<ul class="wp-block-list">
<li>Nhan sắc không phải là tất cả, điều quan trọng nhất là ở tâm hồn và trái tim của mỗi người.</li>



<li>Lòng tốt và sự善良 sẽ được đền đáp.</li>



<li>Cần biết trân trọng những gì mình đang có.</li>
</ul>



<p><strong>Lưu ý:</strong></p>



<p>Truyện <strong>Nàng Ngón Út</strong> là một câu chuyện cổ tích Việt Nam phổ biến, mang nhiều ý nghĩa giáo dục sâu sắc.</p>



<p>Câu chuyện này có nhiều phiên bản khác nhau với những tình tiết và chi tiết khác biệt.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/chuyen-nang-ngon-ut-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Chuyen-Nang-ngon-ut-Audio.mp3" length="20044908" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Chó sói và bảy chú dê con (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/cho-soi-va-bay-chu-de-con-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/cho-soi-va-bay-chu-de-con-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Mar 2025 14:36:58 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17744</guid>

					<description><![CDATA[Chuyện cổ tích: Chó sói và bảy chú dê con Ngày xửa ngày xưa, có một chú dê mẹ hiền hậu sống cùng bảy chú dê con trong một căn nhà nhỏ bé ở trong rừng. Mỗi ngày, dê mẹ phải đi chợ bán sữa, dặn dò đàn con ở nhà cẩn thận và không [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Cho-soi-va-bay-chu-de-con.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading">Chuyện cổ tích: Chó sói và bảy chú dê con</h2>



<p>Ngày xửa ngày xưa, có một chú dê mẹ hiền hậu sống cùng bảy chú dê con trong một căn nhà nhỏ bé ở trong rừng. Mỗi ngày, dê mẹ phải đi chợ bán sữa, dặn dò đàn con ở nhà cẩn thận và không được mở cửa cho bất kỳ ai.</p>



<p>Một hôm, khi dê mẹ đang đi chợ, chó sói đã đánh hơi được mùi sữa thơm và tìm đến nhà dê. Chó sói giả giọng dê mẹ, dụ dỗ bảy chú dê con mở cửa.</p>



<p>Vì quá tin tưởng vào giọng nói quen thuộc, bảy chú dê con đã mở cửa và chó sói đã xông vào nhà, ăn thịt hết sáu chú dê con.</p>



<p>Chú dê con út may mắn trốn thoát trong chiếc lò sưởi. Khi chó sói đi khỏi, chú dê con út đã chạy đến nhà thợ săn để cầu cứu.</p>



<p>Thợ săn nghe tin liền vội vàng cùng chú dê con út trở về nhà. Nhìn thấy cảnh tượng bầy đàn tan tác, thợ săn vô cùng thương xót.</p>



<p>Theo lời kể của chú dê con út, thợ săn đã vạch ra kế hoạch để cứu những chú dê con khác.</p>



<p>Thợ săn mổ bụng một con dê con đã chết, nhét đá vào trong bụng và khâu lại cẩn thận. Sau đó, thợ săn cùng chú dê con út mang con dê con &#8220;đá&#8221; về nhà.</p>



<p>Chó sói thấy con dê con &#8220;đá&#8221; tưởng là dê thật, liền háo hức nuốt chửng. Tuy nhiên, do quá no, chó sói đã lăn ra ngủ và ngủ say sưa.</p>



<p>Thợ săn趁机, xé toạc bụng chó sói và cứu ra sáu chú dê con còn sống. Bảy chú dê con mừng rỡ đoàn tụ với nhau và cảm ơn thợ săn đã cứu mạng.</p>



<p><strong>Bài học:</strong></p>



<ul class="wp-block-list">
<li>Cần cẩn thận và cảnh giác trước những kẻ xảo quyệt.</li>



<li>Lòng dũng cảm và mưu trí sẽ giúp ta vượt qua mọi khó khăn.</li>



<li>Nên biết đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau.</li>
</ul>



<p><strong>Lưu ý:</strong></p>



<p>Câu chuyện <strong>Chó sói và bảy chú dê con</strong> là một câu chuyện cổ tích phổ biến, mang nhiều ý nghĩa giáo dục sâu sắc.</p>



<p>Câu chuyện này có nhiều phiên bản khác nhau với những tình tiết và chi tiết khác biệt.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/cho-soi-va-bay-chu-de-con-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Cho-soi-va-bay-chu-de-con.mp3" length="20115715" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Hoàng tử hạnh phúc (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/hoang-tu-hanh-phuc-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/hoang-tu-hanh-phuc-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Mar 2025 07:22:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17737</guid>

					<description><![CDATA[Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc Tác giả: Oscar Wilde Tóm tắt: Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc từng là một tượng đài mạ vàng lộng lẫy, được đặt trên đỉnh cao nhất của thành phố. Sau khi chết, chàng hóa thành một bộ xương mạ vàng, đứng trên đỉnh tháp chuông và nhìn xuống thành phố. [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/hoang-tu-hanh-phuc-audio-2.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading">Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc</h2>



<p><strong>Tác giả:</strong> Oscar Wilde</p>



<p><strong>Tóm tắt:</strong></p>



<p>Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc từng là một tượng đài mạ vàng lộng lẫy, được đặt trên đỉnh cao nhất của thành phố. Sau khi chết, chàng hóa thành một bộ xương mạ vàng, đứng trên đỉnh tháp chuông và nhìn xuống thành phố.</p>



<p>Từ vị trí này, Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc chứng kiến nhiều cảnh đời bất hạnh, túng quẫn. Chàng mong muốn giúp đỡ những người gặp khó khăn, nhưng không còn có thể tự mình làm bất cứ điều gì.</p>



<p>Một ngày nọ, một chú chim sẻ nhỏ bay đến bên Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc. Chú chim sẻ thương cảm cho hoàn cảnh của chàng và quyết định giúp đỡ chàng thực hiện điều ước.</p>



<p>Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc nhờ chú chim sẻ lấy viên ngọc xanh lấp lánh từ đôi mắt của mình và mang đến cho một bé gái nghèo đang ốm nặng. Bé gái sẽ dùng số tiền bán viên ngọc để chữa bệnh và sống tiếp.</p>



<p>Chú chim sẻ hoàn thành nhiệm vụ, nhưng bị chết vì lạnh vì đã bay trong đêm tuyết. Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc vô cùng thương tiếc chú chim sẻ và cảm thấy hối hận vì đã khiến chú phải hy sinh mạng sống.</p>



<p>Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc yêu cầu chú chim sẻ mang viên ngọc thứ hai đến cho một người đàn ông nghèo đang sắp bị chết vì đói rét. Chàng muốn người đàn ông có đủ tiền để mua thức ăn và sống tiếp.</p>



<p>Lần này, Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc cũng bị gãy đôi vì lạnh. Chàng đã hy sinh bản thân mình để giúp đỡ những người gặp khó khăn.</p>



<p><strong>Bài học đạo đức:</strong></p>



<ul class="wp-block-list">
<li>Lòng tốt và sự hy sinh cao cả sẽ được đền đáp.</li>



<li>Biết quan tâm và giúp đỡ những người gặp khó khăn.</li>



<li>Sống một cuộc sống có ý nghĩa và mang lại lợi ích cho cộng đồng.</li>
</ul>



<p><strong>Lưu ý:</strong></p>



<p>Đây chỉ là tóm tắt ngắn gọn của câu chuyện &#8220;Chàng Hoàng Tử Hạnh Phúc&#8221;. Để hiểu rõ hơn về câu chuyện, bạn nên đọc bản đầy đủ.</p>



<p>Bạn có muốn ng</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/hoang-tu-hanh-phuc-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Hoang-tu-hanh-phuc-Audio-1.mp3" length="4479096" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Chuyện cổ Grimm: Chú mèo đi hia (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/chuyen-co-grimm-chu-meo-di-hia-audio/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/chuyen-co-grimm-chu-meo-di-hia-audio/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 03 Mar 2025 07:04:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17732</guid>

					<description><![CDATA[Chú mèo đi hia Ngày xửa ngày xưa, có một người thợ xay nghèo có ba người con trai. Khi ông qua đời, ông để lại cho các con mình một cối xay gió, một con lừa và một con mèo. Người con út chỉ nhận được chú mèo, nhưng đây không phải là một [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/chuyen-co-grimm-chu-meo-di-hia-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading">Chú mèo đi hia</h2>



<p>Ngày xửa ngày xưa, có một người thợ xay nghèo có ba người con trai. Khi ông qua đời, ông để lại cho các con mình một cối xay gió, một con lừa và một con mèo. Người con út chỉ nhận được chú mèo, nhưng đây không phải là một con mèo bình thường.</p>



<p>Chú mèo biết nói và rất thông minh. Nó hứa sẽ giúp đỡ người con út trở nên giàu có. Chú mèo đi vào rừng, bắt một con thỏ và mang đến cho nhà vua. Nhà vua rất thích con thỏ và phong cho người con út làm cận thần.</p>



<p>Chú mèo tiếp tục sử dụng trí thông minh và mưu mẹo để giúp đỡ chủ nhân của mình. Nó lừa các lãnh chúa giàu có tin rằng chủ nhân của mình là một bá tước giàu có, và sắp xếp cho anh ta kết hôn với công chúa.</p>



<p>Nhờ có chú mèo đi hia, người con út trở thành một người đàn ông giàu có và quyền lực. Chú mèo cũng được ban thưởng một cuộc sống sung túc trong lâu đài.</p>



<p><strong>Bài học:</strong></p>



<ul class="wp-block-list">
<li>Trí thông minh và mưu mẹo có thể giúp ta đạt được thành công.</li>



<li>Lòng trung thành và sự tận tâm sẽ được đền đáp.</li>



<li>Không nên đánh giá người khác qua vẻ ngoài.</li>
</ul>



<p><strong>Lưu ý:</strong></p>



<p>Truyện <strong>Chú mèo đi hia</strong> là một câu chuyện cổ tích nổi tiếng của Pháp, được nhiều thế hệ yêu thích. Câu chuyện có nhiều phiên bản khác nhau với những chi tiết và tình tiết kh</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/chuyen-co-grimm-chu-meo-di-hia-audio/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/03/Chu-meo-di-hia.mp3" length="20858977" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Sự tích người trong cung trăng (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/su-tich-nguoi-trong-cung-trang-audio-2/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/su-tich-nguoi-trong-cung-trang-audio-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 06 Feb 2025 04:25:34 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ Grimm]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=17700</guid>

					<description><![CDATA[Ngày xưa ở một miền nọ có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như lệ thường, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội bỗng giật mình trông thấy một cái hang cọp. Nhìn trước nhìn sau anh chỉ thấy có bốn [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/02/su-tich-nguoi-trong-cung-trang-audio-2.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p>Ngày xưa ở một miền nọ có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như lệ thường, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội bỗng giật mình trông thấy một cái hang cọp. Nhìn trước nhìn sau anh chỉ thấy có bốn con cọp con đang vờn nhau. Cuội liền xông đến vung rìu bổ cho mỗi con một nhát lăn quay trên mặt đất. Nhưng vừa lúc đó, cọp mẹ cũng về tới nơi. Nghe tiếng gầm kinh hồn ở sau lưng, Cuội chỉ kịp quẳng rìu leo thoắt lên ngọn một cây cao.</p>



<p>Từ trên nhìn xuống, Cuội thấy cọp mẹ lồng lộn trước đàn con đã chết. Nhưng chỉ một lát, cọp mẹ lẳng lặng đi đến một gốc cây gần chỗ Cuội ẩn, đớp lấy một ít lá rồi trở về nhai và mớm cho con. Chưa đầy ăn giập miếng trầu, bốn con cọp con đã vẫy đuôi sống lại, khiến cho Cuội vô cùng sửng sốt. Chờ cho cọp mẹ tha con đi nơi khác, Cuội mới lần xuống tìm đến cây lạ kia đào gốc vác về.</p>



<p>Dọc đường gặp một ông lão ăn mày nằm chết vật trên bãi cỏ, Cuội liền đặt gánh xuống, không ngần ngại, bứt ngay mấy lá nhai và mớm cho ông già! Mầu nhiệm làm sao, mớm vừa xong, ông lão đã mở mắt ngồi dậy. Thấy có cây lạ, ông lão liền hỏi chuyện. Cuội thực tình kể lại đầu đuôi. Nghe xong ông lão kêu lên:</p>



<p>– Trời ơi! Cây này chính là cây có phép “cải tử hoàn sinh” đây. Thật là trời cho con để cứu giúp thiên hạ. Con hãy chăm sóc cho cây nhưng nhớ đừng tưới bằng nước bẩn mà cây bay lên trời đó!</p>



<p>Nói rồi ông lão chống gậy đi. Còn Cuội thì gánh cây về nhà trồng ở góc vườn phía đông, luôn luôn nhớ lời ông lão dặn, ngày nào cũng tưới bằng nước giếng trong.</p>



<p>Từ ngày có cây thuốc quý, Cuội cứu sống được rất nhiều người. Hễ nghe nói có ai nhắm mắt tắt hơi là Cuội vui lòng mang lá cây đến tận nơi cứu chữa. Tiếng đồn Cuội có phép lạ lan đi khắp nơi.</p>



<p>Một hôm, Cuội lội qua sông gặp xác một con chó chết trôi. Cuội vớt lên rồi giở lá trong mình ra cứu chữa cho chó sống lại. Con chó quấn quít theo Cuội, tỏ lòng biết ơn. Từ đấy, Cuội có thêm một con vật tinh khôn làm bạn.</p>



<p>Một lần khác, có lão nhà giàu ở làng bên hớt hải chạy đến tìm Cuội, vật nài xin Cuội cứu cho con gái mình vừa sẩy chân chết đuối. Cuội vui lòng theo về nhà, lấy lá chữa cho. Chỉ một lát sau, mặt cô gái đang tái nhợt bỗng hồng hào hẳn lên, rồi sống lại. Thấy Cuội là người cứu sống mình, cô gái xin làm vợ chàng. Lão nhà giàu cũng vui lòng gả con cho Cuội.</p>



<p>Vợ chồng Cuội sống với nhau thuận hòa, êm ấm thì thốt nhiên một hôm, trong khi Cuội đi vắng, có bọn giặc đi qua nhà Cuội. Biết Cuội có phép cải tử hoàn sinh, chúng quyết tâm chơi ác. Chúng bèn giết vợ Cuội, cố ý moi ruột người đàn bà vứt xuống sông, rồi mới kéo nhau đi. Khi<a href="http://truyencotich.vn/" rel="nofollow noopener" target="_blank">&nbsp;Cuội</a>&nbsp;trở về thì vợ đã chết từ bao giờ, mớm bao nhiêu lá vẫn không công hiệu, vì không có ruột thì làm sao mà sống được.</p>



<p>Thấy chủ khóc thảm thiết, con chó lại gần xin hiến ruột mình thay vào ruột vợ chủ. Cuội chưa từng làm thế bao giờ, nhưng cũng liều mượn ruột chó thay ruột người xem sao. Quả nhiên người vợ sống lại và vẫn trẻ đẹp như xưa. Thương con chó có nghĩa, Cuội bèn nặn thử một bộ ruột bằng đất, rồi đặt vào bụng chó, chó cũng sống lại. Vợ với chồng, người với vật lại càng quấn quít với nhau hơn xưa.</p>



<p>Nhưng cũng từ đấy, tính nết vợ Cuội tự nhiên thay đổi hẳn. Hễ nói đâu là quên đó, làm cho Cuội lắm lúc bực mình. Ðã không biết mấy lần, chồng dặn vợ: “Có đái thì đái bên Tây, chớ đái bên Ðông, cây dông lên trời!”. Nhưng vợ&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" rel="nofollow noopener" target="_blank">Cuội&nbsp;</a>hình như lú ruột, lú gan, vừa nghe dặn xong đã quên biến ngay.</p>



<p>Một buổi chiều, chồng còn đi rừng kiếm củi chưa về, vợ ra vườn sau, không còn nhớ lời chồng dặn, cứ nhằm vào gốc cây quý mà đái. Không ngờ chị ta vừa đái xong thì mặt đất chuyển động, cây đảo mạnh, gió thổi ào ào. Cây đa tự nhiên bật gốc, lững thững bay lên trời.</p>



<p>Vừa lúc đó thì Cuội về đến nhà. Thấy thế, Cuội hốt hoảng vứt gánh củi, nhảy bổ đến, toan níu cây lại. Nhưng cây lúc ấy đã rời khỏi mặt đất lên quá đầu người. Cuội chỉ kịp móc rìu vào rễ cây, định lôi cây xuống, nhưng cây vẫn cứ bốc lên, không một sức nào cản nổi. Cuội cũng nhất định không chịu buông, thành thử cây kéo cả Cuội bay vút lên đến cung trăng.</p>



<p>Từ đấy Cuội ở luôn cung trăng với cả cái cây quý của mình. Mỗi năm cây chỉ rụng xuống biển có một lá. Bọn cá heo đã chực sẵn, khi lá xuống đến mặt nước là chúng tranh nhau đớp lấy, coi như món thuốc quý để cứu chữa cho tộc loại chúng. Nhìn lên mặt trăng, người ta thấy một vết đen rõ hình một cây cổ thụ có người ngồi dưới gốc, người ta gọi cái hình ấy là hình chú Cuối&nbsp;ngồi gốc cây đa….</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/su-tich-nguoi-trong-cung-trang-audio-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2025/02/Su-tich-nguoi-trong-cung-trang-1.mp3" length="20377416" type="audio/mpeg" />

			</item>
	</channel>
</rss>
