<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" >

<channel>
	<title>Các loài cây &#8211; Sách Thiếu Nhi</title>
	<atom:link href="https://sachthieunhi.com/tag/cac-loai-cay/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://sachthieunhi.com</link>
	<description>Sách Nói, Sách Đọc, Truyên Tranh dành cho thiếu nhi</description>
	<lastBuildDate>Fri, 21 Mar 2025 15:29:06 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9.4</generator>
	<item>
		<title>Kể chuyện cổ tích: Ba hạt hồ đào (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-tich-ba-hat-ho-dao-audio/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-tich-ba-hat-ho-dao-audio/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 13 Jun 2024 01:18:37 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Các loài cây]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích Việt Nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=226</guid>

					<description><![CDATA[Ngày xửa ngày xưa có một ông vua. Nhà vua có một người con trai còn nhỏ. Theo sao chiếu mệnh thì hoàng tử sẽ bị một con hươu húc chết khi tròn mười sáu tuổi.Đến tuổi trưởng thành, có lần hoàng tử cùng đám thợ săn vào rừng. Ở trong rừng,&#160;hoàng tử&#160;thấy một con [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-co-tich-ba-hat-ho-dao-audio.mp3"></audio></figure>



<p>Ngày xửa ngày xưa có một ông vua. Nhà vua có một người con trai còn nhỏ. Theo sao chiếu mệnh thì hoàng tử sẽ bị một con hươu húc chết khi tròn mười sáu tuổi.<br>Đến tuổi trưởng thành, có lần hoàng tử cùng đám thợ săn vào rừng. Ở trong rừng,&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" target="_blank" rel="noreferrer noopener nofollow">hoàng tử</a>&nbsp;thấy một con hươu to liền giương súng bắn, bắn trượt nên hoàng tử cứ rượt theo con hươu. Khi ra tới cửa rừng, bỗng chẳng thấy hươu nữa, đứng trước hoàng tử là một người đàn ông cao lêu nghêu. Người đó nói:<br>– Tốt quá, giờ ta đã bắt được mi. Ta đã chạy rượt theo mi hỏng mất sáu đôi giày thủy tinh mà cũng không bắt được mi.<br>Rồi người đó túm hoàng tử cặp vào nách mang theo đi qua một cái hồ lớn tới trước hoàng cung. Hoàng tử phải ngồi chung bàn và ăn một chút với người kia. Khi hai người vừa mới ăn xong, nhà vua nói:<br>– Ta có ba người con gái. Ngươi phải ngồi canh công chúa lớn nhất từ 9 giờ tới tới 6 giờ sáng. Ta sẽ thân hành đến xem mỗi khi có tiếng chuông kêu. Khi ta gọi mà ngươi không mở miệng đáp lại thì ngay sáng hôm sau sẽ bị xử trảm. Nhưng nếu ngươi đáp lại thì ta gả&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" target="_blank" rel="noreferrer noopener nofollow">công chúa</a>&nbsp;cho ngươi.<br>Khi hai người đi vào buồng ngủ, công chúa nói với pho tượng thần Christoph:<br>– 9 giờ tối cho tới 3 giờ sáng, mỗi giờ nhà vua đến đây một lần. Khi nhà vua hỏi thì nhớ trả lời thay cho hoàng tử.<br>Tượng Christoph bằng đá gật đầu, rồi từ từ trở về vị trí thẳng đứng. Sáng hôm sau vua bảo hoàng tử.<br>– Ngươi đã làm tốt mọi việc. Nhưng ta chưa gả con gái cho ngươi. Tối nay ngươi ngồi canh công chúa con thứ hai của ta. Sau đó ta sẽ xem có nên gả công chúa lớn cho ngươi hay không. Ta tự thân chinh đến, cứ mỗi giờ một lần. Nếu khi ta gọi mà trả lời ngay thì tốt, nhưng nếu ta gọi mà không có tiếng trả lời thì người sẽ đầu rơi máu chảy.<br>Khi hai người bước vào phòng thì công chúa dặn tượng Christoph:<br>– Nếu vua có gọi thì nhớ trả lời nhé!<br>Tượng Christoph bằng đá gật đầu, rồi từ từ trở về vị trí thẳng đứng. Hoàng tử nằm ngay ngưỡng cửa, gối đầu lên tay và ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, nhà vua bảo hoàng tử:<br>– Ngươi đã làm tốt mọi việc, nhưng ta chưa gả con gái cho ngươi. Từ sáng cho đến tối, ngươi phải đốn hết cây trong cánh rừng lớn của ta. Đốn xong, lúc đó ta mới xét tới việc gả con gái cho ngươi.<br>Rồi nhà vua đưa cho hoàng tử một cái rìu bổ củi, một cái nêm, một cái cuốc chim, nhưng cả ba đều bằng thủy tinh. Vào rừng, chàng dùng rìu đốn cây, rìu vỡ làm hai. Chàng đặt nêm vào thân cây và dùng búa chim nện. Cả nêm lẫn búa chim vỡ vụn ra. Chàng rất buồn và nghĩ, chắc chàng chẳng thoát được chết. Chàng ngồi bên gốc cây và khóc. Buổi trưa vua bảo:<br>– Một đứa hãy mang cơm cho chàng trai đốn cây trong rừng.<br>Hai cô chị đồng thanh nói:<br>– Chúng con không muốn mang cơm cho người ấy! Con út phải mang cơm, vì người ấy tối qua ngồi canh nó.<br>Cô út đành phải mang cơm vào rừng cho người đốn cây. Tới nơi, cô hỏi chàng có khỏe không. Chàng đáp, không được khỏe. Cô khuyên chàng nên ăn cho đỡ đói. Chàng nói, chàng không muốn ăn, vì thế nào chàng cũng phải chết. Công chúa dùng hết mọi lời lẽ khuyên chàng, nên chàng vui lòng ăn. Rồi công chúa bảo chàng để nàng xoa bóp cho đỡ mệt. Nàng xoa bóp được một lát thì chàng thiêm thiếp ngủ. Rồi nàng cởi khăn quàng đầu, buộc nút lại và đập lên đất ba lần và nói:<br>– Thợ rừng đâu, ra đi!<br>Nàng vừa nói dứt lời thì rất nhiều người lùn từ trong lòng đất xuất hiện và xúm lại hỏi nàng cần gì. Nàng nói:<br>– Trong vòng ba giờ phải đốn chặt hết cánh rừng lớn này và xếp cây thành từng đống!<br>Đám người lùn chạy tứ tung kêu gọi bà con thân thuộc tới giúp. Vừa đúng hết ba giờ thì việc cũng xong. Họ tới báo cho công chúa, việc đạ xong. Nàng vung&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" target="_blank" rel="noreferrer noopener nofollow">chiếc khăn</a>&nbsp;quàng trắng nói:<br>– Thợ rừng, mau trở về nhà!<br>Chỉ trong nháy mắt, tất cả đã đi khỏi nơi đó. Khi hoàng tử tỉnh giấc, chàng vô cùng mừng rỡ. Nàng nói với chàng.<br>– Khi nào chuông đánh sáu tiếng, chàng hãy trở về nhà!<br>Chàng làm theo đúng lời nàng nói. Khi chàng về tới nơi, nhà vua hỏi:<br>– Thế ngươi đã đốn chặt hết cánh rừng chưa?<br>Hoàng tử trả lời:<br>– Kính thưa hoàng thượng, đốn chặt xong rồi ạ.<br>Khi tất cả đã ngồi vào bàn ăn nhà vua nói:<br>– Ta vẫn chưa thể gả con gái cho ngươi. Ngươi phải làm một việc nữa.<br>Chàng hỏi là việc gì. Nhà vua nói:<br>– Ta có một cái hồ lớn. Ngày mai ngươi phải dọn sạch trông sáng như gương soi. Trong hồ phải có đủ các loại cá.<br>Sáng sớm hôm sau, nhà vua đưa cho chàng một cái xẻng bằng thủy tinh và nói:<br>– Đúng sáu giờ mọi việc phải xong.<br>Chàng ra hồ, vừa mới cắm xẻng xuống bùn thì xẻng gãy. Chàng dùng cuốc cuốc bùn, cuốc cũng gãy. Chàng rất buồn. Đến trưa, công chúa út mang cơm cho chàng, hỏi chàng có mệt không. Chàng nói, mọi việc chẳng đi đến đâu cả. Mất đầu là cái chắc. Công chúa nói chàng nên ăn một chút. Ăn xong chàng sẽ đổi ý cho mà xem. Chàng nói, chàng rất buồn nên không nuốt nổi. Công chúa hết lời khuyên nhủ chàng mới chịu ăn một chút. Công chúa xoa bóp cho chàng, chàng thiu thiu ngủ. Nàng cầm&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" target="_blank" rel="noreferrer noopener nofollow">chiếc khăn</a>&nbsp;quàng và thắt một nút, rồi đập khăn xuống đất ba lần và nói:<br>– Thợ đâu, ra mau!<br>Rất nhiều người lùn từ trong lòng đất xuất hiện và hỏi nàng cần gì. Nàng bảo họ những việc phải làm. Những người lùn đi gọi bạn bè, bà con tới giúp. Chỉ hai tiếng đồng hồ sau đó là mọi việc xong. Những người lùn chạy tới chỗ công chúa nói:<br>– Những gì công chúa ra lệnh, chúng tôi đã làm xong.<br>Công chúa cầm khăn đập xuống đất ba lần và nói:<br>– Thợ đâu, mau trở về nhà!<br>Thế là chỉ trong nháy mắt, tất cả đi khỏi nơi đó. Khi hoàng tử thức giấc thì hồ đã dọn xong. Trước khi đi, công chúa dặn chàng khi nào sáu giờ thì mới đi về nhà.<br>Khi chàng về tới nơi, nhà vua hỏi:<br>Hoàng tử trả lời:<br>– Thưa hồ đã dọn xong.<br>Khi mọi người đang ngồi quanh bàn, nhà vua nói:<br>– Ngươi đã dọn xong hồ, nhưng ta chưa cho cưới. Ngươi phải làm một việc nữa.<br>Hoàng tử hỏi:<br>– Thưa việc gì ạ?<br>Nhà vua bảo:<br>– Ta có một quả núi to toàn mọc những gai lớn. Ngươi hãy chặt hết chúng đi, sau đó xây trên núi một lâu đài tráng lệ mà ai cũng phải trầm trồ khen ngợi. Trong lâu đài phải có đầy đủ những vật dụng cần thiết.<br>Sáng hôm sau, khi chàng thức dậy, nhà vua đưa cho chàng một cái rìu và một cái khoan, cả hai đều bằng thủy tinh, rồi nhà vua phán:<br>– Đúng sáu giờ mọi việc phải xong!<br>Chàng vung rìu chặt bụi gai thứ nhất thì rìu vỡ vụn bắn tung tóe, chiếc khoan cũng gãy đôi. Chàng buồn rầu, chỉ biết đợi người yêu tới giúp. Khoảng trưa thì nàng công chúa út mang thức ăn tới. Chàng chạy ra đón và kể cho nàng nghe mọi chuyện và ăn một chút. Công chúa xoa bóp cho chàng, chàng thiu thiu ngủ. Công chúa lấy cái khăn thắt nút đập xuống đất và nói:<br>– Thợ đâu, ra mau!<br>Tức thì người lùn trong lòng đất xuất hiện hỏi công chúa cần gì. Nàng bảo:<br>– Sau ba giờ phải chặt hết các bụi gai và xây xong một lâu đài thật tráng lệ.<br>Những người lùn chạy đi gọi bạn bè bà con tới giúp. Đúng lúc hết hạn thì mọi việc cũng xong. Những người lùn tới báo cho&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" target="_blank" rel="noreferrer noopener nofollow">công chúa</a>, rằng mọi việc đã xong. Công chúa cầm chiếc khăn đập xuống đất và nói:<br>– Thợ đâu, mau về nhà!<br>Công chúa vừa dứt lời, tất cả người lùn đi khỏi nơi ấy. Khi hoàng tử thức giấc, nhìn thấy lâu đài tráng lệ, lòng chàng phơi phới mừng cứ như đang bay trong không trung như chim.<br>Lúc đồng hồ đánh sáu tiếng, cả hai củng nhau đi về nhà. Nhà vua hỏi:<br>– Lâu đài xây xong chưa?<br>Hoàng tử đáp:<br>– Thưa, đã xây xong.<br>Khi mọi người ngồi bên bàn ăn, nhà vua nói:<br>– Ta chỉ gả con gái út cho ngươi, khi nào hai chị đã đi lấy chồng.<br>Nghe vậy, hoàng tử và công chúa út rất buồn. Hoàng tử không biết cách nào khác là ngay đêm đó chàng cùng với công chúa út chạy trốn. Sau khi đã đi được một chặng đường, công chúa út quay lại nhìn thì thấy nhà vua đang đuổi theo. Nàng kêu lên:<br>– Ôi, chúng ta phải làm gì bây giờ? Em sẽ biến chàng thành bụi gai và biến em thành một đóa hoa hồng ở giữa bụi gai đó.<br>Khi nhà vua tới nơi thì thấy bụi hồng gai, giữa bụi có một bông hồng, nhà vua định hái bông hồng thì bị gai đâm vào ngón tay nên đành phải quay trở về. Hoàng hậu hỏi tại sao nhà vua không bắt họ mang về. Nhà vua nói rằng mình chỉ nhìn thấy bụi gai và bông hồng. Hoàng hậu nói:<br>– Bệ hạ chỉ cần hái được bông hồng thì bụi gai cũng sẽ đi theo.<br>Nhà vua lại lên đường để hái bông hồng. Nhưng cả hai đã đi được khá xa. Nhà vua bám sát đuổi theo họ. Công chúa ngoái đầu nhìn lại thì thấy nhà vua. Công chúa nói:<br>– Ôi, chúng ta phải làm gì bây giờ? Em biến anh thành một giáo đường và biến em thành một giáo sĩ đang đứng trên bục giảng đạo.<br>Khi nhà vua tới nơi, chỉ thấy một giáo đường, có một giáo sĩ đang giảng đạo. Nhà vua cũng vào giảng đạo. Nghe xong nhà vua lên đường về hoàng cung, rồi kể mọi chuyện cho hoàng hậu nghe.&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" target="_blank" rel="noreferrer noopener nofollow">Hoàng hậu</a>&nbsp;nói:<br>– Bệ hạ chỉ cần bắt vị giáo sĩ về là tòa giáo đường cũng về theo. Có lẽ không nên yêu cầu bệ hạ đi. Cách tốt nhất là thiếp tự thân chinh đi.<br>Hoàng hậu đi được một lúc thì đã nhìn thấy hai người ở phía xa. Công chúa ngoái nhìn lại thấy mẹ mình đang đuổi theo, bèn nói:<br>– Trời ơi, giờ thì chính hoàng hậu đuổi theo. Em sẽ biến chàng thành một cái hồ và còn em thành một con cá.<br>Khi hoàng hậu tới nơi thì thấy một hồ rộng, giữa hồ có một con cá bơi tung tăng, vui nhộn, đầu nhô lên khỏi mặt nước. Hoàng hậu hết sức bực tức nên uống liền một hơi cạn hồ tính để bắt cá. Nhưng nước hồ trong bụng làm cho hoàng hậu nôn nao choáng váng đến nỗi bà ói ra hết nước. Hoàng hậu nói:<br>– Xem chừng chẳng làm được gì cả.<br>Và hoàng hậu đưa cho công chúa ba hạt hồ đào và nói:<br>– Những hạt hồ đào này có thể giúp con trong những lúc khó khăn.<br>Hoàng tử và công chúa lại tiếp tục hành trình. Sau mười giờ đi họ tới được làng kia, nơi có lâu đài của hoàng tử. Hoàng tử nói:<br>– Em yêu dấu, em đợi ở đây nhé. Anh vào trong hoàng cung phái người lấy xe ngựa ra đón em vào.<br>Khi hoàng tử xuất hiện trong hoàng cung, mọi người hết sức vui mừng. Hoàng tử kể cho mọi người rằng chàng đã có vợ chưa cưới, nàng đang đợi ở ngoài làng. Hãy cho người và xe ra đón nàng vào.<br>Những người hầu trong hoàng cung liền chuẩn bị xe để ra đón.<br>Khi hoàng tử sắp bước lên xe thì hoàng hậu hôn trán làm cho hoàng tử quên bẵng đi những việc định làm. Rồi hoàng hậu ra lệnh tháo cương ngựa, ai về chỗ nấy.<br>Cô gái đợi ở đầu làng và cứ mong ngóng hoàng tử ra đón, đợi mãi cũng chẳng thấy bóng chàng. Cô đành phải ở nhờ trong khu cối xay gió của hoàng cung. Hàng ngày cô phải ngồi bên suối để rửa sạch đồ. Có lần hoàng hậu ra khỏi lâu đài và đi dọc theo bờ suối. Hoàng hậu nhìn thấy cô gái mảnh khảnh ngồi bên suối, bà nói:<br>– Trông người mảnh khảnh, đáng yêu thật!<br>Nghe hoàng hậu khen, mọi người đổ dồn nhìn về phía cô gái, nhưng chẳng có ai phát hiện được công chúa.<br>Công chúa phải phụ giúp bác thợ xay bột một thời gian. Trong lúc đó hoàng hậu tìm vợ cho hoàng tử ở đất nước xa xôi kia. Khi đón được dâu tới thì lễ cưới được tổ chức ngay. Dân chúng kéo nhau tới xem đám cưới. Cô gái phụ giúp bác thợ xay bột cũng xin đi xem, Bác ta nói:<br>– Thì cứ đi đi!<br>Trước khi đi, cô gái mổ một hạt hồ đào. Trong đó có một bộ đồ đẹp. Cô mặc bộ đồ đẹp đó đi tới nhà thờ. Cô bước gần tới bàn thờ. Cô dâu và chú rể bước vào và tới trước bàn thờ. Khi mục sư vẩy nước thánh cho họ, cô dâu ngước nhìn ngang thấy cô gái. Cô dâu nói, cô chỉ tới hôn lễ khi nào cô có bộ đồ cưới đẹp như của cô gái kia. Rồi cả hai đi về và dò hỏi xem cô gái kia có bán bộ đồ đẹp ấy không. Cô gái trả lời không, nhưng sẵn sàng tặng bộ đồ đẹp ấy cho cô dâu với điều kiện cô được ngủ trước phòng của hoàng tử. Cô dâu đồng ý với điều kiện đó.<br>Những người hầu đã cho hoàng tử uống thuốc ngủ và cô gái ngủ ngay trước cửa phòng. Cô vừa kể vừa khóc, nào là cô đã đốn cả cánh rừng cho hoàng tử, nào là đã tát cạn cả cái hồ, đã biến chàng thành bụi gai, rồi thành giáo đường, thế mà giờ đây chàng đã quên những chuyện đó hay sao.&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" target="_blank" rel="noreferrer noopener nofollow">Hoàng tử</a>&nbsp;ngủ say nên không hay biết gì, nhưng những người hầu họ thức nên nghe hết những lời than khóc của cô gái, nhưng họ không hiểu được tại sao lại như vậy.<br>Sáng hôm sau cô dâu mặc bộ đồ đẹp cùng với hoàng tử đi xe tới nhà thờ. Trong lúc đó cô gái mở hạt hồ đào thứ hai, ở trong đó có một bộ đồ còn đẹp hơn bộ đồ hôm trước. Cô mặc bộ đồ đẹp và đi tới nhà thờ. Cô bước tới gần bàn thờ. Và mọi chuyện lại diễn ra như lần trước.<br>Tối đến, cô gái ngủ ngay trước phòng của hoàng tử. Người hầu lại quên không cho thuốc ngủ vào nước nên hoàng tử lên giường nhưng không ngủ thiếp đi. Chàng nghe được lời than khóc của cô gái. Chàng rất lấy làm buồn và bỗng nhớ lại tất cả mọi chuyện khi xưa. Chàng định ra gặp cô gái, nhưng hoàng hậu đã khóa trái cửa. Sáng hôm sau, chàng tới chỗ cối xay gió gặp cô gái và kể những gì đã xảy ra với chàng và mong nàng đừng vì thế mà mủi lòng. Cô gái mở hạt hồ đào thứ ba, ở trong đó có bộ đồ đẹp tuyệt trần. Cô mặc bộ đồ, rồi cùng với hoàng tử đi xe tới nhà thờ. Trẻ con và dân chúng tụ tập xem đám cưới rất đông, họ tặng hoa cô dâu, chú rể. Lễ cưới được tổ chức hết sức đông vui. Hoàng hậu và cô dâu hờ không dám ló mặt trong lễ cưới.<br>Bạn thấy không, người ta cũng vừa mới kể xong câu chuyện.</p>



<p>Nguồn:&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/" target="_blank" rel="noreferrer noopener nofollow">Truyện cổ tích</a>&nbsp;Tổng hợp.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-co-tich-ba-hat-ho-dao-audio/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/Ba-hat-ho-dao.mp3" length="20626442" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Sự tích cây nhãn (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-su-tich-cay-nhan-audio/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-su-tich-cay-nhan-audio/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 13 Jun 2024 01:11:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Các loài cây]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích Việt Nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=220</guid>

					<description><![CDATA[Sự tích cây nhãn Ngày xưa… xưa.. xưa, có một tên ăn cướp, cướp được rất nhiều của, cất được rất nhiều nhà, mà vẫn chưa thỏa lòng tham. Hắn không chỉ muốn giàu, hắn còn muốn làm vua. Quạ Tinh có lần mách với hắn: “Muốn làm vua không khó, chỉ cần có một [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-su-tich-cay-nhan-audio-2.mp3"></audio></figure>



<p><strong>Sự tích cây nhãn</strong></p>



<p>Ngày xưa… xưa.. xưa, có một tên ăn cướp, cướp được rất nhiều của, cất được rất nhiều nhà, mà vẫn chưa thỏa lòng tham. Hắn không chỉ muốn giàu, hắn còn muốn làm vua. Quạ Tinh có lần mách với hắn: “Muốn làm vua không khó, chỉ cần có một con mắt Rồng gắn vào mắt mình là được…”. Thế là hắn ta liền bảo Quạ Tinh:<br>– Vậy thì Quạ Tinh hãy đi tìm cho ta con mắt của Rồng! Ta lên làm vua, Quạ Tinh muốn gì, ta cho nấy… Quạ Tinh vâng dạ nhưng chưa biết là sẽ tìm được mắt Rồng ở đâu.<br>Ở vùng đầu nguồn một con sông lớn kia, có một em bé nhà nghèo nọ, ngày ngày thường ra sông lấy nước về cho mẹ. Một hôm em bỗng nhặt được một quả trứng to: đó là một quả trứng Rồng. Rồng mẹ lần ấy để lạc mất một quả trứng mà không hay. Trứng bị nước lôi đi. Trứng ra gặp suối. Trứng xuống gặp sông. Trứng lọt vào đôi mắt của em bé. Hai bàn tay của em bé ôm trứng, mang chạy vội về nhà. Mấy ngày sau, trứng nở. Một con Rồng con chui ra. Em bé hoảng sợ. Rồng con liền nói với em:<br>– Tôi không phải là rắn đâu, tôi là Rồng con. anh cho tôi sống với anh. Tôi sẽ giúp ích cho mọi người. Em bé hỏi Rồng con:<br>– Mẹ Rồng đâu rồi? Rồng không đi tìm mẹ ư?<br>– Họ hàng Rồng có lệ hễ lạc đâu thì cứ tự lo sống ở đấy, anh cho tôi được chung mẹ với anh nhé!<br>– Được! – Mẹ em bé biết chuyện cũng đồng ý nhận Rồng làm con. Bà dặn:<br>– Hai anh em phải thương nhau thì mẹ mới vui lòng! Ngày ngày em bé và Rồng con ra tắm ở sông. Ngày ngày Rồng con lại tập phun nước. Rồng con bảo:<br>– Em tập phun nước để sau này, những ngày khô hạn, em bay đi lấy nước về phun giúp mẹ và bà con trồng lúa, trồng ngô. Em bé gật đầu.<br>Tối đến. Rồng con bay lên lưng chừng núi cao, tìm một đám mây để ngủ. Sáng sớm Rồng con lại bay về với mẹ và anh. Một hôm em bé và Rồng con đang tắm thì Quạ Tinh bay qua. Thấy Rồng con, Quạ Tinh đỗ lại trên một cành cây thật kín để nhìn. Quạ Tinh mừng lắm.<br>– Đúng là rồng chứ không phải là rắn! Chỉ có rồng mới phun được nước như thế kia! Nó mừng quá, bay về mách với chủ. Tên ăn cướp cũng mừng lắm. Nó bảo với Quạ Tinh:<br>– Vậy thì mày hãy đi móc trộm mắt của Rồng con về cho ta. Ta lên làm vua, mày muốn gì, ta cho nấy. Quạ Tinh bối rối một lúc rồi nói:<br>– Nhưng sức Rồng con còn bay nhanh, bay xa gấp mấy sức tôi. Vuốt nó lại sắc gấp mấy vuốt tôi. Chú phải cùng đi với tôi thì may ra mới trộm được mắt của nó.<br>– Nó bị móc mất mắt thì còn thấy gì mà bay đuổi theo mày được.<br>– Tôi chỉ móc mỗi lần được một mắt. Mà chủ cũng chỉ cần một con mắt rồng là đủ lên làm vua rồi…<br>– Thế ta phải làm gì?<br>– Rồng con ngủ trên một đám mây ở lưng chừng núi. Tôi móc được mắt thì thả ngay xuống cho chủ. Rồng con có bay theo đuổi, tôi sẽ bảo là không biết. Rồng con sẽ thôi không đuổi tôi nữa. Tên ăn cướp lo lắng:<br>– Nhưng nó sẽ bay tìm ta…<br>– Chủ cứ đón cho được mắt rồng, rồi chui vào một đám cây mây mà ngồi. Mây nhiều gai, Rồng con sẽ sợ, không dám chui vào đấy đâu. Tên ăn cướp vẫn chưa hết lo:<br>– Chẳng lẽ, ta lại cứ phải ngồi mãi ở trong đấy hay sao?<br>– Mất một mắt rồi, chỉ ngày sau, con mắt còn lại của Rồng con cũng sẽ hỏng nốt. Rồng con sẽ bị mù. Lúc ấy chủ cứ đàng hoàng ra về. Nhưng chủ nhớ là phải bọc mắt rồng trong rêu ướt thì sau này mới gắn vào mắt chủ được đấy!<br>– Ta nhớ rồi! Tên ăn cướp và Quạ Tinh ra đi.<br>Khuya đó, Rồng con đang ngủ ngon trên một đám mây trắng ở lưng chừng núi thì bỗng thấy đau nhói ở một bên mắt. Quạ Tinh đã dùng mấy móng chân sắc nhọn của nó, móc được con mắt bên phải của Rồng con rồi. Nó thả ngay con mắt sáng rực của Rồng con xuống cho chủ nó. Chủ nó liền đưa cái vợt lớn đan bằng tơ mỏng, đón lấy rất nhẹ nhàng như đón một ngôi sao rơi. Rồi lão ta cẩn thận bọc con mắt quý vào ngay trong một nắm rêu ướt và chui vào một bụi gai mây rậm rịt, ngồi im ở đấy. Ở trên này, Rồng con đang bay đuổi theo Quạ Tinh. Quạ Tinh vừa chạy trốn vừa hét to:<br>– Sao anh lại đuổi đánh tôi? Chính tôi thấy một con chim cắt to lớn nó vừa móc mắt của anh và bay vào trốn ở trong cái hang đá bên dưới kia kìa.<br>Rồng con nhìn vào chân, vào mỏ của Quạ Tinh, thấy không có gì ngỡ là Quạ Tinh nói thật. Rồng con quay lại. Chỗ con mắt bị móc mất, máu đỏ chảy ròng ròng. Tên ăn cướp ngồi im lặng trong bụi gai mây, thấy bóng Rồng con quay lại, sợ quá run lên cầm cập. Rồng con bay vào cái hang đá rộng. Cái hang trống không! Trời vừa sáng rõ, Rồng con đau quá bay đi gặp em bé ở bờ sông. Thấy Rồng con mất một mắt, máu chảy ròng ròng, em bé thương quá, ôm lấy Rồng con mà khóc:<br>– Sao thân em lại đến nỗi này?<br>– Em đang ngủ thì có một con chim đến móc trộm mắt em.<br>– Phải tìm cho được nó! Em bé chạy ngay về nhà xách cung tên, dắt thêm con dao nhỏ và cùng Rồng con ngược lên chỗ núi cao. Đến chỗ bụi mây gai, em bé chợt nhìn thấy tên ăn cướp đang ngồi thu lu trong ấy.<br>– Ông làm gì lại ngồi ở đây? Ông có thấy con chim cắt nào to lớn thường bay qua đây không?<br>– Có! Có! Nó vừa bay về ngả này! Tên ăn cướp vừa nói, vừa chỉ tay lên phía trên. Hắn sơ hở để con mắt rồng ở trên tay lóe sáng lên một tí. Em bé định đi, bỗng dừng lại:<br>– Ông cầm cái gì ở trong tay mà sáng lên như con đom đóm ấy?<br>– À! à! Đúng là mấy con đom đóm!<br>– Nhưng mùa này làm gì có đom đóm? Em bé liền cất tiếng gọi Rồng con lúc này vẫn đang bay ở bên trên.<br>– Rồng ơi! Mắt của em đây rồi!<br>Tên ăn cướp biết là bị lộ liền xách lưỡi rìu con lao ra. Gai mây níu hắn lại. Phải luống cuống một lúc hắn mới chui ra được. Hắn huơ cái rìu chém vào đầu em bé. Em bé nhanh mắt tránh khỏi và luồn qua tay hắn đâm một nhát vào nách hắn. Hắn rú lên. Suýt nữa thì hắn đánh rơi con mắt của Rồng con mà hắn vẫn giữ khư khư trong bàn tay kia.<br>– Rồng ơi! Hãy giúp anh giết chết tên này!<br>Tên ăn cướp hoảng hốt tháo chạy. Rồng con bay đuổi theo. Em bé đợi cho tên cướp chạy được vài bước thì giương cung lên, bắn một phát đúng vào sau ót nó. Nó lại rú lên và ngã sấp xuống. Con mắt Rồng văng ra, sáng rực lên như ngôi sao hôm, rồi mờ lịm đi liền sau đó. Em bé chạy lại, nhặt lên. Thôi hỏng mất mắt của Rồng con rồi! Con mắt của Rồng con đã lấm lem những đất và sạn. Em bé vội chạy ra suối rửa ngay, nhưng mắt Rồng con đã hỏng thật rồi. Rồng con cũng vừa bay đáp xuống suối, nằm bên cạnh em bé. Nhìn con mắt đã đục trắng, Rồng con buồn lắm nhưng Rồng con không muốn để anh mình phải khổ vì mình. Rồng con nói:<br>– Không lo! Em có bị mù thì đã có tiếng anh dẫn đường cho em bay. Với lại em thuộc hết mọi lối, mọi nẻo ở vùng này rồi! Em bé thở dài nói:<br>– Mẹ mà biết em hỏng mắt, mẹ sẽ buồn khổ lắm đấy!<br>– Anh đừng cho mẹ biết làm gì!<br>– Một vài ngày còn được, giấu mãi thì giấu làm sao! Nhưng này…<br>– Anh bảo sao…<br>– Em ngủ trên mây, sao tên ăn cướp kia lại có thể móc trộm mắt của em được?<br>– Ừ nhỉ! Thôi đúng là con Quạ Tinh kia rồi! Rồng con nói chưa dứt lời, một cái bóng đen bỗng từ trên cao lao xuống rồi vút bay lên. Con mắt Rồng bị hỏng đang để trên tảng đá biến mất trong chớp mắt. Như một luồng gió, Rồng con vụt đuổi theo. Lần này thì Quạ Tinh không còn cách gì để chối cãi và lẩn trốn được nữa. Rồng con lôi cổ Quạ Tinh về đặt trước mặt em bé và nói:<br>– Chính con quái này đã móc trộm mắt em cho chủ nó! Em bé nhìn con Quạ Tinh, rút ngay con dao sắc như nước và giơ lên. Bỗng em hạ xuống:<br>– Này con Quạ Tinh kia! Sao mắt Rồng con đã hỏng, mày lại còn cố cướp mang đi định để làm gì? Quạ Tinh run lẩy bẩy, đầu cúi lạy lia lịa và nói:<br>– Anh tha chết cho tôi, tôi sẽ nói…<br>– Mày nói đi! Quạ Tinh nhanh nhảu:<br>– Tôi nghe bà Tiên ở núi Ngũ Sắc bảo rằng: Mắt Rồng mới hỏng đem lăn đất, chôn sâu đúng một gang tay, mười ngày tưới sữa, mười ngày tưới mật, thì sẽ mọc thành cây. Cây sẽ kết quả. Trong hàng vạn quả, sẽ có hai quả có thể đem gắn lại cho anh rồng nào bị mù. Mắt rồng sẽ sáng lại như cũ. Em bé liền hỏi thêm:<br>– Chủ mày chết rồi, mày định mang con mắt rồng này về cho ai?<br>– Cho con chủ tôi! Vì con chủ tôi lên làm vua thì cũng như chủ tôi làm vua. Tôi muốn gì sẽ được nấy!<br>– Ta tạm tha chết cho mày, nhưng mày hãy vào mà sống trong cái lồng bằng gai này. Rồi gắng mà đợi đến ngày con của chủ mày lên làm vua!<br>Sau đó em vội vàng chạy về nhà nhờ mẹ đem con mắt bị hỏng của Rồng con lăn khe khẽ lên trên một lớp đất màu nâu thật mịn. Bà mẹ thương Rồng con lắm, cố lăn thật nhẹ nhàng. Biết mắt Rồng hỏng rồi mà mẹ cứ sợ mắt Rồng đau. Lăn xong, chính tay mẹ lại cẩn thận đem chôn sâu đúng một gang tay. Mười ngày liền, mẹ đi xin sữa của các bà mẹ trong vùng về tưới, mỗi buổi sáng mười giọt. Mười ngày sau, mẹ lại xin mật về tưới tiếp, mỗi buổi sáng cũng đúng đủ mười giọt. Một mầm cây liền đó bỗng mọc lên.<br>Trong lúc đó thì Rồng con đã hỏng mất con mắt bên kia và ngày ngày đã phải tập bay mò. Bay gần gần rồi bay xa hơn. Em bé từ dưới đất, chỉ đường cho Rồng con tập bay. Những ngày đầu, có lúc Rồng con bay nhầm, đâm cả vào cây, vào đá. Mãi rồi mới quen dần. Nhưng Rồng con vẫn thèm được nhìn thấy ánh nắng và trời đất, cây cỏ và dòng sông, nhất là thấy mặt mẹ mình, anh mình… Rồng con thèm vậy mà chẳng dám nói ra. Chỉ biết là càng ngày càng thấy thèm hơn.<br>Cái mầm cây mọc từ mắt Rồng lớn lên vùn vụt. Đúng mười hai tháng, cây ra quả. Quả lớn lên, nhìn rất giống con mắt của Rồng con khi đã lăn trên lớp đất mịn màu nâu. Quả sai đến hàng nghìn, hàng vạn. Một đêm cuối tháng Sáu, rất tối trời, em bé ra nhìn và thấy trong hàng nghìn, hàng vạn quả đó, có hai quả sáng bừng lên. Em hái xuống, bóc hết vỏ ngoài. Một đôi mắt Rồng trẻ tươi, sáng rực hiện ra. Em liền gọi Rồng con đến và gắn cho Rồng con. Rồng con liền có lại đôi mắt sáng và đẹp như ngày trước. Rồng con mừng quá nhìn em bé khóc ròng. Những giọt nước mắt của Rồng con thật là trong, trong như những giọt sương ở lưng chừng núi.<br>Năm đó, cả vùng bị khô cạn, Rồng con vừa kịp có lại đôi mắt sáng để nhanh nhẹn bay đi lấy nước về phun giúp bà con trong vùng trồng lúa, trồng ngô. Cả vùng đều vui mừng khôn xiết.<br>Ngoài hai quả quý đã hái rồi, những quả cây còn lại, lấy xuống, ăn rất thơm và ngọt. Và sau lần vỏ màu đất, cái cùi trong, bóc lấy cái hạt đen, cũng nhìn rất giống như mắt của Rồng. Quả ấy là quả Nhãn ngày nay.</p>



<p>Nhãn là tên gọi tắt còn gọi đủ là Long Nhãn. Long Nhãn nghĩa là mắt rồng! Và cũng vì trước kia, vào mùa hè, rồng hay phun nước giúp người nên khi nào thấy có nhiều Nhãn, các cụ thường hay bảo là năm ấy sẽ có nhiều mưa và có thể con nước sẽ lên to…</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-su-tich-cay-nhan-audio/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/Su-tich-cay-nhan-1.mp3" length="19934187" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Sự tích cậu bé dũng cảm hay là sự tích cây cà phê (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/su-tich-cau-be-dung-cam-hay-la-su-tich-cay-ca-phe-audio/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/su-tich-cau-be-dung-cam-hay-la-su-tich-cay-ca-phe-audio/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 12 Jun 2024 14:58:06 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Các loài cây]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích Việt Nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=201</guid>

					<description><![CDATA[Sự tích cây cà phê Ngày xửa ngày xưa, ở một buôn làng nọ nơi có những con sông và dòng thác gặp nhau, có một cậu bé dũng cảm tên là Akui. Cậu bé nổi tiếng với lòng dũng cảm và sự tốt bụng. Làng Akui sống yên bình cho đến khi một con [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/su-tich-cau-be-dung-cam-hay-la-su-tich-cay-ca-phe-audio.mp3"></audio></figure>



<h2 class="wp-block-heading">Sự tích cây cà phê</h2>



<p><strong>Ngày xửa ngày xưa,</strong> ở một buôn làng nọ nơi có những con sông và dòng thác gặp nhau, có một cậu bé dũng cảm tên là <strong>Akui</strong>. Cậu bé nổi tiếng với lòng dũng cảm và sự tốt bụng.</p>



<p>Làng Akui sống yên bình cho đến khi một con <strong>quái vật chim</strong> khổng lồ xuất hiện, gieo rắc kinh hoàng cho người dân. Con quái vật hung dữ tấn công làng mạc, cướp đi mùa màng và gia súc, khiến mọi người lâm vào cảnh đói kém.</p>



<p>Thấy vậy, Akui quyết tâm tiêu diệt con quái vật để bảo vệ quê hương. Cậu bé lên đường tìm kiếm <strong>thanh sắt thần</strong> được đồn đại có khả năng đánh bại mọi kẻ thù.</p>



<p>Hành trình của Akui đầy gian nan thử thách. Cậu bé phải vượt qua những khu rừng rậm rạp, leo núi cao, lội suối sâu, đối mặt với vô số hiểm nguy. Cuối cùng, Akui cũng tìm thấy thanh sắt thần và được một <strong>vị ẩn sĩ</strong> dạy cách sử dụng nó.</p>



<p>Trở về làng, Akui dũng cảm đối đầu với con quái vật chim. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, nhưng với lòng dũng cảm và thanh sắt thần, Akui đã đánh bại con quái vật và giải phóng buôn làng khỏi ách thống trị của nó.</p>



<p>Mọi người trong làng vô cùng vui mừng và biết ơn Akui. Để tưởng nhớ lòng dũng cảm của cậu bé, <strong>vị thần</strong> đã biến nơi Akui hy sinh thành một <strong>cây cà phê</strong>. Từ đó, cây cà phê được trồng khắp nơi và trở thành thức uống yêu thích của mọi người.</p>



<p><strong>Sự tích cây cà phê</strong> là câu chuyện ca ngợi lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần đoàn kết của người dân buôn làng. Nó cũng là lời nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường sống và chống lại những thế lực xấu xa.</p>



<p><strong>Bài học rút ra:</strong></p>



<ul class="wp-block-list">
<li>Lòng dũng cảm và sự hy sinh có thể giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn thử thách.</li>



<li>Tinh thần đoàn kết là sức mạnh giúp chúng ta chiến thắng mọi kẻ thù.</li>



<li>Chúng ta cần bảo vệ môi trường sống và chống lại những thế lực xấu xa.</li>
</ul>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/su-tich-cau-be-dung-cam-hay-la-su-tich-cay-ca-phe-audio/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/Su-tich-cau-be-dung-cam-hay-la-su-tich-cay-ca-phe.mp3" length="18580881" type="audio/mpeg" />

			</item>
	</channel>
</rss>
