<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" >

<channel>
	<title>Nhật bản &#8211; Sách Thiếu Nhi</title>
	<atom:link href="https://sachthieunhi.com/tag/nhat-ban/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://sachthieunhi.com</link>
	<description>Sách Nói, Sách Đọc, Truyên Tranh dành cho thiếu nhi</description>
	<lastBuildDate>Fri, 21 Mar 2025 15:26:50 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9.4</generator>
	<item>
		<title>Truyện Chú chim sẻ đáng thương (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-chu-chim-se-dang-thuong/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-chu-chim-se-dang-thuong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 15 Aug 2024 06:57:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích thế giới]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16185</guid>

					<description><![CDATA[SHITAKIRI SUZUME – Chú chim sẻ đáng thương Ngày xưa, có hai vợ chồng già nọ, ông lão là một người rất hiền lành nhưng vợ ông lại là một người bần tiện và tham lam. Mỗi buổi sáng, ông lão hết lên núi đốn củi, rồi lại cuốc đất, làm ruộng. Sáng hôm ấy, [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chu-chim-se-dang-thuong-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>SHITAKIRI SUZUME – Chú chim sẻ đáng thương</strong></h2>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="849" height="534" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chu-chim-se-dang-thuong-audio.jpg" alt="truyen chu chim se dang thuong audio" class="wp-image-16194" style="width:582px;height:auto" title="Truyện Chú chim sẻ đáng thương (Audio) 1" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chu-chim-se-dang-thuong-audio.jpg 849w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chu-chim-se-dang-thuong-audio-600x377.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chu-chim-se-dang-thuong-audio-768x483.jpg 768w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chu-chim-se-dang-thuong-audio-668x420.jpg 668w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chu-chim-se-dang-thuong-audio-150x94.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chu-chim-se-dang-thuong-audio-300x189.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chu-chim-se-dang-thuong-audio-696x438.jpg 696w" sizes="(max-width: 849px) 100vw, 849px" /></figure>
</div>


<p>Ngày xưa, có hai vợ chồng già nọ, ông lão là một người rất hiền lành nhưng vợ ông lại là một người bần tiện và tham lam. Mỗi buổi sáng, ông lão hết lên núi đốn củi, rồi lại cuốc đất, làm ruộng. Sáng hôm ấy, ông lão vào thật sâu trong rừng để đốn củi. Trong khi đang làm việc thì ông nghe tiếng khóc của một chú se sẻ. Ông lão nhìn quanh quất thì thấy se sẻ nhỏ bị thương đang kẹt giữa các nhánh cây. “Ôi, chú chim nhỏ đáng thương” – ông lão thốt lên rồi nhẹ nhàng gỡ các nhánh cây cứu se sẻ nhỏ. “Đừng lo lắng, ta sẽ giúp ngươi, sẽ ổn thôi mà. Hãy về nhà cùng ta nhé” – ông lão nói.</p>



<p>Về đến nhà, ông lão băng bó cho chú chim và cho chú vài hạt thóc.&nbsp;Vợ ông thì không thích điều đó 1 chút nào và suốt ngày cằn nhằn : ” Sao ông lại lãng phí thức ăn cho 1 con chim chứ ?” Nhưng ông lão đáp là không sao đâu, chỉ cần ông chăm chỉ làm việc hơn để nuôi cho đến khi chú se sẻ khoẻ mạnh.</p>



<p>Một ngày, khi ông lão chuẩn bị lên núi, ông dặn vợ : ” Hãy trông chừng chú se sẻ nhé!” “ Vâng vâng, tôi biết “ – bà vợ cáu kỉnh đáp. Thế nhưng bà lại bỏ mặc chú chim nhỏ để đi tắm giặt ở bờ sông.</p>



<p>Bị bỏ lại 1 lúc lâu, se sẻ nhỏ bắt đầu đói bụng. Chú tìm được một bát khoai mà bà lão mới làm. Bởi vì đã quá đói, se sẻ nhỏ chả suy nghĩ gì cứ vậy mà rỉa từ từ cho đến khi hết nhẵn. Lúc bà lão trở về, thấy bát khoai không còn bà bèn gặn hỏi chú chim. “ Tôi xin lỗi” – se sẻ nhỏ nói – “ Vì quá đói nên tôi không thể không&nbsp;ăn hết” Bà lão nổi cơn thịnh nộ :” Đồ trộm cắp!” – bà quát lớn. “ Tao sẽ cho mày không bao giờ có thể lặp lại điều tương tự”. Nói rồi, bà tóm lấy se sẻ nhỏ rồi dùng kéo cắt luôn cái lưỡi của chú. Se sẻ nhỏ tội nghiệp bay lên núi, khóc thảm thiết suốt dọc đường. truyen co tich</p>



<p>Khi ông lão trở về, không thấy se sẻ nhỏ, ông bèn hỏi vợ :” Có chuyện gì xảy với chú chim thế?” Bà lão bèn đáp :” Con vật đó ăn hết khoai của tôi nên tôi đã cắt lưỡi và đuổi nó đi rồi” Ông lão choáng váng mà than rằng: ” Ôi, hãy tha thứ cho ta hỡi chú chim tội nghiệp, chắc là mi đau đớn lắm ” Ông vừa nói mà hai dòng nước mắt chảy dài. Đoạn, ông lão vội vã lên núi tìm se sẻ nhỏ.</p>



<p>Ông băng qua khu rừng, tìm mọi ngóc ngách, miệng hô to :” Se sẻ nhỏ, hãy trở về đi!” nhưng vẫn không thấy chú chim đâu. Ông lão chợt nghĩ :” Thôi được rồi, ta sẽ đến tận tổ để tìm se sẻ nhỏ”. Khi ông lão vào sâu bên trong núi, thì ba chú chim sẻ xuất hiện. “Ôi, se sẻ, tổ của các ngươi ở đâu?” – ông lão hỏi. ” Hướng đó, hướng đó, chíp chíp” – ba chú chim chỉ đường cho ông lão, chúng nói ông phải băng qua mấy lùm tre để vào sâu hơn nữa. Ông lão cứ theo lời chỉ dẫn mà đi. Chợt, trước mặt ông hiện ra một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ và ông thấy các chú chim sẻ xếp thành hàng trước cổng lâu đài.</p>



<p>“Chào mừng, chúng tôi đợi ngài đã lâu” – một chú chim nói. Ông lão hỏi :” Các ngươi có nhìn thấy se sẻ nhỏ của ta không?” ” Người đang chờ ngài ở bên trong” đám chim sẻ đáp và dẫn ông lão đến phòng khách của lâu đài. Ở đó, quả thật se sẻ nhỏ đang đợi ông. ” Ôi, anh bạn đáng thương, mi khỏe không? Ta đã lo lắng biết nhường nào” – ông lão nói trong sự vui mừng khôn tả. Những chú chim khác mang lên cho ông nhưng khay thức ăn thật ngon và bắt đầu hát mua xung quanh ông.</p>



<p>Sau khi đã được đón tiếp chu đáo tại lâu đài của se sẻ, ông lão nói:” Ta ước gì mình được ở lại đây nhưng ta phải trở về thôi, vợ ta đang lo lắng.” Thế rồi những chú chim mang ra 2 cái túi, một cái to và một cái nhỏ. “Hãy chọn bất cứ cái nào ngài thích!” – một chú nói. Dù rất thích những túi quà nhưng cuối cùng ông chọn túi nhỏ hơn, ông nói :” Ta xin lỗi, nhưng ta già rồi, ta chỉ có thể mang nổi túi nhỏ này thôi”</p>



<p>Về đến nhà, ông lão gọi vợ:” Tôi đã gặp được se sẻ nhỏ, tôi còn mang cả quà về đây. Mọi thứ thật kì diệu” Hai vợ chồng mở cái túi ra, họ kinh ngạc nhìn nhau, trong cái túi nhỏ bé ấy đầy ắp vàng, bạc, gấm vóc thượng hạng và còn nhiều vật báu khác. ” Thảo nào mà cái túi nặng đến thế” – ông lão nói ” May mà tôi chỉ lấy cái túi nhỏ” “Sao? Còn cái to hơn sao?” – mụ vợ hét toáng lên – “Ở cái túi to ắt hẳn là còn nhiều châu báu hơn nữa, tôi sẽ đến đấy lấy cái túi đó về” Nói rồi mụ chạy ào lên núi để thỏa mãn tính tham lam của mình.</p>



<p>Khi mụ đã đến được tòa lâu đài, mụ tìm se sẻ nhỏ và nói với nụ cười thân thiện:” Se sẻ nhỏ ơi se sẻ nhỏ, ta muốn đến lấy nốt cái túi to kia” Đám se sẻ có thoáng chút thất vọng nhưng vẫn mang ra 2 cái túi và hỏi:” Hãy chọn lấy cái mà bà thích” Mụ vợ nói ngay không đắn đo :” Ta sẽ lấy cái lớn, ta rất khỏe để vác nó về”. Khi mụ định quay đi thì 1 chú se sẻ nói :” Đừng mở cái túi ra trước khi về đến nhà” Nhưng mụ ta nào có để í, mụ chỉ cố về nhà thật nhanh nếu có thể. Nhưng trên đường về, mụ ta không sao kềm nén nổi lòng tham và sự tò mò. Mụ dừng lại rồi mở cái túi ra. Một làn khói bay ra cùng với yêu tinh một mắt, con rắn khổng lồ và vô số quái vật khác. Mụ hoảng sợ vứt vội cái túi mà cắm cổ chạy về nhà. Thế nhưng do quá vội vàng, mụ trượt chân và ngã luôn xuống núi.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-chu-chim-se-dang-thuong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/Truyen-co-tich-Chu-chim-se-dang-thuong.mp3" length="5680620" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích: Bà lão hài nhi (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-co-tich-ba-lao-hai-nhi/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-co-tich-ba-lao-hai-nhi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 15 Aug 2024 06:52:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích thế giới]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16183</guid>

					<description><![CDATA[Truyện cổ tích: Bà lão hài nhi Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông sống hiền lành bên người vợ trong một làm hẻo lánh trên núi cao. Hai vợ chồng đã rất già, lại không có con cái. Mỗi ngày trôi qua, họ lại càng cảm thấy cuộc sống khó khăn hơn. [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-co-tich-ba-lao-hai-nhi-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h1 class="wp-block-heading"><strong>Truyện cổ tích:  Bà lão hài nhi</strong></h1>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full is-resized"><img decoding="async" width="512" height="362" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-co-tich-ba-lao-hai-nhi-audio.jpg" alt="truyen co tich ba lao hai nhi audio" class="wp-image-16190" style="width:560px;height:auto" title="Truyện cổ tích: Bà lão hài nhi (Audio) 2" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-co-tich-ba-lao-hai-nhi-audio.jpg 512w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-co-tich-ba-lao-hai-nhi-audio-150x106.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-co-tich-ba-lao-hai-nhi-audio-300x212.jpg 300w" sizes="(max-width: 512px) 100vw, 512px" /></figure>
</div>


<p>Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông sống hiền lành bên người vợ trong một làm hẻo lánh trên núi cao. Hai vợ chồng đã rất già, lại không có con cái. Mỗi ngày trôi qua, họ lại càng cảm thấy cuộc sống khó khăn hơn. Họ yếu đến nổi không thể làm nổi tất cả các công việc hàng ngày. Nhưng họ rất thương yêu nhau và cả hai đã nguyện với nhau rằng, khi thời điểm cái chết đến gõ cửa nhà họ, họ muốn được chết cùng nhau. Họ biết, thời điểm đó chắc cũng chẳng còn lâu lắm nữa.</p>



<p>Nhưng rồi có 1 việc xảy ra làm thay đổi tất cả. Nó bắt đầu vào một buổi sáng, khi ông lão vào rừng đốn củi và nhặt nấm. Mặc dù đã rất già, ông lão vẫn phải đi vào núi để nhặt củi bán làm kế sinh nhai. Sáng hôm ấy, mới sớm tinh mơ ông đã đi làm, còn người vợ ở nhà làm công việc nội trợ.</p>



<p>Khi đã lấy xong củi, ông nghĩ :</p>



<p>– Bà lão nhà mình rất thích nấm, bây giờ còn sớm, ta phải nhặt cho bà í một ít.</p>



<p>Nghĩ vậy, với bó củi cột chặt sau lưng, ông lão cặm cụi tìm nhặt từng chiếc nấm. Không để í nên ông lão ngày càng đi sâu vào rừng hơn.</p>



<p>– Ta chắc là đủ rồi. – Ông lão tự nói khi nhìn cái túi trong tay đã gần đầy. – Bây giờ thì… ôi, ta đã đi lối nào đến đây nhỉ?</p>



<p>Ông đã lạc trong rừng. Trời hôm đó lại rất nóng và ông cảm thấy khát kinh khủng. May mắn làm sao, khi đang loay hoay tìm con đường mòn nhỏ về nhà thì ông nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Ông đi theo tiếng nước chảy và tìm đến bên 1 con suối nhỏ khuất giữa những bụi cây rậm rạp.</p>



<p>– Ơn trời. – Ông lão reo lên, quỳ xuống, vục tay vào trong làn nước mát rượi. – Ôi, nó trong và mát làm sao!</p>



<p>Ông vục nước đầy hai lòng bàn tay và uống ngon lành. Bỗng nhiên ông cảm thấy mình khỏe hơn hẳn. Ông uống thêm 1 ngụm nữa và 1 lần nữa ý thức được sức mạnh trẻ trung của mình. Ông không thấy được sự thay đổi hình dạng của mình, nhưng nếu có thấy , chắc chắn ông càng ngạc nhiên hơn. Mặt ông bây giờ là gương mặt của một chàng trai trẻ. Những nếp nhăn trên mặt đã biến mất, mái tóc bạc đã trở lại đen bóng.</p>



<p>Sau ngụm nước cuối cùng, ông lão – chàng trai trẻ đứng dậy tìm đường trở về nhà. Lúc này ông tìm đường rất nhanh và đi băng băng trên đường về.</p>



<p>Buổi tối hôm đó, người vợ chờ mãi mà không thấy ông về. Mọi khi vào giờ này ông đã về nhà mệt mỏi với bó củi nặng trên lưng rồi. Bà lo lắng nghĩ, không biết có điều gì&nbsp;đã xảy ra. Nghĩ vậy nhưng bà không làm gì&nbsp;được. Họ sống ở 1 nơi rất hẻo lánh, xa xóm làng. Bà ngồi đoán già đoán non xem đã xảy ra chuyện gì. Bỗng bà nghe có tiếng gì&nbsp;sột soạt ở bên ngoài. Bà vội chạy ra xem thì nhìn thấy 1 cái bóng mờ ảo đang tiến về phía mình. Khi thấy rõ hình dáng của 1 người đàn ông mang bó củi trên lưng bà mới yên tâm. Bà bắt đầu đi về phía cái bóng mờ ảo đó. Khi đến gần, đôi mắt bà nhìn âu yếm vào gương mặt cái bóng.</p>



<p>– Ông đấy sao? Vì sao ông về nhà muộn như vậy? Nào nhanh lên, ở đây lạnh lắm, vào đi, vào đi. – Bà nói như vậy và vội vàng kéo ông chồng khó bảo của mình vào nhà.</p>



<p>Khi họ đã ở trong nhà rồi, người vợ kêu lên sửng sốt:</p>



<p>– Cái gì&nbsp;thế này? Đây có phải là ông không? Tại sao tóc ông lại đen thế? Nó làm cho ông quá trẻ, thật không thể tin được, ôi tôi không tin ông là chồng của tôi. – bà khóc to và càng lo lắng hơn.</p>



<p>– Nào, hãy nghe đây, bà vợ yêu quí của tôi, bà phải tin tôi. – Người đàn ông nói.</p>



<p>Sau đó ông thuật lại cho bà nghe chuyện kì diệu hôm nay. Sau khi chăm chú lắng nghe với vẻ tò mò, bà lão nói một cách phấn khởi:</p>



<p>– Thế à, nếu điều đó có thật thì ngày mai tôi phải đi đến đó để uống nước vì tôi cũng muốn trở nên trẻ trung như ông.</p>



<p>Thế là sáng hôm sau, bà lão vào núi thật. Bà tìm đến dòng suối mùa xuân có thể làm người ta trẻ lại. Người chồng hôm đó tất nhiên phải ở nhà làm việc thay cho bà.</p>



<p>Đêm đã xuống nhưng không thấy bà về nhà. Người chồng bắt đầu lo lắng. Ông đứng ở cửa mặc cho đêm xuống lạnh buốt, chờ bà trở về. Nhưng đêm đó bà không về, mặt trời đã mọc vẫn không thấy bà đâu.</p>



<p>Cuối cùng ông quyết định đi vào núi tìm vợ. Ông nhớ lại con đường mòn dẫn đến dòng suối tuyệt vời, nơi ông đã uống nước. Vì vậy ông tìm đến đó không khó khăn gì. Ở đó ông đứng ngóng bà nhưng cũng không thấy bóng dáng bà đâu. Ông tìm xung quanh dòng suối thì bỗng thấy có tiếng thì thầm yếu ớt ở gần đó. Ông thận trọng đi theo tiếng động và tìm đến nơi. Ông nhìn thấy gì thế này? Một đứa trẻ quấn mình trong một cái kimono lớn đang giãy giụa và khóc ngất. Ông nhìn và chợt hiểu hết:</p>



<p>– Đây là bà sao, bà thân yêu?? – Ông hỏi buồn rầu và nhẹ nhàng, bối rối nhận ra cái áo kimono người vợ già nua của mình đã mặc hôm qua khi đi vào núi. Người vợ trung thành và đáng thương của ông đã trẻ lại, quá trẻ.</p>



<p>Đứa trẻ yếu ớt, thì thào dưới chân ông:</p>



<p>– Ông ơi, nước suối ngọt quá, mà tôi thì khát. Tôi đã uống quá nhiều. Và bây giờ ông xem, tôi đã trở thành thế này đây.</p>



<p>Người đàn ông buồn rầu quấn chặt đứa trẻ vào cái áo kimono rồi ôm nó về nhà. Từ nay trở đi, ông nghĩ :” ta phải chăm sóc bà vợ ‘hài nhi’ của ta thế nào đây???</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-co-tich-ba-lao-hai-nhi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/Ba-Lao-Hai-Nhi.mp3" length="8866446" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Truyện Kasajizou – Đội nón cho tượng Địa Tạng (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-kasajizou-doi-non-cho-tuong-dia-tang/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-kasajizou-doi-non-cho-tuong-dia-tang/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 15 Aug 2024 06:42:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích thế giới]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16181</guid>

					<description><![CDATA[Truyện Kasajizou – Đội nón cho tượng Địa Tạng Ngày xửa ngày xưa, tại 1 ngôi làng nhỏ ở Nhật Bản, có đôi vợ chồng già sống với nhau. Năm ấy, khi Tết đã gần kề mà nhà chỉ còn vài hạt gạo. Thấy tuyết rơi nhiều nên bà lão bàn với ông lão cùng [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Truyện Kasajizou – Đội nón cho tượng Địa Tạng</strong></h2>



<p>Ngày xửa ngày xưa, tại 1 ngôi làng nhỏ ở Nhật Bản, có đôi vợ chồng già sống với nhau. Năm ấy, khi Tết đã gần kề mà nhà chỉ còn vài hạt gạo. Thấy tuyết rơi nhiều nên bà lão bàn với ông lão cùng đan nón mang đi bán lấy tiền mua thức ăn cho qua mấy ngày Tết. Vừa lúc í thì có chú chuột con chui ra từ bức vách thủng và than: “Con đói bụng quá…”. Cha mẹ chuột con cũng chỉ biết thở dài: “Ngôi nhà này quá nghèo, nên chẳng còn j cho gia đình ta nữa.” Nghe thấy, ông lão thương cảm mà nói: “Ôi, đáng thương cho chuột con”. Và thế là vét nốt những hạt gạo sau cùng nấu và vo thành nắm, ông lão tốt bụng cho hết gia đình chú chuột nhỏ.</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><img decoding="async" width="600" height="450" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-kasajizou-doi-non-cho-tuong-dia-tang-audio.webp" alt="truyen kasajizou doi non cho tuong dia tang audio" class="wp-image-16186" title="Truyện Kasajizou – Đội nón cho tượng Địa Tạng (Audio) 3" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-kasajizou-doi-non-cho-tuong-dia-tang-audio.webp 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-kasajizou-doi-non-cho-tuong-dia-tang-audio-560x420.webp 560w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-kasajizou-doi-non-cho-tuong-dia-tang-audio-80x60.webp 80w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-kasajizou-doi-non-cho-tuong-dia-tang-audio-150x113.webp 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-kasajizou-doi-non-cho-tuong-dia-tang-audio-300x225.webp 300w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></figure>
</div>


<p>Sáng hôm sau, khi vừa thức dậy hai vợ chồng già đã thấy gia đình chuột mang từ trong tuyết lạnh về những vật liệu để đan nón. “Đây là để đền ơn về nắm cơm tối qua” – chuột nói. Thế rồi họ cùng ngồi xuống, miệt mài và tỉ mỉ đan từng chiếc nón 1 để ông lão mang vào làng bán.</p>



<p>Trên đường vào làng, ông lão đi ngang qua nơi có 5 bức tượng đá Jizo-sama (kanji là địa tạng – 1 dạng thổ địa). Thấy 5 tượng đá phủ đầy tuyết trắng, ông cẩn thận phủi lớp tuyết dày rồi thành kính chắp tay vái tạ Jizo-sama.</p>



<p>Vào đến trong làng, không khí nhộn nhịp hẳn lên. Mọi người tất bật mua sắm Tết. Họ mua rượu, mua thịt, mua mọi thứ, nhưng chẳng ai mua nón. Ông lão rao to từ lúc phố xá đông vui đến khi trên đường chẳng còn ai.</p>



<p>Không bán được j, ông lão đành quay về nhà. Trên đường về lại đi ngang qua 5 bức tượng đá của các Jizo-sama. Tuyết lại phủ đầy 5 pho tượng. “Dù sao cũng ko bán được, hay là tặng cho các Jizo-sama, cũng nhờ ơn phước các ngài mà suốt năm qua gia đình ta mới được sống bình yên như thế” – tự nhủ xong, ông lão tốt bụng lấy những chiếc nón của mình đội lên cho các pho tượng, thành kính cúi chào rồi rảo bước về nhà.</p>



<p>Về đến nhà ông lão thuật lại câu chuyện cho vợ nghe. Tuy biết ông ko bán được chiếc nón nào nhưng bà lão vẫn hài lòng vì việc làm tốt bụng kia của ông.</p>



<p>Nửa đêm hôm đó, nghe có tiếng động lạ ngoài cửa, vợ chồng ông lão bèn ra xem thì thấy trước cửa nhà đầy ắp thức ăn. Họ còn nghe thấy tiếng của 1 đoàn người: “Cám ơn ông lão tốt bụng. Cám ơn những chiếc nón.”</p>



<p>Vợ chồng ông lão tốt bụng mang số thức ăn này chia cho bà con xóm giềng cũng cảnh ngộ, cho những con vật xung quanh để tất cả cùng hưởng 1 năm mới ấm no, hạnh phúc.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-kasajizou-doi-non-cho-tuong-dia-tang/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện chiếc Gương Của Matsuyama (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/chuyen-chiec-guong-cua-matsuyama/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/chuyen-chiec-guong-cua-matsuyama/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 15 Aug 2024 06:17:42 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích thế giới]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16174</guid>

					<description><![CDATA[Chiếc Gương Của Matsuyama Ngày xưa ở vùng xa xôi của nước Nhật có một đôi vợ chồng cùng cô con gái nhỏ tên là Matsu Yama sinh sống. Cô con gái được bố mẹ yêu quý và cực kì cưng chiều. Một lần người chồng phải lên Kyoto xa xôi để làm việc. Trước [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chiec-guong-cua-matsuyama-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h1 class="wp-block-heading">Chiếc Gương Của Matsuyama</h1>



<p><img loading="lazy" decoding="async" width="343" height="426" src="https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2013/02/matsuyama.jpg" alt="matsuyama" srcset="https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2013/02/matsuyama.jpg 343w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2013/02/matsuyama-241x300.jpg 241w" title="Truyện chiếc Gương Của Matsuyama (Audio) 5"></p>



<p>Ngày xưa ở vùng xa xôi của nước Nhật có một đôi vợ chồng cùng cô con gái nhỏ tên là Matsu Yama sinh sống. Cô con gái được bố mẹ yêu quý và cực kì cưng chiều. Một lần người chồng phải lên Kyoto xa xôi để làm việc. Trước khi đi, ông nói với cô con gái rằng nếu cô bé ngoan ngoãn và biết vâng lời mẹ thì ông sẽ mang về cho cô một món quà quý. Sau đó ông lên đường. Người vợ và cô con gái từ đây háo hức chờ mong ngày ông trở về.</p>



<p>Cuối cùng ông bố trở lại nhà. Sau khi chờ người vợ và cô con gái nhỏ gỡ giúp chiếc mũ rộng và đôi dép, ông ngồi xuống chiếc chiếu trắng, mở chiếc làn tre và trìu mến nhìn cô bé. Ông lấy ra một con búp bê xinh xắn và một chiếc hộp đựng bánh làm bằng gỗ sơn đặt vào đôi tay cô bé. Lần nữa ông thò tay vào chiếc làn và giơ cho vợ xem một chiếc gương kim loại. Bề mặt lồi của chiếc gương sáng bóng trong khi trên mặt sau của nó có trang trí những họa tiết hình cây thông và con cò. Người vợ chưa bao giờ nhìn thấy tấm gương nào trước đó vì thế khi nhìn vào tấm gương, người vợ rất ngạc nhiên khi thấy có một người phụ nữ khác cũng đang ngắm nhìn mình. Người chồng giải thích sự kì diệu của chiếc gương và bảo người vợ chăm sóc cẩn thận món quà này.</p>



<p>Không lâu sau ngày người chồng trở về nhà, người vợ ốm nặng. Trước lúc nhắm mắt bà gọi cô bé Matsu Yama lại và nói: “Con gái yêu của mẹ, khi mẹ chết con hãy nhớ chăm sóc cha. Con sẽ nhớ mẹ khi mẹ rời xa con. Nhưng con hãy giữ tấm gương này. Khi nào con cảm thấy cô đơn nhất, con hãy nhìn vào đó, con sẽ luôn luôn nhìn thấy mẹ”. Nói xong người mẹ qua đời. Một thời gian sau người đàn ông lấy thêm người vợ nữa. Bà mẹ kế này không hề tốt với cô bé một chút nào. Nhưng cô gái nhỏ ghi nhớ những lời mẹ dặn, những lúc buồn cô trốn vào một góc và nhìn vào tấm gương. Trong tấm gương, cô bé nhìn thấy khuôn mặt người mẹ đã khuất, không phải khuôn mặt đầy đau đớn trên giường bệnh mà là khuôn mặt trẻ trung và xinh đẹp.</p>



<p>Một lần đứa con gái của bà mẹ kế tình cờ nhìn thấy cô bé núp trong một góc khuất và đang rì rầm một mình. Bà mẹ kế vốn ghét cay ghét đắng cô bé cho nên khi nghe con gái mách chuyện, mụ tin rằng đứa con chồng cũng căm ghét mụ và đang làm trò ma thuật để làm hại mụ ta. Với tất cả những ý nghĩ đó, bà mẹ kế đi mách với người chổng rằng đứa con độc ác của ông đang cố gắng giết chết mụ bằng trò phù thủy.</p>



<p>Khi nghe xong câu chuyện dị thường đó, ông bố liền đi thẳng tới phòng cô con gái. Ông bố đến thật bất ngờ nên khi nhìn thấy bố cô bé ngay lập tức thả tấm gương vào ống tay áo. Và lần đầu tiên người cha trở nên giận dữ, và ông hoảng sợ khi những điều bà vợ nói với ông đã thành sự thực. Ông bố nhắc lại những lời của bà mẹ kế ngay tức khắc. Cô bé vô cùng ngạc nhiên trước lời cha cô nói. Cô nói với cha rằng cô rất yêu ông và cô chưa bao giờ có ý giết người mẹ kế , người mà cô biết luôn tốt với cha. “Thế con vừa giấu cái gì vào tay áo thế?” ông bố hỏi với giọng nửa tin nửa ngờ. “Đấy là chiếc gương cha tặng mẹ và trước khi mất mẹ đã trao lại cho con. Mỗi lần con nhìn vào mặt tấm gương sáng bóng đó con lại nhìn thấy gương mặt mẹ thân yêu trẻ trung và xinh đẹp. Mỗi khi trái tim con đau đớn, con lấy ra chiếc gương và gương mặt mẹ với nụ cười hiền hậu ngọt ngào mang đến cho con sự yên bình và giúp con chịu đựng được công việc nặng nhọc và những cái nhìn cáu gắt.</p>



<p>Ông bố chợt hiểu và thêm yêu mến đứa con gái hiếu thảo. Và thậm chí cả đứa con gái của bà mẹ kế khi biết chuyện cũng cảm thấy xấu hổ và cầu xin cô bé tha thứ. Và cô bé người, đã nhìn thấy mẹ mình trong tấm gương kì diệu đã sẵn lòng tha thứ. Từ đấy hạnh phúc trở lại trong căn nhà họ mãi mãi.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/chuyen-chiec-guong-cua-matsuyama/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/CHIEC-GUONG-CUA-MATSUYAMA.mp3" length="5356701" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Truyện Sự tích Con thần mã (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-su-tich-con-than-ma/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-su-tich-con-than-ma/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 14 Aug 2024 14:29:20 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích thế giới]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16130</guid>

					<description><![CDATA[Sự tích Con thần mã Ngày xưa, có một khu rừng đen, rất nhiều thú dữ, rắn độc, thường ra bắt người ăn thịt. Người qua lại đều phải đi vòng quanh rất xa. Các thợ đi săn xa gần đều không ai dám đến săn bắn ở rừng đen, vì nửa năm trước đây [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h1 class="wp-block-heading"><strong>Sự tích Con thần mã</strong></h1>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><img loading="lazy" decoding="async" width="1200" height="887" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-1200x887.jpg" alt="truyen su tich con than ma audio 2" class="wp-image-16133" style="width:710px;height:auto" title="Truyện Sự tích Con thần mã (Audio) 6" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-1200x887.jpg 1200w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-600x444.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-768x568.jpg 768w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-1536x1136.jpg 1536w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-568x420.jpg 568w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-80x60.jpg 80w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-150x111.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-300x222.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-696x515.jpg 696w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2-1068x790.jpg 1068w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-con-than-ma-audio-2.jpg 1827w" sizes="auto, (max-width: 1200px) 100vw, 1200px" /></figure>
</div>


<p>Ngày xưa, có một khu rừng đen, rất nhiều thú dữ, rắn độc, thường ra bắt người ăn thịt. Người qua lại đều phải đi vòng quanh rất xa. Các thợ đi săn xa gần đều không ai dám đến săn bắn ở rừng đen, vì nửa năm trước đây đã có hai người đi săn trẻ tuổi bị hổ báo ăn thịt. Việc đó làm cho mọi người đi săn lo lắng và hổ thẹn, nhưng khong tìm được cách nào tốt để trừ hại tận gốc.<br>Lúc đó, có một người đi săn trẻ tuổi tên là Cát Linh đã có một chú ý riêng. Mỗi khi có người nhắc tới khu rừng đen, Cát Linh đều bỏ đi không nói không rằng. Tối tối dưới trăng Cát Linh luyện tập cung tên suốt cả đêm. Một trăm ngày sau, tài bắn cung của Cát Linh đã đạt đến mức tài giỏi, phi thường. Trong vòng một trăm hai mươi bước, chàng bắn trăm phát trúng cả trăm. Nhưng việc đó, ngoài mẹ chàng ra, thì không một ai biết.</p>



<p><br>Một hôm, trời vừa sáng, Cát Linh đã mang cung tên vào một khu rừng nhỏ tìm súc vật để thử tài bắn của mình. Rừng hoang vắng, một con thỏ cũng không thấy. Cát Linh hơi sốt ruột, chàng chợt ngẩng đầu lên nhìn thấy một con chim ưng hung ác đang lao vụt như tia chớp săn đuổi một con chim bách linh xinh đẹp. Muốn cứu chim bách linh, trừng trị chim ưng hung ác, Cát Linh liền giương cung lắp tên. Chỉ nghe một tiếng “vút”, mũi tên nhọn đã xuyên qua đầu con chim ưng. Chim bách linh được cứu thoát.</p>



<p><br>Cát Linh trong lòng vui sướng, định quay về nói cho mẹ rõ. Bỗng nhiên trước mặt chàng hiện ra cô gái cực kỳ kiều diễm, quần áo sáng lấp lánh. Cát Linh chợt nhớ tới chuyện Liên Hoa Thánh Nữ mà các cụ già thường nói tới. Chàng bất giác vừa lo vừa mừng, đứng ngẩn ra một lát, vừa định nói thì cô gái đã lên tiếng trứơc:<br>– Hỡi chàng trẻ tuổi nhân từ, ta chính là Liên Hoa Sơn Thánh Nữ. Vừa rồi chàng đã cứu ta, ta cảm ơn chàng. Chàng nói đi, chàng muốn gì ta sẽ làm cho chàng vừa ý.<br>Cát Linh vui vẻ nói lên mong ước của mình:<br>– Tôi không mong muốn có một cái gì khác, chỉ cần có con ngựa tốt là đủ rồi.<br>– Được lắm, ta biết có một con ngựa tốt nhất trên đời. Đó là con thần mã, ai được nó, người đó sẽ hạnh phúc.<br>Tiên nữ giơ tay chỉ, nói tiếp với Cát Linh:<br>– Từ đây đi thẳng về hướng Bắc, chàng sẽ tới một cái hồ. Ngày ngày khi mặt trời mọc, thần mã sẽ chạy tới bên hồ uống nước, khi đó, chàng sẽ bắt giữ lấy ngựa. Nhưng chàng nhớ kỹ, thần mã muốn vùng vẫy thế nào chàng cũng không được thả nó.</p>



<p><br>Đôi mắt Cát Linh sáng lên, vừa chớp mắt, tiên nữ đã biến mất, chỉ thấy một con chim bách linh xinh đẹp bay ngang qua đầu. Cát Linh đứng ngẩn người ra một lát, nhớ ít lời Liên Hoa Thánh Nữ vừa nói, chàng thấy trong lòng vui sướng dạt dào, bèn cất bước chạy như bay về nhà.<br>Bà mẹ thấy Cát Linh mặt mày hớn hở chạy về, liền hỏi:<br>– Con ơi, có việc gì vui, hãy nói cho mẹ biết đi! Phải chăng con đã luyện tập cung tên thành thạo?<br>Nhìn khuôn mặt hiền từ đầy vết nhăn nheo của mẹ, Cát Linh ngập ngừng, nhyưng rồi cũng đem chuyện gặp tiên nữ và ý định của mình ra nói cho mẹ nghe. Bà mẹ vừa mừng, vừa lo, nói:<br>– Ngày mai chỉ một mình con vàokhu rừng đen à? Chà, phải cẩn thận đấy con. Bắn cung phải thật trầm tĩnh.<br>Cát Linh nói:<br>– Con rõ rồi mẹ ạ. Mẹ cứ yên lòng, đừng sợ mẹ ạ!<br>Bà mẹ hơi do dự, nhưng không muốn giữ con ở lại bên mình. Im lặng một lát rồi bà bình tĩnh nói với Cát Linh:<br>– Con cứ đi đi! Hãy cố gắng vì mọi người, diệt cho hết loài thú dữ.</p>



<p><br>Hôm sau Cát Linh đến từ biệt mọi nhà. Mấy người đi săn già nhất định đòi đi theo Cát Linh, Cát Linh sợ nguy hiểm nên kiên quyết từ chối. Nhưng những người đi săn trung thành nhất định chẳng muốn cho Cát Linh một mình dấn thân vào nơi nguy hiểm. Cuối cùng Cát Linh phải bằng lòng cho ba người đi săn trẻ tuổi, khoẻ mạnh, có kinh nghiệm cùng đi. Những người đi săn khác đều lặng lẽ kéo nhau tới tụ tập dưới chân núi để tiện giúp đỡ.</p>



<p><br>Lại nói đến Cát Linh và ba người bạn đi săn trẻ tuổi tiến vào khu rừng đen. Rừng tối âm u, không một tiếng động. Cát Linh sốt ruột đi sục sạo kháp nơi, nhưng không thấy dấu vết hổ báo. Cát Linh vui vẻ cất tiếng reo lên. Bỗng một trận gió dữ dội nổi lên giữa rừng sâu. Cát Linh nhìn về phía trước, một con hổ đang băng qua rặng cây thấp, chồm thẳng tới. Chàng giương cung, một mũi tên đã xuy6en qua mắt trái hổ. Hổ đau đớn quá gầm lên, núi rừng chuyển động. Hổ chồm mạnh lên, ãa lăn xuống đất. Ba người đi săn cùng xông lên dùng kiếm chém chết hổ. Giữa lúc đó, trên đầu họ có những tiếng “phì, phì” rít lên. Một con trăn hoa đen, mình to bằng miệng bát từ trên cây cổ thụ trườn xuống, chớp mắt đã quấn chặt lấy ba chàng đi săn trẻ tuổi, chiếc lưỡi đỏ lòm dài hàng thước của nó vươn ngay tới mũi một người đi săn… Cát Linh vội tránh sang bên, “vút”, một mũi tên bay đi bắn trúng đầu con trăn. Con trăn quằn quại vung mình ra, ba người cùng ngã lăn xuống đất.<br>Cát Linh vội vàng chạy tới nhìn, hai người đã tỉnh lại nhưng một người đổ máu mũi đã chết. Cát Linh ôm bạn, trong lòng rất đau thương, những giọt nước mắt nóng hổi từ từ lăn trên đôimắt. Giữa lúc đó, chợt nghe sấm vang lên làm cho rừng lở, đất nghiêng. Một con báo đốm vàng hung dữ từ trong rừng sâu nhảy vọt ra. Cát Linh vội vàng đặt người chết xuống, giận thét lên:<br>– Được lắm, cứ lại đây!</p>



<p><br>Chàng nhắc cung tên dưới đất. “Vút, vút, vút” ba mũi tên bắn đi,hai mũi tên đâm trúng mắt, mũi tên sau cùng trúng giữa trán. Con báo chồm lên gầm gừ dữ dội như sấm. Cát Linh nhảy tới, một mũi kiếm đâm sâu vào ngực con bái đốm vàng rồi liên tiếp mấy mũi tên nữa đâm xuống…<br>Cát Linh đứng sừng sững như thần, cất tiếng hô lớn cho đến lúc không còn nghe thấy động tĩnh gì mới bước đi về phía người bạn đã chết. Lúc này những người đi săn tụ tập ở dưới chân núi đã leo lên núi, vui mừng ôm lấy Cát Linh, thân thiết ôm chàng, khênh kiệu chàng lên. Một lát sau, thấy người trai trẻ chết ngất đã dần dần tỉnh lại, mọi người ôm chầm lấy Cát Linh. Cát Linh mình đầy máu me quay về nhà, thuật lại kỹ càng công việc đã qua cho mẹ nghe. Mẹ già ôm chầm lấy Cát Linh vào lòng, hôn lên trán chàng và ứa nước mắt – những giọt nước mắt hạnh phúc.</p>



<p><br>Hôm sau Cát Linh đem mẹ đến gửi ở nhà một người đi săn già rồi từ biệt mọi người, một mình nhắm thẳng hướng ra đi. Cát Linh đi suốt ba ngày đêm, không biết đã trải qua bao gian nan nguy hiểm, cuối cùng đã tới bên hồ. Cát Linh ẩn núp bên đám cỏ rộng ven hồ. Mặt trời vừa nhô lên, bỗng nhiên một trận gió thổi tới, một con ngựa bờm dài đen nhánh từ trên không trung hạ xuống. Không chờ ngựa đứng vững, Cát Linh đã ra khỏi bụi cỏ tung người nhảy lên mình ngựa. Thần mã hí lên một tiếng dài, gục đầu định hất chàng xuống đất. Nhớ lời tiên nữ, Cát Linh ôm chặt lấy mình ngựa, mặc thần mã lồng lên thế nào cũng không buông tay.</p>



<p><br>Bỗng nhiên thần mã bay vút lên không, bay khỏi chín tầng mây rồi bất thình lình lao xuống đất. Mấy lần như vậy, Cát Linh cũng không bị rơi xuống. Lúc đó thần mã mới dừng lại, nói với Cát Linh:<br>– Thưa chủ nhân dũng cảm, người muốn đi đâu?<br>Cát Linh nói:<br>– Tùy ý ngươi. Ta muốn được xem mọi người trên thế gian này sinh sống ra sao, ta muốn tận mắt nhìn thấy niềm sung sướng cũng như sự không may của họ… Đi thôi, muốn đi đâu trước cũng được.<br>Thần mã liền bay lên trên không như một đám mây. Một lát sau hạ xuống một Hãn quốc có núi non vây quanh. Thần mã dừng lại nói:<br>– Thưa chủ nhân, ngài hãy đi xem đi. Khi nào cần, ngài chỉ gọi một tiếng tôi sẽ đến ngay.</p>



<p><br>Cát Linh xuống ngựa, một mình đi thẳng về phía trước. Chàng thấy rất nhiều người nằm ngoài lều vải, một bà cụ già đang giơ hai tay hứng nước đái uống. Chàng tò mò bước tới trước hỏi:<br>– Cụ ơi, có chuyện gì xảy ra vậy?<br>Bà cụ đờ đẫn nhìn chàng lắc đầu đau đớn nói:<br>– Hỡi người khách lạ, người không biết rằng ở đây chúng tôi sắp chết khát rồi sao?<br>Cát Linh sợ hãi hỏi lại:<br>– Xin cụ hãy nói cho cháu biết rõ ở đây đã có chuyện gì không may xảy ra vậy? Cháu xin vui lòng giúp đỡ!<br>Bà cụ thở dài:<br>– Không giúp được đâu. Người nhìn xem ở dưới chân núi phía Tây kia có một dòng suối phải không? Bên cạnh còn có một cái hồ. Hồ nước đó chính là nguồn sống của chúng tôi. Ai ngờ đâu mấy hôm trước đây có một con mãng xà ở đâu tới, đến hôm nay nó ăn thịt mấy người rồi, không ai dám đến lấy nước nữa…</p>



<p><br>Bà cụ già lại khóc. Cát Linh tức giận nói:<br>– Để cháu đi. Xem nó làm gì được cháu?<br>Chàng vừa nói vừa xách một chiếc thùng gỗ lớn bước đi. Bà cụ vội nhỏm dậy, định giữ chàng lại, nhưng không kịp nữa. Cụ đã kiệt sức ngã lăn xuống đất, hai tay bưng mặt khóc thảm thiết. Cát Linh rảo bước nhanh đến chân núi phía Tây, quả nhiên nhìn thấy một con mãng xà lớn nằm cuộn khúc dưới chân núi lặng lẽ nhìn Cát Linh. Cát Linh đàng hoàng múc đầy thùng nước rồi quay về chỗ bà cụ, sung sướng kêu lên:<br>– Nước đã có, bà con lại uống nước!</p>



<p><br>Mọi người liền vây ngay lấy, mỗi người một ngụm, chỉ lát sau đã uống cạn thùng nước. Tin này truyền đi rất nhanh. Gìa, trẻ, lớn, bé, xa gần đều chạy xô tới như một cơn gió để xin uống nước. Nhưng nước trong thùng không còn một giọt nào. Nhìn môi người nét mặt võ vàng, buồn rầu, Cát Linh thấy trong lòng nóng như lửa đốt, liền lập tức xách thùng chạy mau ra bờ hồ. Mãng xà khẽ nhúc nhích tấm thân nặng nề, trợn trừng hai con mắt đỏ như máu, khe khẽ rít lên. Cát Linh múc đầy thùng nước đem về coi như không có chuyện gì. Thùng nước thứ hai cũng chỉ trong nháy mắt đã cạn khô. Lúc này mọi người đã ba bề bốn bên kéo đến rất đông, ngay cả Khả Hán, cũng cưỡi ngựa tới,<br>Cát Linh nói với mọi người:<br>– Để bà con được yên ổn, tôi xin đi giết con mãng xà hại người này!</p>



<p><br>Cát Linh vừa đi tới bờ hồ, con mãng xà đã giận dữ nói:<br>– Hai lần ta đã làm ngơ cho nhà ngươi, giờ ngươi lại tới đây làm gì nữa? Được lắm, lần này ta sẽ nuốt sống ngươi!<br>Nói đoạn, mãng xà há hốc cái miệng to như chậu máu phun ra luồng khói đen tanh nồng nặc, Cát Linh vội cúi xuống tránh khỏi, rồi lùi lại mấy bước, hét:<br>– Hãy coi mũi tên của ta!</p>



<p><br>Vút! Vút! Vút! Ba mũi tên đều bắn xuyên qua miệng con mãng xà. Làn khói đen lập tức biến mất, đuôi mãng xà quật xuống đất, “bạch bạch” nửa thân trên cất cao lên, nhưng một lát sau đã gục xuống chết trên mặt đất. Thấy Cát Linh dũng mãnh như vậy, Khả Hãn muốn giữ chàng lại, hứa sẽ cung cấp cho chàng rất nhiều bò, ngựa, phong chàng làm quan. Những mục dân được chàng cứu sống đều ứa nước mắt xin chàng ở lại, Cát Linh phải tìm lời khéo léo để tạ từ.</p>



<p><br>Cát Linh từ biệt mọi người, rồi men theo lòng núi hẹp đi thẳng một mạch. Nhớ tới Thần mã, chàng cất tiếng gọi. Thần mã lập tức từ không trung bay xuống, hiền từ trước mặt chàng. Cát Linh cưỡi lên lưng Thần mã bay lên không trung. Không biết đã trải qua bao nhiêu ngày, cũng không biết đã đi bao nhiêu đường đất, Cát Lin</p>



<p>h nhìn thấy nhiều sự vật mới, đã gặp nhiều người tốt, người xấu. Cuối cùng chàng tới một đất nước xa lạ.<br>Hôm đó, đúng ngày ba công chúa con gái của Quốc vương chọn chồng trên đài cao. Mở đầu là cuộc thi cưỡi ngựa, thi bắn cung. Mấy trăm chàng trai trẻ tuổi, mặc áo quần lộng lẫy đang chăm chú lắng nghe tiếng trống lệnh…<br>“Tùng… tùng… tùng…” tiếng trống vang lên, cuộc đua ngựa bắt đầu. Cát Linh mỉm cười nhìn những chàng trai trẻ đang cưỡi ngựa phi như điên như dại.Mọi người đã phi xa rồi, chàng mới cất mình nhảy lên ngựa phi theo. Chỉ một lát, những con ngựa khác đã rớt lại phía sau, chàng tới đích giữa những tiếng hô reo nồng nhiệt của mọi người. Tiếp đó là cuộc thi ngựa bắn cung. Điều này làm cho Cát Linh có chút ít lo lắng vì vừa phi ngựa vừa bắn cung không phải là chuyện dễ, hơn nữa, chàng chưa hề luyện tập qua. Nhưng Cát Linh không hề nao núng, chờ mọi người bắn xong chàng mới bước ra cúi chào quốc vương, rồi lên ngựa phi thẳng về phía trước một đoạn đường, chàng quay lại nhìn đúng bia để bắn liền chín phát. Chín mũi tên đều xuyên qua hồng tâm. Quốc vương trong lòng rất kinh ngạc. Mọi người reo lên khen ngợi. Những người dự thi bắn cung đều đứng ngây ra như tượng gỗ, há hốc miệng không nói nên lời.</p>



<p><br>Quốc vương cho gọi Cát Linh tới. Vừa thoạt nghe nói Cát Linh là một người đi săn nghèo khó ở nơi xa, Quốc vương xa xầm mặt xuống nói:<br>– Thôi hãy cầm lấy! Đây là lễ vật mà ngươi được thưởng. Thôi ngươi đi đi.<br>Cát Linh tức giận quay ra.<br>Bây giờ đến lúc ba công chúa con của Quốc vương tung tú cầu chọn chồng. Tất cả mọi chàng tari trẻ đều theo lệnh của Quốc vương lần lượt đi qua dưới chân đài. Công chúa cả và công chúa hai đã chọn đúng được các quan đại thần. Nhưng công chúa thứ ba vẫn chưa ném quả tú cầu xuống cho ai. Đứng bên cạnh, Quốc vương sốt ruột nói:<br>– Con, sao con chưa ném tú cầu đi? Chẳng lẽ không có ai hợp ý với con sao?<br>Công chúa thứ ba hình như không nghe thấy lời Quốc vương nói, hai mắt nàng chăm chú nhìn xuống đài tìm người trai trẻ quý yêu. Cát Linh cưỡi lên lưng Thần mã là người cuối cùng đi dưới chân đài cao. Bỗng đâu một trái tú cầu ngũ sắc từ trên cao ném cuống đầu chàng. Lập tức có mấy cô con gái áo hồng chạy đến trước mặt chàng, chẳng nói chẳng rằng, kéo chàng đến gặp Quốc vương.</p>



<p><br>Quốc vương nhận ra Cát Linh, quay đầu nhìn lại cô công chúa thứ ba rồi buồn bã nói:<br>– Công chúa đã lựa chọn nhà ngươi thì nhà ngươi hãy đưa công chúa đi.<br>Thấy công chúa thứ ba xinh đẹp, tính tình hiền hậu, cử chỉ khoan thai, điềm đạm, không như công chúa cả và công chúa thứ hai, Cát Linh thấy được người vợ như vậy cũng rất đáng quý, nên nhận lời.</p>



<p><br>Cát Linh và công chúa thứ ba ở trong một túp lều vải cũ. Quốc vương chỉ cho vợ chồng mười con dê, ngoài ra không có gì khác. Cô công chúa thứ ba cũng chẳng để ý nữa, ngày ngày nàng chăm chỉ làm lụng, giúp người nghèo may vá thêu thùa. Hàng ngày Cát Linh vào tận những khu rừng xa săn bắn. Hai người sống một cuộc đời vui vẻ và hạnh phúc.</p>



<p><br>Được ít lâu sau, bỗng nhiên Quốc vương mắc bệnh nặng. Các thầy thuốc nổi tiếng trong nước đến thăm bệnh đều nói rằng không thể cứu chữa được nữa. Bệnh tình của Quốc vương ngày càng nguy ngập, các đại thần lặng lẽ tránh đi nơi khác, còn lại một mình Quốc vương đau đớn rên la trên giường bệnh. Biết mình khó qua khỏi, Quốc vương liền lớn tiếng kêu hai phò mã và công chúa, nhưng chờ đến trưa vẫn chẳng thấy người. Té ra các phò mã và công chúa, nhân lúc Quốc vương bệnh tình nguy kịch đã lấy trộm rất nhiều của cải, châu báu của Quốc vương rồi bỏ trốn đi nơi khác.</p>



<p><br>Cô công chúa thứ ba nghe tin Quốc vương bị bệnh nặng, lìên vội vã đến thăm hỏi. Thấy công chúa thứ ba, Quốc vương trong lòng buồn rầu, lệ ứa ròng ròng. Cô công chúa thứ ba chăm sóc Quốc vương một ngày một đêm, thấy bệnh tình không giảm, liền chạy về nhà báo cho Cát Linh rõ. Nhìn nét mặt sầu khổ của vợ, Cát Linh không yên lòng bèn an ủi nàng:<br>– Không nên quá lo lắng, để ta nghĩ cách xem!<br>Cát Linh bước ra ngoài, nói với con Thần mã vừa phi tới:<br>– Hiện nay Quốc vương bệnh tình nguy kịch, ngươi biết ở đâu có linh chi không?</p>



<p><br>Thần mã nói:<br>– Biết! Ở đây đi thẳng về hướng đông, trên đỉnh một ngọn núi cao có một loại cỏ linh chi trị được bách bệnh. Nhưng trước hết, chủ nhân phải giết được con sư tử chín đầu, rồi sau đó mới lấy được cỏ tiên.<br>– Cứ đi thử xem sao, biết đâu ta chẳng làm được!<br>Cát Linh từ biệt vợ yêu quý, cưỡi lên lưng Thần mã, như một mũi tên lao vọt lên không, bay thẳng về phía đông. Lát sau, tới một trái núi chắn ngang đường đi, Thần mã dừng lại trên một tảng đá bằng phẳng ở lưng chừng núi, nói với Cát Linh:<br>– Thưa chủ nhân đã tới rồi. Xin chủ nhân hãy lên một mình.<br>Cát Linh nhìn đỉnh núi cao ngút tầng mây:<br>– Ngươi không đưa ta lên được nữa à?<br>Thần mã lắc đầu:<br>– Thưa chủ nhân không được. Trái núi này tôi không bay tới.</p>



<p><br>Không còn cách nào khác nữa, Cát Linh đành xuống ngựa mang hết tài leo núi, leo lên như một con khỉ. Một vách đá trơn tuột, không một chỗ bấu víu, phía tr6en nhô ra một cây tùng cổ thụ. Cát Linh nảy ra một kế, buộc một sợi dây thừng dài vào đuôi mũi tên rồi dùng hết sức bắn đi. Mũi tên cắm vào thân cây. Cát Linh kéo căng dây ra thử, rồi bám vào đó leo lên. Từ sáng sớm cho đến lúc mặt trời lặn, Cát Linh mới lên đựơc tới đỉnh núi. Một con sư tử đen khổng lồ chín đầu đang nằm ngủ cạnh tảng đá xanh to, ngáy ầm ầm như sấm. Cát Linh vội lấy cung tên nhắm thẳng vào giữa đầu sư tử bắn một phát. Sư tử đau quá, tỉnh hẳn ngủ, nhìn Cát Linh gầm lên một tiếng làm núi rung đất chuyển. Cát Linh bị choáng váng, suýt ngã xuống đất.</p>



<p><br>Nhân lúc kẻ thù chưa kịp chồm tới, Cát Linh đem hết dũng khí ra sức bắn mạnh liên tiếp tất cả số tên còn lại vào sư tử đen chín đầu. Sư tử đau quá rống lên, dùng hết sức nhảy chồm tới. Không ngờ dùng sức quá mạnh nên nó ngã lăn xuống dưới chân núi mà chết. Cát Linh tìm thấy hai cây cỏ tiên bên cạnh tảng đá xanh, liền nhổ hết cả, cẩn thận cất vào trong áo, rồi từ trên đỉnh núi tụt xuống. Trời đã tối khuya, Thần mã vẫn đứng yên chỗ cũ để chờ chàng. Về tới nhà, Cát Linh đưa cỏ tiên cho vợ và nói:<br>– Hãy mau mau đem đến cho phụ vương!</p>



<p><br>Qủa nhiên Quốc vương vừa ăn xong cỏ tiên, chẳng những khỏi ngay bệnh, mà thân thể còn tráng kiện hơn nữa. Khi Quốc vương biết rằng chính người đi săn nghèo khổ kia không quản hiểm nguy tới tính mạnh lên đỉnh cao tìm cỏ tiên cứu sống được mình, Quốc vương vô cùng cảm động liền cho mời Cát Linh vào cung, nhất định nhường ngôi cho chàng.<br>Cát Linh kiên quyết không nhận, chỉ xin Quốc vương cho phép đưa vợ trở lại quê hương. Quốc vương bằng lòng. Ngày hôm sau, Cát Linh và công chúa ngồi trên lưng Thần mã, vẫy tay từ biệt Quốc vương và toàn thể nhân dân ra tiễn đưa, rồi bay thẳng về quê hương thân yêu của mình.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-su-tich-con-than-ma/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/Chang-Tho-san-Cat-Linh-va-Con-Than-Ma.mp3" length="20710849" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Truyện Sự tích hoa Thiên Lý (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-su-tich-hoa-thien-ly/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-su-tich-hoa-thien-ly/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 14 Aug 2024 14:16:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích thế giới]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16125</guid>

					<description><![CDATA[Sự tích hoa Thiên Lý Ngày xưa, xưa xưa, có một chàng trai thổi sáo rất hay. Hay đến mức, một con rắn lục mê tiếng sáo của chàng, đã quyết tâm tu luyện cho thành người để giành chàng làm chồng, mặc dù chàng đã có vợ. Lần ấy, sau một chuyến mang cây [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-hoa-thien-ly-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h1 class="wp-block-heading"><strong>Sự tích hoa Thiên Lý</strong></h1>



<p><img loading="lazy" decoding="async" width="600" height="400" src="https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2012/10/thienly.jpg" alt="thienly" srcset="https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2012/10/thienly.jpg 600w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2012/10/thienly-300x200.jpg 300w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2012/10/thienly-320x213.jpg 320w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2012/10/thienly-207x138.jpg 207w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2012/10/thienly-208x139.jpg 208w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2012/10/thienly-74x49.jpg 74w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2012/10/thienly-150x100.jpg 150w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2012/10/thienly-370x247.jpg 370w" title="Truyện Sự tích hoa Thiên Lý (Audio) 8"></p>



<p>Ngày xưa, xưa xưa, có một chàng trai thổi sáo rất hay. Hay đến mức, một con rắn lục mê tiếng sáo của chàng, đã quyết tâm tu luyện cho thành người để giành chàng làm chồng, mặc dù chàng đã có vợ. Lần ấy, sau một chuyến mang cây sáo trúc đi thổi thi và đoạt được giải nhất trở về, vừa đến đầu làng, chàng trai đã thấy người vợ trẻ vừa xinh, vừa hiền của mình ra đón. Chàng vui lắm, đâu biết đấy chính là con rắn lục đã biến thành người&nbsp;và đã giả giọng giống y hệt vợ chàng từ vẻ mặt, lời nói đến dáng đứng, dáng đi… Về đến nhà, chàng trai bỗng rụng rời thấy một người vợ thứ hai bước ra… Chàng trai không còn biết ai là vợ thật của mình nữa. Hai người đàn bà trẻ giống nhau còn hơn cả hai giọt nước. Chàng liền tìm đến một ông cụ nổi tiếng là tài giỏi trong việc tìm ra chuyện phải trái ở trên đời, để nhờ giúp đỡ. Nghe chàng nói rõ ngọn ngành, ông cụ nhận lời ngay và cho gọi hai người đàn bà trẻ đến.</p>



<p>Cụ già lấy vải đen bịt mắt cả hai lại rồi đưa cho hai người ba cái áo có mùi mồ hôi của ba người đàn ông khác nhau và dặn:</p>



<p>– Cứ ngửi đi và cái nào là của chồng thì gật đầu, không phải thì lắc đầu!</p>



<p>Cô vợ thật được ngửi trước. Cô vợ giả ngửi sau. Mắt cô vợ giả vốn là mắt rắn nên có thể nhìn xuyên qua vải đen. Vì vậy cô ta liếc nhìn người vợ thật, thấy cô này lắc đầu thì cũng lắc đầu, thấy gật đầu thì cũng gật theo. Thế là cả hai đều đã ngửi đúng được mùi áo của người chồng có tài thổi sáo. ông cụ liền cho mang đến ba bát canh, một bát có vị gừng, một bát có vị hành và một bát có vị lá hẹ. ông cụ dặn:</p>



<p>– Thứ canh nào chồng thích ăn thì gật đầu, thứ nào chồng không thích thì lắc đầu.</p>



<p>Sự việc lại diễn ra như lần thử trước. Thấy người vợ thật gật đầu khi nếm bát canh nấu với gừng, cô vợ giả cũng gật đầu theo. ông cụ cho cả hai cùng về, để cụ suy nghĩ thêm. Hôm sau, cụ lại cho mời hai người đến. Cụ để hai người đứng ở hai nơi, không trông thấy nhau nhưng cùng nhìn ra một con đường ở phía trước mặt, cách chỗ đứng khá xa.</p>



<p>-Ta sẽ cho ba chàng trai đi ngang qua đường. Nhận ra ai là chồng mình thì cứ vẫy gọi. Ai gọi đúng chàng thổi sáo tài giỏi thì người đó là vợ thật, ai gọi sai là vợ giả và sẽ phải chịu tội với dân làng.</p>



<p>Cô vợ giả lúc đầu lo lắm. Nhưng sau cô ta đã nghĩ ra được một lối thoát. Cô ta định bụng khi nào nghe tiếng cô vợ thật gọi thì cũng sẽ gọi ngay theo. Một người trai trẻ đi qua. Rồi hai người. Cô vợ giả không nghe tiếng cô vợ thật gọi thì cũng im lặng theo. Cô ta mừng lắm. Như thế thì người còn lại đúng là chàng trai thổi sáo tài giỏi. Vì vậy khi chàng trai thứ ba vừa xuất hiện thì cô vợ giả đã vẫy tay và gọi to:</p>



<p>– Anh ơi! Em ở đằng này này!</p>



<p>Trong lúc người vợ thật vẫn đứng im. Vì đó vẫn chưa phải là chồng cô. Cụ già liền dẫn chàng trai thứ ba đến trước cô vợ giả và nói:</p>



<p>– Như vậy, cô đã tự nhận cô là kẻ manh tâm đi cướp đoạt chồng của người khác. Chàng trai này đâu phải là người mà cô đã nhận là chồng cô.</p>



<p>Rồi cụ lại cho gọi cô vợ thật đến và hỏi:</p>



<p>– Trong ba chàng trai, không có ai là chồng cô sao?</p>



<p>– Thưa cụ, nếu là chồng cháu thì dẫu ở xa trăm dặm, ngàn dặm, cháu cũng nhìn ra!</p>



<p>Cụ già liền cho ba chàng trai khác tiếp tục đi qua đường. Đến người thứ năm thì người vợ thật kêu to lên mừng rỡ:</p>



<p>– Anh ơi! anh ơi! Đúng đó là chàng trai thổi sáo tài giỏi.</p>



<p>Sự việc đã rõ ràng. Cụ già liền theo lệ của làng, nọc cô vợ giả ra đánh một trăm roi. Nhưng chỉ đánh được chục roi thì đau quá, cô vợ giả đã hiện nguyên hình con rắn lục và bò nhanh vào bụi cây trốn mất . Hai vợ chồng chàng thổi sáo vui mừng lạy tạ ông cụ. ông cụ tươi cười bảo:</p>



<p>– Tìm ra được kẻ gian cho đời là lão vui rồi. Bây giờ lão chỉ muốn được nghe điệu sáo hay nhất của ông thôi!</p>



<p>Chàng trai liền rút cây sáo trúc luôn giắt ở bên mình ra thổi. Tiếng sáo của chàng nghe réo rắt như tiếng chim, của trời, của sông, của nước nhưng nổi lên rõ hơn cả là tiếng của con người vui mừng được sống trong lẽ phải và tình thương. ai nghe cũng ngơ ngẩn say mê… Hai vợ chồng sau đó liền kéo nhau trở về nhà. Họ sống bên nhau đầm ấm vui vẻ. Hai vợ chồng cùng làm ruộng. Lúc rảnh chồng lại đem sáo ra thổi cho vợ và hàng xóm cùng nghe. Ngày hội, ngày Tết, tiếng sáo của chàng càng làm cho mọi người thêm yêu đời và quý mến nhau. Một buổi chiều, người vợ đang gội đầu, người chồng đang thổi sáo thì bỗng có con chim gì thả rơi ở bên chân người vợ một chùm hoa màu xanh phớt vàng có mùi thơm thoang thoảng. Đêm đến mùi hoa càng thơm hơn. Người vợ liền bảo chồng đặt bông hoa bên cạnh cửa sổ để có gió, hương hoa càng bay thơm khắp nhà.</p>



<p>Sáng hôm sau, thức dậy, cả hai vợ chồng đều lạ lùng thấy bông hoa đã kết liền vào một loại dây leo mọc ở cạnh cửa sổ. Và sau đó, không phải chỉ có một chùm hoa, mà rất nhiều chùm hoa khác lại nở tiếp theo. Hoa màu xanh phớt vàng hình giống như ông sao năm cánh, hương thơm dịu ngọt. Loại hoa ấy ngày nay ta gọi là hoa thiên lý. Vì sao lại có cái tên ấy? Các cụ xưa giải nghĩa: Vì tên cô vợ thật là Lý. Còn thiên lý là vì ông cụ có tài tìm ra mọi việc phải trái, đã dựa vào câu trả lời của cô vợ thật mà đặt tên mới cho cô và trêu cô:</p>



<p>– Tên cô từ nay không phải là Lý mà là Thiên Lý. Thiên Lý nghĩa là nghìn dặm, nghìn dặm mà vẫn nhận ra được chồng mình… !</p>



<p>Các cụ còn nói thêm: Cô vợ giả, tuy đã trở lại kiếp rắn lục nhưng vẫn giữ trong lòng mình mối hận đối với cô vợ thật… Vì vậy ai yêu hoa Thiên Lý, rắn lục không thích đâu. Rắn lục thường bò nấp vào các dây hoa Thiên Lý để mổ cắn những ai thích ngắm hoa Thiên Lý, yêu mùi hương Thiên Lý. Nhưng cho đến nay càng ngày mọi người càng quý càng yêu loại hoa có mùi hương rất dung dị và mộc mạc này.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-su-tich-hoa-thien-ly/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/SU-TICH-HOA-THIEN-LY.mp3" length="18200587" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Truyện Sự tích hoa anh đào (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-su-tich-hoa-anh-dao/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-su-tich-hoa-anh-dao/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 14 Aug 2024 13:46:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích thế giới]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16119</guid>

					<description><![CDATA[Sự tích hoa anh đào Ngày xưa ở xứ Phù tang chưa có hoa anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ ,có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi ,có một đạo sĩ phiêu bạt ghé qua [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-su-tich-hoa-anh-dao-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h1 class="wp-block-heading"><strong>Sự tích hoa anh đào</strong></h1>



<p><img loading="lazy" decoding="async" width="540" height="338" src="https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/1-nhat.jpg" alt="1 nhat" srcset="https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/1-nhat.jpg 540w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/1-nhat-300x188.jpg 300w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/1-nhat-370x232.jpg 370w" title="Truyện Sự tích hoa anh đào (Audio) 10"></p>



<p>Ngày xưa ở xứ Phù tang chưa có hoa anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ ,có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi ,có một đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi.</p>



<p>Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm :”Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó sẽ trở thành một kiếm sĩ lừng danh”.</p>



<p>Cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: “Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này”.</p>



<p>Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sĩ đạo lừng danh. Vị samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” và chấp thuận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen? Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú sĩ , đêm đã tràn ngập trên xóm núi , cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động ,trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ</p>



<p>– Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả ? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?</p>



<p>Nhìn vào bếp lửa ,chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng và nói chậm rãi rất quả quyết<br>– Chỉ buốn đau thôi ư? Không đâu! Đối với anh,thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả…..làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế ? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm.không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?</p>



<p>Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi<br>– Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút thôi.</p>



<p>Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng nõn, trinh bạch. Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lửa bập bùng ,thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu!</p>



<p>Nhưng từ đó ,chàng trai hoàn toàn cô độc. Không samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu …. Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm :”Tha lỗi cho anh. Anh đã hiểu ra rồi…”Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ. Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất….tuyết không ngừng rơi….đến sáng. Tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy. Người ta dặt tên hoa là Anh đào. Hoa anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi. Nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa đươc ươm mầm và trổ bông ở vùng núi Phú sĩ.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-su-tich-hoa-anh-dao/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/SU-TICH-HOA-ANH-DAO.mp3" length="15442335" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Truyện Chiếc nón lá của Jizo – Sama (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-chiec-non-la-cua-jizo-sama/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-chiec-non-la-cua-jizo-sama/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 14 Aug 2024 13:34:38 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích thế giới]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16114</guid>

					<description><![CDATA[Chiếc nón lá của Jizo – Sama Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có một đôi vợ chồng già sống cùng nhau. Họ nghèo đến nỗi không có nổi một cọng rơm để lợp mái nhà. Năm ấy, dù sắp đến Tết nhưng trong nhà chẳng còn một hạt gạo. Nghe thấy [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chiec-non-la-cua-jizo-sama-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h1 class="wp-block-heading"><strong>Chiếc nón lá của Jizo – Sama</strong></h1>



<p><img loading="lazy" decoding="async" width="640" height="426" src="https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11.jpg" alt="Non la11" srcset="https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11.jpg 640w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11-300x200.jpg 300w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11-620x413.jpg 620w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11-320x213.jpg 320w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11-207x138.jpg 207w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11-208x139.jpg 208w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11-74x49.jpg 74w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11-150x100.jpg 150w, https://truyencotich.vn/wp-content/uploads/2015/02/Non-la11-370x246.jpg 370w" title="Truyện Chiếc nón lá của Jizo – Sama (Audio) 12"></p>



<p>Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có một đôi vợ chồng già sống cùng nhau.</p>



<p>Họ nghèo đến nỗi không có nổi một cọng rơm để lợp mái nhà. Năm ấy, dù sắp đến Tết nhưng trong nhà chẳng còn một hạt gạo. Nghe thấy tiếng chày giã bánh gạo bắt đầu rộn rã xa gần, ông lão nói:</p>



<p>– Tiếng giã bánh lúc nào cũng là âm thanh tốt lành bà nó nhỉ?</p>



<p>– Ừ, tôi với ông cũng phải kiếm gì chuẩn bị đón năm mới thôi, bà lão trả lời.</p>



<p>– Được, tôi sẽ lên phố bán củi kiếm chút tiền sắm sửa – ông lão đáp.</p>



<p>Nói xong, ông lão gùi bó củi lớn trên lưng và bước ra khỏi nhà. Ngoài trời, mây đen kéo đến xám xịt. Áng chừng tuyết có thể rơi bất cứ lúc nào, bà lão nói:</p>



<p>– Ông nó ơi, ông nhớ cẩn thận đấy.</p>



<p>– Bà đừng lo, tôi sẽ mua thật nhiều đồ dùng và thức ăn để nhà mình ăn Tết – ông lão vẫy chào vợ và lên đường.</p>



<p>Đường phố giáp Tết nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, mặc dù ông lão gắng sức rao to: “Ai mua củi đây! Ai mua củi đây”, nhưng không ai để ý đến ông cả. Ông lão buồn rầu nghĩ đến người vợ ở nhà, chắc bà lão sẽ thất vọng lắm. Khi những bông tuyết đầu tiên rơi xuống, ông lão đành mệt mỏi thu dọn và ra về. Trên đường về, ông lão gặp một người bán nón lá đang ngồi buồn bã dưới một gốc cây to. Người bán nón nói:</p>



<p>– Ồ, lão bán củi đấy à. Ông có bán được hàng không vậy?</p>



<p>– Không ông ạ, ông lão buồn bã đáp.</p>



<p>– Tôi cũng vậy đấy – người bán nón thở dài. cổ tích thế giới</p>



<p>– Thế là chúng mình đều không bán được hàng nhỉ, ông có muốn đổi nón của ông lấy củi của tôi không? Ông lão hỏi người bán nón.</p>



<p>– Dù sao thì bây giờ, ý kiến của ông cũng là tốt nhất rồi.</p>



<p>Nói đoạn, hai ông lão trao đổi hàng cho nhau.</p>



<p>Ôi trời, muộn quá rồi, mau về thôi – ông lão tự nói với mình. cổ tích nhật bản</p>



<p>Đeo những chiếc nón trên vai, ông rảo bước về nhà. Những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống làm cảnh vật khắp nơi khoác lên mình một chiếc áo trắng tinh. Vừa đi ông lão vừa xuýt xoa: “Ôi, rét quá, rét quá…”. Đang đi trên đường, bỗng nhiên ông nhìn thấy bảy bức tượng Jizo-sama đứng bên đường. Ông lão vội đứng lại và chắp hai tay lại khấn:</p>



<p>– Cho dù không có gì trong tay, xin ngài phù hộ cho gia đình con được sống mạnh khỏe.</p>



<p>Khấn xong, ông lão ngẩng mặt lên nhìn bảy bức tượng. Tuyết đã phủ dày trên đầu chúng. Ông lão thốt lên:</p>



<p>– Ôi trời, chắc các ngài lạnh lắm nhỉ.</p>



<p>Sau đó, ông lão vội lấy tay gạt hết tuyết trên đầu những bức tượng, rồi lấy số nón sau lưng đội cho từng bức tượng một. Thế nhưng trên tay ông chỉ có sáu chiếc nón, vì thế một bức tượng không có gì để đội. Ông lão suy nghĩ một lúc rồi tháo chiếc khăn trùm đầu của mình đội cho bức tượng còn lại. Nhìn bảy bức tượng Jizo-sama, tự nhiên, ông lão thấy lòng mình ấm lại.</p>



<p>– Rồi các ngài sẽ ổn thôi, ông lão nói và bước tiếp về nhà. truyen co tich</p>



<p>Về đến nhà, ông lão gọi vợ:</p>



<p>– Bà nó ơi, tôi về rồi đây.</p>



<p>– Ôi trời, ông nó, chắc ông lạnh lắm nhỉ. Ông có mua được thứ gì tốt không?</p>



<p>– À, hôm nay củi không bán được, tôi đành đổi củi lấy mấy cái nón của ông bán nón lá ở trên phố. Nhưng chỗ nón đổi được, tôi đã đem dâng lên các Jizo-sama hết rồi.</p>



<p>Thế rồi, ông lão kể hết cho bà lão nghe những chuyện ông đã làm ngày hôm đó. Bà lão nghe xong đáp:</p>



<p>– Ôi, thế là ông đã làm được một việc rất tốt đấy. Nào, nhanh vào nhà thôi ông.</p>



<p>Ông lão vào nhà và ngồi xuống cạnh bếp lửa, ông nói với vợ:</p>



<p>– Bây giờ, chắc các Jizo-sama thấy ấm áp lắm nhỉ.</p>



<p>– Ừ, chắc chắn rồi, tôi với ông cùng nghĩ về Jizo-sama và đón năm mới thôi, người vợ đáp.</p>



<p>Nói xong, hai vợ chồng ông lão cùng ăn chút cháo kê còn lại trong nhà và đi ngủ sớm.</p>



<p>Vào đêm đó, khi đang ngủ, hai vợ chồng ông lão bỗng nghe thấy tiếng người ta bê đồ gì nặng lắm ngoài cửa. Ông lão thắc mắc:</p>



<p>– Sao lại có tiếng ồn như thế vào giờ này nhỉ?</p>



<p>Nói đoạn, ông trở dậy và mở cửa. Bỗng dưng, ông nhìn thấy rất nhiều thức ăn và bánh gạo được đặt trước nhà mình. Đoán được là của Jizo-sama tặng, ông lão nói lớn:</p>



<p>– Jizo-sama, xin đội ơn ngài.</p>



<p>Hai vợ chồng ông lão nghèo vội chắp tay lại và cầu mong cho Jizo-sama lại gõ cửa nhà mình khi ngày đầu tiên của năm mới tới.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-chiec-non-la-cua-jizo-sama/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/Chiec-non-la-cua-Jizo-Sama.mp3" length="5826628" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 13 Jun 2024 02:00:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=259</guid>

					<description><![CDATA[Ngày xửa, ngày xưa ở&#160;thành phố Naha thuộc hòn đảo&#160;Okinaoa có hai mẹ con người đàn bà nọ sống ớ đó. Khi cậu bé lên bảy thì người mẹ thường hay ốm yếu. Một hôm bà gọi con trai đến bên giường và nói: &#8220;Con trai yêu quí của mẹ, mẹ chẳng còn sống được [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio.mp3"></audio></figure>



<p>Ngày xửa, ngày xưa ở&nbsp;thành phố Naha thuộc hòn đảo&nbsp;Okinaoa có hai mẹ con người đàn bà nọ sống ớ đó. Khi cậu bé lên bảy thì người mẹ thường hay ốm yếu.</p>



<p>Một hôm bà gọi con trai đến bên giường và nói: &#8220;Con trai yêu quí của mẹ, mẹ chẳng còn sống được bao lâu nữa. Mẹ không có tài sản gì để lại cho con ngoài ba bó rơm nếp trong nhà kho. Bây giờ nó là gia tài của con. Bảy ngày sau khi mẹ qua đời con hãy đem những bó rơm đó đến cửa hàng lương thực đổi lấy một ít bột gạo nếp. Mẹ sẽ kể cho con nghe chuyện về ba bó rơm đó&#8221;.</p>



<p>&#8220;Trước đây, khi mẹ còn là hoàng hậu. Một lần, có nhiều người đang làm việc trong kinh thành. Mẹ bỗng nhìn ra biển và thấy ngoài khơi có một chiếc tàu thuỷ rất đẹp, mẹ buột miệng kêu to: &#8220;Ô! Một chiếc tàu tuyệt đẹp kìa! Mọi người đều dừng lại và nhìn con tàu.</p>



<p>Nhà vua rất tức giận về chuyện đó và Người tuyên bố rằng bất kỳ người phụ nữ nào làm cho mọi người lãng phí thời gian thì đều bị đuổi khỏi kinh thành. Thế là sau đó mẹ bị khỏi kinh thành. Trước khi ra đi cha của đức vua đã cho mẹ ba bó rơm nếp đó. Con trai của mẹ, con hãy nhớ lấy câu chuyện này&#8221;. Nói xong câu cuối cùng người mẹ tắt thở.</p>



<figure class="wp-block-image size-full"><img loading="lazy" decoding="async" width="960" height="540" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2.jpg" alt="ke chuyen ba bo rom nep audio 2" class="wp-image-262" title="Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio) 13" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2.jpg 960w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2-600x338.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio-2-768x432.jpg 768w" sizes="auto, (max-width: 960px) 100vw, 960px" /><figcaption>Kể chuyện: Ba bó rơm nếp (Audio) 14</figcaption></figure>



<p>Bảy ngày sau khi người mẹ qua đời, cậu con trai mang ba bó rơm nếp đến cửa hiệu lương thực như lời mẹ dặn. Nhưng chẳng ai thèm đổi bất cứ một cái gì cho cậu. Cậu cứ ngồi đó suốt hai ngày. Đến ngày thứ ba thì có một ông chủ đi vào cửa hiệu hỏi cậu có bán bó rơm đó không, thì cậu nói là chỉ đổi lấy bột gạo nếp thồi. Ông chủ nọ đồng ý đổi cho cậu ta một cân rưỡi bột gạo nếp.</p>



<p>Cậu ta cầm bột gạo nếp và đi đến hiệu hàn. Cậu ta ngồi ở cửa suốt cả một ngày, cuối cùng ông chủ hiệu hỏi:</p>



<p>&#8211; Này cậu bé, cậu cho tôi chỗ bột nếp ấy nhé?</p>



<p>&#8211; Chỗ bột này là cả gia tài của cháu, cháu không thể cho ông trừ khi ông đổi cho cháu một thứ gì đó.</p>



<p>&#8211; Thế cậu bán cho tôi vậy.</p>



<p>&#8211; Không, cháu cũng không bán. Nhưng nếu ông cho cháu cái ấm kia cháu sẽ cho ông chỗ bột này.</p>



<p>Người chủ hiệu đổng ý cho cậu bé một cái ấm bẹp đế lấy chỗ bột nếp đó. Cậu bé lại đi đến hiệu rèn và ngồi ở đó suốt hai ngày. Cuối cùng người thợ rèn đi đến chồ cậu và hỏi:</p>



<p>&#8211; Cháu bán cái ấm này cho bác nhé?</p>



<p>&#8211; Cháu không bán. Nhưng nếu muốn, bác có thể đổi cho cháu một thanh gươm.</p>



<p>&#8211; Thế cháu thích thanh gươm loại nào?</p>



<p>&#8211; Bác cho cháu một thanh gươm cùn và cũ ấy cháu sẽ cho bác cái ấm này.</p>



<p>Bác thợ rèn đổi cho cậu bé một thanh gươm đà cũ, không có bao. Sau đó cậu bé đi ra bờ biển, nơi có một con tàu Trung Hoa đang đậu. Cậu ta thấy mệt quá nên nằm ngủ một giấc. Một tên trộm đi qua, hắn nhìn thấy thanh gươm mà cậu bé đang gối đầu. Hắn nảy ra ý định lấy trộm thanh gươm. Nhưng khi hắn vừa sờ vào thanh gươm thì nó lại biến thành một con rắn. Vài lần hắn sờ vào thanh giươm thì nó đều biến thành con rắn do đó hắn không làm sao lấy được thanh gươm.</p>



<p>Người thuyền trưởng của con tàu đỗ cạnh đó nhìn thấy mọi chuyện. Anh ta gọi cậu bé lại và bảo:</p>



<p>&#8211; Chào cháu! Cháu hãy mang theo thanh gươm và trèo lên tàu của chú nào.</p>



<p>Khi cậu bé đã ớ trên tàu người thuyền trưởng bảo cậu bán thanh gươm cho anh ta. Nhưng cậu bé nói:</p>



<p>&#8211; Cháu sẽ bán thanh gươm nhưng cháu muốn rất nhiều tiền.</p>



<p>&#8211; Ồ, một cái tàu Trung Hoa như thế này mà lại không có tiền trả cho cháu sao. Chú sẽ trá cho cháu nhiều như cháu thích.</p>



<p>&#8211; Ồ, thực ra cháu không muốn bán đế lấy tiền.</p>



<p>Cháu chí muốn đổi lấy cái màn gió của chú thôi.</p>



<p>&#8211; Ồ, màn gió à? Cháu hây chọn lấy cái màn nào mà cháu thích.</p>



<p>&#8211; Cháu thích một cái cũ đã rách rồi ấy.</p>



<p>Cậu bé cầm cái màn gió rồi lên đường đi đến kinh thành của vua Kanasi. Cậu ta đi vào khu vườn trong kinh thành phủ cái màn gió lên một gò đất nhỏ trong vườn. Sau đó cậu ta nằm xuống đó và ngủ một giấc. Vừa lúc đó một con chim sơn ca đậu xuống tấm màn gió và bắt đầu cất tiếng hót. Ngay lập tức những con chim khác cũng hoạ theo hót vang lên. Nhà vua đã nhìn thấy mọi việc bèn gọi cậu bé đến và hỏi:</p>



<p>&#8211; Này, cậu bé, cậu hãy bán cho ta cái màn gió đó.</p>



<p>&#8211; Xin đức vua tha tội nhưng con không thể bán được cái màn gió đó. Con chí có thế đổi lấy hai thứ.</p>



<p>&#8211; Hai thứ đó là gì?</p>



<p>&#8211; Những con sóng ngoài biển và tất cả nước của vương quốc này.</p>



<p>Khi Đức vua nghe thấy vậy Người nghĩ rằng cậu bé chắc là mất trí nói luyên thuyên chứ chả hiểu cậu nói gì. Nhưng Đức vua đã lầm. Ngay sau khi Đức vua hứa với cậu ta. Cậu bé liền quản lý tất cả nước trên biển và trong đất liền. Nếu ai muốn dùng nước ngọt phái trả cho cậu ta mười xu.</p>



<p>Nếu ai muốn dùng nước biển phái trả cho cậu ta năm xu. Mọi người ở trong vương quốc thấy mệt mỏi mồi lần cần dùng nước là mỗi lần phái trả tiền cho cậu bé. Họ muốn được dùng nước thoái mái như trước đây nên đã kiến nghị lên Đức vua. Nhà vua cũng nhận thấy thật là bất tiện khi để cậu bé ấy điểu khiển việc cung cấp nước trong dân chúng. Người cho gọi cậu bé đến và nói:</p>



<p>&#8211; Ta sẽ cho ngươi rất nhiều tiền nếu ngươi để cho dân chúng dùng nước thoái mái như trước đây.</p>



<p>Cậu bé từ chối yêu cầu của nhà vua. Nhà vua lại báo:</p>



<p>&#8211; Thôi được rồi, chúng ta sẽ đấu với nhau. Ai thắng người đó sẽ được quyển điều khiển việc phân phối nước trong vương quốc.</p>



<p>&#8211; Con không sợ phải giao đấu với Đức vua. Nhưng trước khi đấu Đức vua hãy cho phép con hỏi một câu. Khi người mẹ của con còn là hoàng hậu, bà đã bị đuổi khỏi kinh thành chi vì bà đã nói một lời làm cho những người thợ ngừng tay trong một lát. Thế ai là người đã đuổi mẹ con khỏi kinh thành.</p>



<p>Khi cậu bé nói như vậy, Đức vua là người đầu tiên nhận ra cậu bé nói về ai. Đức vua nói với cậu bé:</p>



<p>&#8211; Ta sẽ nhường ngôi vua cho con nếu con đồng ý để cho mọi người được dùng nước như trước đây.</p>



<p>Sau đó nhà vua nhường lại ngôi trị vì vương quốc cho người con trai độc nhất của mình.&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-ba-bo-rom-nep-audio/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/Ke-chuyen-co-tich-Ba-bo-rom-nep.mp3" length="19940009" type="audio/mpeg" />

			</item>
	</channel>
</rss>
