<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" >

<channel>
	<title>Truyện cổ Nhật Bản &#8211; Sách Thiếu Nhi</title>
	<atom:link href="https://sachthieunhi.com/tag/truyen-co-nhat-ban/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://sachthieunhi.com</link>
	<description>Sách Nói, Sách Đọc, Truyên Tranh dành cho thiếu nhi</description>
	<lastBuildDate>Fri, 21 Mar 2025 15:07:00 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9</generator>
	<item>
		<title>Truyện chàng Urashima Taro (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-chang-urashima-taro/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-chang-urashima-taro/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 15 Aug 2024 06:09:43 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ Nhật Bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dân gian]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16159</guid>

					<description><![CDATA[Truyện chàng Urashima Taro Xưa thật là xưa, ở một làng chài ven biển nọ, có một ngư dân trẻ tuổi tên là Urashima Taro, sống một cuộc sống nghèo khó với người mẹ đã lớn tuổi của mình. Mùa thu, ngày qua ngày biển khô cạn chẳng bắt được một con cá nào. Một [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Truyện chàng Urashima Taro</strong></h2>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="1200" height="1044" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-1200x1044.jpg" alt="truyen chang urashima taro audio 2" class="wp-image-16167" style="width:552px;height:auto" title="Truyện chàng Urashima Taro (Audio) 1" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-1200x1044.jpg 1200w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-600x522.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-768x668.jpg 768w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-1536x1336.jpg 1536w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-483x420.jpg 483w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-150x131.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-300x261.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-696x606.jpg 696w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-1068x929.jpg 1068w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2-1920x1670.jpg 1920w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/truyen-chang-urashima-taro-audio-2.jpg 2000w" sizes="(max-width: 1200px) 100vw, 1200px" /></figure>
</div>


<p>Xưa thật là xưa, ở một làng chài ven biển nọ, có một ngư dân trẻ tuổi tên là Urashima Taro, sống một cuộc sống nghèo khó với người mẹ đã lớn tuổi của mình. Mùa thu, ngày qua ngày biển khô cạn chẳng bắt được một con cá nào. Một buổi sáng, Urashima Taro dậy thật sớm để xem tình hình có khả quan hơn không. Anh thấy trên bờ biển có ba đứa trẻ nhà bên đang đuổi đánh một chú rùa nhỏ đáng thương. Động lòng, Urashima Taro lớn tiếng:</p>



<p>“Sao mấy đứa lại hành hạ con vật đáng thương này!” – rồi đuổi đám trẻ đi và thả chú rùa về biển cả.</p>



<p>Ngày hôm sau, cũng là lúc đang thẩn thơ trên bờ cát, Urashima Taro thoáng thấy bóng chú rùa hôm qua lấp ló trên đầu những ngọn sóng.</p>



<p>“Tôi nợ anh mạng sống này” – chú rùa nói với giọng cảm kích khôn xiết – “Tôi muốn mời anh đến Thủy Cung dạo chơi một chuyến”</p>



<p>Urashima tuy thấy đây là một lời mời thú vị nhưng nghĩ đến mẹ già, anh nói: “Tôi có thể đi nhưng không thể đi lâu”</p>



<p>Rùa gật đầu đồng ý rồi bảo Urashima Taro leo lên lưng và lặn xuống biển sâu.</p>



<p>Chẳng mấy chốc và Urashima Taro cùng chú rùa đã đến Thủy Cung. Đó là một tòa lâu đài tuyệt đẹp, được chạm trổ bởi muôn ngàn vàng bạc lấp lánh. Urashima ngẩn ngơ bước xuống, nhưng càng kinh ngạc hơn khi từ đằng xa, một nàng công chúa đẹp tuyệt trần tiến đến. Sau lưng nàng còn có rất nhiều cung nữ và những chú cá xinh đẹp khác. Nàng mời Urashima Taro vào cung điện, nơi đó đã có sẳn một bàn tiệc thịnh soạn chờ đón chàng.</p>



<p>Được ăn toàn sơn hào hải vị, lại được uống những loại rượu hảo hạng nhất, hơn nữa còn được bao nhiêu là người đẹp ca hát nhảy múa xung quanh, Urashima Taro chìm đắm trong những điều tuyệt diệu thần tiên đó mà không hay biết rằng đã ba năm trôi qua…</p>



<p>Nhưng rồi, Urashima Taro cũng thoát ra được sự cám dỗ đó và muốn quay về nhà. Trước lúc chia tay, công chúa của Thủy Cung trao cho anh một chiếc hộp và nói:</p>



<p>“Nếu chàng có điều gì muộn phiền hay cảm giác mất mát điều gì đó, hãy mở chiếc hộp này ra”</p>



<p>Urashima Taro ôm chặt chiếc hộp trong tay, nói lời từ tạ rồi leo lên lưng rùa về lại với đất liền.</p>



<p>Về lại đến làng, Urashima Taro ko khỏi kinh ngạc trước sự thay đổi của vạn vật xung quanh, nào sông nào núi, cả những cây cỏ cũng đã khác trước rất nhiều. Urashima Taro hỏi một lão nông dân đang đứng gần đó:</p>



<p>“Ông làm ơn cho cháu hỏi, có một ngư dân từng sống ở đây tên Urashima Taro, nhà anh ta ở đâu?”</p>



<p>Ông lão trả lời:&nbsp;</p>



<p>“Khi ông nội lão còn trẻ, nghe nói có một ngư dân tên như thế sống ở đây, nhưng ông ta sớm đã đến Thủy Cung rồi, và từ đó không nghe kể thêm gì nữa.”</p>



<p>Urashima Taro cảm thấy cô đơn và hụt hẫng. Mẹ anh đã qua đời, đến nhà cũng không còn nữa. Quả là một mất mát quá lớn lao.</p>



<p>Còn hoang mang chưa biết phải làm sao thì Urashima Taro chợt nhớ đến lời dặn của công chúa chốn Thủy Cung khi trao cho anh chiếc hộp báu. Urashima Taro mở nắp của ngăn trên cùng thì thấy chỉ có một cọng lông vũ. Mở tiếp ngăn ở giữa thì bất ngờ một làn khói trắng phun ra, bao lấy Urashima Taro. Anh như chết lặng khi nhìn thấy một ông già râu tóc bạc phơ qua hình ảnh phản chiếu từ chiếc gương được tìm thấy ở ngăn cuối cùng.</p>



<p>Trong khi đang tự hỏi, làm thế nào mà chuyện này có thể xảy ra thì một cơn gió ùa tới, thổi tung cọng lông vũ bay lên trời, lượn mấy vòng rồi chạm vào lưng của Urashima Taro. Trong chớp mắt, Urashima Taro biến thành cọng lông vũ và bay lên tận trời cao.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-chang-urashima-taro/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/Chuyen-chang-Urashima-Taro.mp3" length="8706784" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Sanmai Ofuda – Ba lá bùa (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/sanmai-ofuda-ba-la-bua/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/sanmai-ofuda-ba-la-bua/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 15 Aug 2024 03:32:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ Nhật Bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dân gian]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=16169</guid>

					<description><![CDATA[Sanmai Ofuda – Ba lá bùa Ngày xửa ngày xưa, có một chú tiểu nọ sống ở một ngôi chùa trên núi. Chú tiểu rất tinh nghịch và thường hay bày trò phá bỉnh. Cậu rất không vâng lời và hay gây rắc rối cho sư phụ như việc đuổi theo những chú thỏ làm [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Sanmai Ofuda – Ba lá bùa</strong></h2>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-large is-resized"><img decoding="async" width="1200" height="834" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-1200x834.jpg" alt="sanmai ofuda ba la bua audio" class="wp-image-16171" style="width:678px;height:auto" title="Sanmai Ofuda – Ba lá bùa (Audio) 2" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-1200x834.jpg 1200w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-600x417.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-768x534.jpg 768w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-1536x1068.jpg 1536w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-604x420.jpg 604w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-150x104.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-300x209.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-696x484.jpg 696w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio-1068x742.jpg 1068w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/sanmai-ofuda-ba-la-bua-audio.jpg 1883w" sizes="(max-width: 1200px) 100vw, 1200px" /></figure>
</div>


<p>Ngày xửa ngày xưa, có một chú tiểu nọ sống ở một ngôi chùa trên núi. Chú tiểu rất tinh nghịch và thường hay bày trò phá bỉnh. Cậu rất không vâng lời và hay gây rắc rối cho sư phụ như việc đuổi theo những chú thỏ làm chúng chạy loạn xạ khắp nơi.</p>



<p>Vào một ngày mùa thu, khi những chiếc lá đã khoát lên mình bộ quần áo mới, chú tiểu nhỏ thấy cây dẻ trên núi đã bắt đầu đơm trái. Những hạt dẻ trông thật là ngon. Chú bèn xin với sư phụ:</p>



<p>“Sư phụ, con muốn ăn những hạt dẻ ở ngọn núi đằng kia. Con có thể đi và hái về một ít không?”&nbsp;</p>



<p>“Không được, người ta nói có một mụ phù thủy đang sống trên đó. Con sẽ bị bà ta ăn thịt mất.” – sư phụ đáp.</p>



<p>“Ôi, chắc gì đó là sự thật hả sư phụ. Con tin chắc là do ai đó thêu dệt nên thôi. Làm ơn cho con đi đi mà sư phụ” – chú tiểu nài nỉ.</p>



<p>Nhà sư nhìn chú tiểu và lắc đầu ngao ngán, bởi ông biết là dù gì đi nữa nó cũng sẽ ko nghe lời ông. Nhà sư thầm nghĩ “Nên để cho một đứa trẻ nghịch ngợm này biết sợ một lần” và quay sang chú tiểu, ông nói: “Được rồi, ta sẽ cho con đi. Nhưng nếu con gặp phải mụ phù thủy, hãy sử dụng chúng”. Nhà sư nói và trao cho chú tiểu ba lá bùa may mắn. Chú tiểu nhận lấy và ngay lập tức đi thẳng lên núi.</p>



<p>Lên đến núi, ở đó có rất nhiều hạt dẻ đã chín, quả đúng như cậu nghĩ. Chú tiểu mải mê nhặt những trái chín mà quên cả thời gian, không để í là mặt trời đã xuống núi từ bao giờ, đến lúc nhận ra thì xung quanh đã bị bao trùm bởi bóng tối. Cậu bắt đầu lo lắng: “Buổi tối ở đây đáng sợ quá… Lỡ có mụ phù thủy thiệt thì biết phải làm sao…” Vừa nghĩ đến đó thì bất chợt từ đằng sau, một giọng nói vang lên:</p>



<p>“Ồ ồ, chào cậu bé”</p>



<p>Nghĩ là mụ phù thủy, chú tiểu sợ hãi vừa nhảy vừa la hét. Nhưng khi quay lại cậu lại thấy một bà lão trông rất chi là phúc hậu. Bà lão nói:</p>



<p>“Cháu đang nhặt hạt dẻ à. Sao cháu không cùng ta về nhà, ta sẽ nấu cho cháu ăn”</p>



<p>Vừa mừng lại vừa đói, chú tiểu theo bà lão về nhà. Cậu ăn hạt dẻ đến no căng cả bụng và bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, hai mắt lim dim rồi ngủ lúc nào không hay. Đến nửa đêm thì chú tiểu giật mình thức dậy nhưng không thấy bà lão đâu cả. Cậu nghe thấy có những tiếng động lạ phát ra từ phòng bên cạnh. Tò mò, cậu ghé mắt nhìn trộm thì thấy một mụ phù thủy thật đáng sợ đang mài những con dao sắc nhọn.</p>



<p>“Aaaaaaaaaaaaaaaá” – cậu bé thét lên sợ hãi.</p>



<p>Mụ phù thủy bước ra, trừng mắt về phía cậu.</p>



<p>“Ngươi đã thấy rồi sao nhóc?” – mụ phù thủy nói – “Phải, ta chính là phù thủy của ngọn núi này. Và bây giờ ta sẽ ăn thịt nhà ngươi” – mụ vừa dứt câu thì lập tức với tay cố tóm lấy chú tiểu.</p>



<p>Hoảng hốt, chú tiểu lắp bắp nói: “Khoan khoan… trước tiên… cho cháu đi giải quyết nỗi buồn cái đã, không thì sẽ ướt cả ra đây đó”</p>



<p>“Được thôi, ta cho phép. Nhưng ta phải trói ngươi lại rồi đi theo để phòng ngươi bỏ trốn”</p>



<p>Chú tiểu bị trói, bước vào nhà xí. Mụ phù thủy thì đứng canh ở ngoài.</p>



<p>“Xong chưa? Làm gì mà lâu dữ bây” – đợi lâu, mụ phù thủy cáu.</p>



<p>“Đợi tí, cháu sắp xong rồi!” – chú tiểu nói với ra, nhưng cậu biết không thể tiếp tục câu giờ mãi được. “Phải làm sao bây giờ” – cậu thầm nghĩ “A, phải rồi, mình sẽ sử dụng mấy lá bùa mà sư phụ cho”. Cậu bé rút một lá bùa và nói: “Bùa ơi bùa, hãy giả làm ta để trả lời mụ phù thủy nghen”. Và cậu trèo theo đường cửa sổ, trốn ra ngoài rồi chạy về hướng ngôi chùa.</p>



<p>“Nhóc con, xong chưa vậy? Ngươi lề mề quá” – mụ phù thủy vẫn quát tháo bên ngoài vì tưởng rằng cậu bé vẫn ở trong kia.</p>



<p>Bên trong vọng ra tiếng trả lời: “Sắp xong rồi, chờ cháu một xíu nữa thui”</p>



<p>Nhưng rồi mụ phù thủy bắt đầu nghi ngờ, vì không cần biết mụ hỏi gì nhưng câu trả lời của cậu bé vẫn y chang nhau. Mụ tung cửa xông vào và quả nhiên cậu bé đã biến mất.</p>



<p>“Đồ… Dám lừa bà. Bà sẽ cho mày biết tay” . Nói rồi mụ phù thủy giận dữ đuổi theo cậu bé.</p>



<p>“Cố lên, sắp về tới rồi” – chú tiểu vừa chạy vừa không ngừng tự trấn an mình. Nhưng đến khi quay đầu lại, cậu thấy mụ phù thủy đã đuổi đến sau lưng.</p>



<p>“Đứng lại đó nhóc con, không&nbsp;thì ta xơi tái ngươi ngay lập tức” – mụ phù thủy lúc này nhìn còn đáng sợ hơn trước.</p>



<p>“Tiêu rồi, nếu mụ ta mà bắt được mình thì chết chắc” – chú tiểu rút tiếp lá bùa thứ hai và ra lệnh “Bùa ơi bùa, hãy biến thành dòng sông ngăn mụ phù thủy lại!”</p>



<p>Cậu bé vừa dứt lời thì một con sông lớn hiện ra, nuốt chửng mụ phù thủy.</p>



<p>“Chết đuối chắc lun nà” – chú tiểu vui mừng nghĩ nhưng không ngờ, mụ phù thủy với phép thuật ghê gớm đã một hơi uống cạn nước dòng sông và rồi lại đuổi theo chú tiểu.</p>



<p>“Thôi chết” – chú tiểu rút lá bùa cuối cùng – “Bùa ơi bùa, hãy biến thành biển lửa ngăn mụ phù thủy lại”.</p>



<p>Liền sau đó, một biển lửa bừng bừng xuất hiện bao vây lấy mụ phù thủy độc ác. Nhưng không ngờ, mụ phù thủy rùng mình một cái và phun hết số nước mà mụ vừa uống vào khi nãy, dập tắt biển lửa trong nháy mắt.</p>



<p>“Thế là hết. Bà ta sẽ tóm được mình mất thôi” – chú tiểu nghĩ, nhưng may làm sao ngay lúc ấy cậu đã vào được trong chùa.</p>



<p>“Sư phụ ơi, cứu con với. Mụ phù thủy đuổi đến đây rồi. Mụ ta đang ở ngoài cửa kia kìa”</p>



<p>Trong khi chú tiểu hốt hoảng bao nhiêu thì nhà sư lại thản nhiên bấy nhiêu:</p>



<p>“Vậy là con đã gặp được mụ phù thủy rồi đúng không? Con đã được một bài học rồi đó”</p>



<p>Chú tiểu lúc này mới nhận ra được lỗi lầm của mình và cầu xin sư phụ tha lỗi:</p>



<p>“Con xin lỗi sư phụ, từ bây giờ con hứa sẽ ngoan ngoãn và nghe lời sư phụ”</p>



<p>Thấy đệ tử đã biết sai, nhà sư gật đầu rồi bảo cậu trốn vào trong một chum lớn phía sau. Vừa lúc đó thì mụ phù thủy tung cửa bước vào:</p>



<p>“Này lão hòa thượng, có thấy một thằng nhóc vừa chạy vào đây không? Lập tức mang nó ra đây nhanh!”</p>



<p>Nhà sư vẫn thản nhiên: “Ồ, thí chủ đang nói gì thế? Bần tăng ngồi đây ăn bánh gạo từ nãy giờ, có thấy thằng bé nào đâu?”</p>



<p>Mù phù thủy tức giận quát lên:</p>



<p>“Ngươi đừng có mà làm bộ làm tịch. Ta sẽ nuốt chửng ngươi nếu còn không&nbsp;chịu giao thằng nhóc ra.”</p>



<p>“Thôi được” – nhà sư ôn tồn nói – “Nhưng trước đó, hãy thi xem trong chúng ta, ai có thể biến thành nhiều hình dạng hơn. Nếu thí chủ thắng, bần tăng sẽ làm theo như í thí chủ. Còn bây giờ, thí chủ có thể biến thành thứ mà bần tăng đề nghị không?” – nhà sư thách thức.</p>



<p>“Thật là nực cười!” – mụ phù thủy trả lời đầy tự tin – “Ta có thể biến thành tất cả mọi thứ! Cứ việc nói những gì ngươi muốn!”<br>Nhìn vẻ kiêu ngạo của mụ phù thủy, nhà sư từ tốn nói: “Thí chủ có thể biến thành cao lớn, đụng được đến trần nhà không?”</p>



<p>Nhà sư vừa dứt câu, mụ phù thủy liền biến một cái, người cao lớn chạm đến trần nhà chẳng khó khăn gì.</p>



<p>“Nhưng bần tăng cược là thí chủ ko thể biến mình to lớn như quả núi kia được”</p>



<p>“Chuyện nhỏ như con thỏ” – mụ phù thủy trả lời và lập tức biến thành to lớn như quả núi.</p>



<p>Nhà sư gật gù thán phục rồi nói tiếp: “Thí chủ quả là tài giỏi, có thể biến to như quả núi được. Nhưng, thí chủ có thể biến nhỏ như hạt đậu được ko?”</p>



<p>Mụ phù thủy cười ngạo nghễ: “Đơn giản vậy thôi sao? Ngươi xem đây!”. Nói rồi mụ biến nhỏ thành hạt đậu thật, còn nhỏ hơn cả ngón tay út của nhà sư nữa.</p>



<p>“Ồ, thật tuyệt vời. Còn bây giờ đến lượt bần tăng” – nhà sư nói rồi bất ngờ bốc hạt đậu – mụ phù thủy – nhét vào giữa cái bánh gạo rồi ùm một phát và nuốt luôn vào trong bụng.</p>



<p>Thế là từ đó, ngọn núi trở nên yên bình xinh đẹp hơn vì không&nbsp;còn bóng dáng mụ phù thủy. Chú tiểu nhỏ cũng trở nên chăm ngoan hơn và nhất nhất nghe theo lời sư phụ.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/sanmai-ofuda-ba-la-bua/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/Sanmai-Ofuda-BA-LA-BUA.mp3" length="9281478" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện Điệu múa của Nàng Tiên áo lông chim (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/cau-chuyen-dieu-mua-cua-nang-tien-ao-long-chim-audio/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/cau-chuyen-dieu-mua-cua-nang-tien-ao-long-chim-audio/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 19 Jul 2024 13:17:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Thần tiên]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ Nhật Bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện dân gian]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=14417</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện Điệu múa của Nàng Tiên áo lông chim Điệu múa của Nàng Tiên áo lông chim là truyện truyền thuyết Nhật Bản, nói lên mong muốn vươn tới cái đẹp của nghệ thuật và ước mơ có một điệu múa đẹp. 1. Chàng đánh cá và chiếc áo lông chim Ngày xưa có [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/07/cau-chuyen-dieu-mua-cua-nang-tien-ao-long-chim-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h1 class="wp-block-heading">Câu chuyện Điệu múa của Nàng Tiên áo lông chim</h1>



<p>Điệu múa của Nàng Tiên áo lông chim là truyện truyền thuyết Nhật Bản, nói lên mong muốn vươn tới cái đẹp của nghệ thuật và ước mơ có một điệu múa đẹp.</p>



<h3 class="wp-block-heading">1. Chàng đánh cá và chiếc áo lông chim</h3>



<p>Ngày xưa có một chàng thanh niên làm nghề đánh cá đi qua vùng Shizuoka. Cảnh vật bày ra trước mắt đẹp quá, chàng dừng chân đứng ngắm. Mặt trời chiếu nghiêng nghiêng, núi Phú Sĩ&nbsp;<sup>[1]</sup>&nbsp;nổi bật trên nền xanh với chiếc nón tuyết lấp lánh ánh bạc. Gió thổi êm êm, cả đến tiếng sóng dịu dàng, hòa nhã&nbsp;<sup>[2]</sup>. Ngoài khơi, hơi mây man mác, trời với nước liền một màu xanh.</p>



<p>Chàng đánh cá đang ngây ngất nhìn, bỗng làn gió đưa đến một mùi hương thơm ngát. Chàng đưa mắt nhìn quanh thì thấy một vệt gì màu sắc rất đẹp vướng trên cành thông. Chàng lại gần. Đó là một chiếc áo khoác phụ nữ kết bằng lông chim, đẹp chưa từng thấy: lông trắng mịn màng trên cổ cò, lông xanh biêng biếc ở cánh chim trả, lông vàng óng ả dưới bụng vàng anh,… Chàng trai tự nhủ: “Vật này đẹp quá và hiếm có thật! Ta hãy đem về cho bà con xem, chắc thế nào rồi người có áo cũng tìm đến nhận”.</p>



<p>Nói đoạn, chàng với tay lấy áo, toan đem về.</p>



<h3 class="wp-block-heading">2. Điệu múa của Nàng Tiên áo lông chim</h3>



<p>Bỗng đâu có một người con gái nhan sắc tuyệt trần đi tới, dáng đi thướt tha, uyển chuyển&nbsp;<sup>[3]</sup>. Nàng cất giọng trong trẻo, nói:</p>



<p>– Thưa, áo kia của tôi. Chàng cho tôi xin lại.</p>



<p>– Không, áo tôi vừa bắt được ở cành cây này mà. Nàng ở đâu mới đến, tôi nào có biết? Đưa cho nàng, khi chủ có áo hỏi, tôi biết liệu làm sao?</p>



<p>– Đây là áo tiên, tôi cởi ra mắc trên cành thông để đi dạo hưởng ngọn gió mát và nhìn xem phong cảnh. Chàng ơi! Tôi không có áo đó thì không bay về trời được, rồi hôm sớm sẽ chết rũ nơi đây. Xin chàng nghĩ lại cho.</p>



<p>Nước mắt lưng tròng, nàng tiên đứng im chờ đợi. Chàng đánh cá động lòng:</p>



<p>– Thôi, nàng đừng khóc nữa, để tôi trả áo lại cho. Nhưng tôi nghe nói tiên múa đẹp lắm, xin nàng hãy múa cho tôi xem một điệu đẹp nhất.</p>



<p>– Không có áo ấy múa không đẹp. Chàng cứ đưa áo cho tôi, rồi tôi múa cho chàng xem. Và cũng xin thưa rằng giờ đã khá muộn, xin cáo biệt chàng luôn, ơn chàng xin ghi lòng tạc dạ.</p>



<p>Chàng đánh cá trao áo, nàng tiên mặc vào trông lại càng đẹp. Rồi nàng bắt đầu múa. Là con sáo nhảy, con công xòe đuôi, con thiên nga rỉa cánh, con gà mái tơ tắm nắng, con chim chèo bẻo lộn mình giữa tầng không…, ấy là tất cả, hòa hợp thành một điệu múa thần tình&nbsp;<sup>[4]</sup>.</p>



<p>Chàng đánh cá ngây ngất nhìn, quên cả việc trần thế… Nàng tiên càng múa càng lên cao dần, cuối cùng nàng chỉ còn là con chim nhạn trên trời thu, rồi mất hút trong xa thẳm.</p>



<p>Chàng đánh cá về nhà cố nhớ điệu múa, diễn tả lại cho các cô gái trong thôn xóm xem. Các cô cũng kết lông chim làm áo, ra sức luyện tập, rồi múa cho bà con xem. Tuy không thể bằng chính tiên múa, nhưng bà con cũng vô cùng thích thú, từ đấy cứ gọi điệu múa kia là Điệu múa của Nàng Tiên áo lông chim.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/cau-chuyen-dieu-mua-cua-nang-tien-ao-long-chim-audio/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/07/DIEU-MUA-CUA-NANG-TIEN-AO-LONG-CHIM.mp3" length="2331513" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Kể chuyện: Tấm nệm ở tỉnh Tottori (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 14 Jun 2024 02:03:46 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ Nhật Bản]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=477</guid>

					<description><![CDATA[Ngày trước lâu lắm rồi, tại tỉnh Tottori có một quán trọ nhỏ vừa khai trương thì ngay trong đêm đầu tiên đã có một người khách đến trọ. Đó là một người lái buôn. Chủ quán trọ tiếp đón ông khách vô cùng hậu hĩ, với ý mong rằng tiếng khen quán trọ nhỏ [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio.mp3"></audio></figure>



<p>Ngày trước lâu lắm rồi, tại tỉnh Tottori có một quán trọ nhỏ vừa khai trương thì ngay trong đêm đầu tiên đã có một người khách đến trọ. Đó là một người lái buôn. Chủ quán trọ tiếp đón ông khách vô cùng hậu hĩ, với ý mong rằng tiếng khen quán trọ nhỏ của mình sẽ theo người lái buôn mà vang xa khắp nơi. Ông khách được dọn một bữa ăn no nê, có rượu sake thật ngon hâm nóng uống thỏa thích. Ăn xong&nbsp;khách được nằm ngủ trên bộ nệm futon trải trên nền nhà lát chiếu tatami.</p>



<p>Thế nhưng, hầu như ông khách chưa chợp mắt được bao lâu, thì nghe có tiếng người nói trong phòng, làm khách tỉnh giấc. Mà đó là giọng nói của mấy đứa trẻ con nói chuyện với nhau, cứ hỏi đi hỏi lại mãi một điều: – Anh có lạnh không? – Em có lạnh không? Khách khẽ lên tiếng quở trách thì giọng nói kia im bặt được một lúc. Lát sau, giọng nói ấy lại cất lên thì thào khe khẽ, ra chiều như sợ khách nghe được, xong vẫn rõ mồn một: -Anh có lạnh không? Một giọng nói khác ân cần đáp lại: -Em có lạnh không?</p>



<p>Khách vùng dậy, thắp đèn lên soi, xem xét khắp phòng, nhưng không thấy có ai cả. Các cánh cửa shoji dán giấy đều khép kín. Dòm vào trong tủ thì thấy tủ trống trơn. Khách lấy làm lạ, cứ để đèn sáng mà nằm ngủ. Tức thì, khách vừa ngả đầu xuống gối chưa được bao lâu, lại nghe có tiếng hỏi: -Anh có lạnh không? -Em có lạnh không? Lúc bấy giờ, khách mới chợt rùng mình, thấy lạnh cả xương sống, nhưng đó không phải là cái lạnh vì hơi đêm, mà là vì khách chợt nhận ra rằng giọng nói ấy phát ra từ trong tấm nệm futon mà khách đang nằm. Chỉ có chính tấm nệm mới có thể cất tiếng hỏi như vậy thôi.</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter size-full"><img decoding="async" width="660" height="431" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio.jpg" alt="ke chuyen tam nem o tinh tottori audio" class="wp-image-479" title="Kể chuyện: Tấm nệm ở tỉnh Tottori (Audio) 3" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio.jpg 660w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio-600x392.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio-643x420.jpg 643w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio-150x98.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio-300x196.jpg 300w" sizes="(max-width: 660px) 100vw, 660px" /></figure>
</div>


<p>Khách hấp tấp bước xuống cầu thang dẫn xuống nhà dưới, gọi chủ trọ quán dậy và kể hết đầu đuôi sự tình. Xong người chủ quán trọ lại ra chiều tức giận, bảo khách: – Quý khách uống rượu say nên nằm chiêm bao thấy chuyện vớ vẩn chẳng ra đâu vào đâu đấy thôi ạ. Chiều tối hôm sau, lại có người khách khác đến xin trọ lại một đêm. Đêm khuya, người khách này cũng lại đánh thức chủ quán trọ dậy, và lại kể cho nghe những điều giống hệt như ông khách hôm trước. Và một điều lạ lùng là người khách hôm nay không hề uống một giọt rượu nào. Khách đi rồi, chủ nhân nghĩ bụng cho là điều quái dị, bèn vào căn phòng dành cho khách ở tầng hai mà xem xét các tấm nệm.</p>



<p>Thế rồi trong lúc đang ở trong căn phòng ấy, chủ quán trọ bỗng nghe có tiếng người. Bấy giờ chủ trọ mới biết rằng điều mà hai ông khách đã kể lại là có thật. Và chỉ có một tấm nệm duy nhất lên tiếng, còn các tấm nệm khác thì im bặt chẳng nói năng gì. Trời sáng ra, chủ quán trọ bèn đến cửa hiệu bán nệm futon nơi đã bán cho mình tấm nệm ấy, đem câu chuyện vừa xảy ra ở quán trọ mà hỏi chủ hiệu bán nệm. Nhưng chủ hiệu bán nệm cũng không biết gì về tấm nệm. Ông ta cho biết đã mua lại tấm nệm này từ một cửa hàng nhỏ hơn, đó là một hiệu buôn nghèo nàn ở mãi tận cuối phố. Thế là chủ quán trọ cứ đi lần hỏi hết nơi này đến nơi khác, cuối cùng tìm đến được một hiệu bán nệm nghèo nàn tồi tàn nhất, và mới được biết câu chuyện của chiếc nệm ấy như sau.</p>



<p>Số là có một gia đình nọ có hai đứa con trai, đứa bé sáu tuổi, đứa lớn tám tuổi. Họ là dân tha phương cầu thực đến ngụ cư ở đây. Một ngày mùa đông người cha lâm bệnh được một tuần lễ thì qua đời. Sau đó người mẹ yếu đuối lắm bệnh tật lâu nay, chẳng bao lâu cũng qua đời theo chồng, để lại hai đứa con thơ. Hai đứa bé không có một người thân nào để nương tựa, nên chúng bèn bán dần mòn các thứ trong nhà lấy tiền sống qua ngày. Mỗi ngày chúng đều đem bán một thứ trong nhà, cho đến khi không còn gì để bán, ngoài một tấm nệm để nằm. Đã đến lúc chúng không còn gì để ăn, lại còn đang thiếu nợ tiền thuê nhà.</p>



<p>Đến ngày đại hàn, một ngày trời lạnh khủng khiếp, lạnh hơn bao giờ hết. Hôm ấy tuyết rơi nhiều và đóng rất dầy, hai đứa bé không thể ra khỏi nhà mà đi đâu xa. Hai đứa bé cùng đắp chung một tấm nệm mà run bần bật, không còn có cách nào khác là lo lắng hỏi thăm nhau theo kiểu trẻ con: – Anh có lạnh không? – Em có lạnh không? Hai đứa bé sợ gió lạnh, nhưng chúng còn sợ chủ nhà hơn thế nữa. Là vì chủ nhà đã đến dựng cổ chúng dậy mà đòi nợ. Người chủ nhà này là một gã đàn ông tướng tá dữ dằn, và không biết mủi lòng. Khi biết không có ai trả tiền nhà cho hai đứa bé, gã bèn đuổi chúng ra ngoài đường giữa lúc trời tuyết, tịch thu nốt cả tấm nệm còn lại và khóa chặt cửa lại. Hai đứa bé phong phanh có mỗi một manh áo mỏng nhuộm màu lam, là vì chúng đã bán hết quần áo để mua cái ăn. Và chúng cũng không biết đi về đâu.</p>



<p>Ở cách đấy không xa có một ngôi chùa nhỏ thờ đức Phật Quan Âm, nhưng vì tuyết rơi dầy quá, nên hai đứa bé không tới đó được. Sau khi chủ nhà bỏ về rồi, hai đứa bé bèn lén quay trở lại phía sau căn nhà. Đúng lúc đó cái lạnh làm hai đứa bé buồn ngủ, hai anh em bèn ôm chặt lấy nhau cho đỡ lạnh. Trong lúc hai đứa bé ngủ thiếp đi thì thần thánh thương tình đã đem cho chúng chiếc nệm mới. Đó là tấm nệm trắng nõn và đẹp chưa từng thấy trên đời này, và nhờ vậy hai đứa bé không còn thấy lạnh nữa. Hai đứa bé ngủ say hết ngày này sang ngày khác. Rồi người ta tìm thấy chúng, xây cho chúng một chỗ nằm trong nghĩa địa của ngôi chùa thờ đức Phật Thiên Thủ Quan Âm có ngàn cánh tay. Sau khi biết rõ đầu đuôi câu chuyện về tấm nệm, người chủ quán trọ bèn đem cúng tấm đệm ấy cho vị hòa thượng trụ trì ở ngôi chùa thờ Phật Thiên thủ Quan Âm, để nhờ ngài tụng kinh cầu nguyện cho linh hồn hai trẻ nhỏ. Thế là từ đó, tấm nệm im bặt không còn lên tiếng nữa.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/ke-chuyen-tam-nem-o-tinh-tottori-audio/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/06/Tam-nem-o-tinh-Tottori.mp3" length="20341581" type="audio/mpeg" />

			</item>
	</channel>
</rss>
