<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" >

<channel>
	<title>Truyện ngụ ngôn Việt nam &#8211; Sách Thiếu Nhi</title>
	<atom:link href="https://sachthieunhi.com/tag/truyen-ngu-ngon-viet-nam/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://sachthieunhi.com</link>
	<description>Sách Nói, Sách Đọc, Truyên Tranh dành cho thiếu nhi</description>
	<lastBuildDate>Mon, 24 Mar 2025 04:27:38 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9</generator>
	<item>
		<title>108 truyện ngụ ngôn hay nhất (PDF)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 10 Aug 2024 02:37:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách ngụ ngôn]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện tranh Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn thế giới]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=15781</guid>

					<description><![CDATA[Ngụ ngôn là những truyện ngắn thường mượn chuyện loài vật để nói về việc đời nhằm dẫn đến những đạo lý, kinh nghiệm sống. 108 truyện ngụ ngôn là 108 câu chuyện chủ yếu của các con vật: Rùa học bay, Ngựa và Lừa, Chó nhà và Sói, Muỗi và Sư tử… và rất [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-full is-resized"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="1200" height="1920" src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2.jpg" alt="pdf 108 truyen ngu ngon hay nhat 2" class="wp-image-15785" style="width:1018px;height:auto" title="108 truyện ngụ ngôn hay nhất (PDF) 1" srcset="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2.jpg 1200w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2-600x960.jpg 600w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2-768x1229.jpg 768w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2-960x1536.jpg 960w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2-263x420.jpg 263w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2-150x240.jpg 150w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2-300x480.jpg 300w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2-696x1114.jpg 696w, https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat-2-1068x1709.jpg 1068w" sizes="(max-width: 1200px) 100vw, 1200px" /><figcaption>108 truyện ngụ ngôn hay nhất (PDF) 2</figcaption></figure>



<div class="wp-block-file"><a id="wp-block-file--media-e89fd6f7-c33a-4dd8-8cee-4ca9930797df" href="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/08/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat.pdf">[PDF] 108 truyện ngụ ngôn hay nhất</a></div>



<p>Ngụ ngôn là những truyện ngắn thường mượn chuyện loài vật để nói về việc đời nhằm dẫn đến những đạo lý, kinh nghiệm sống. 108 truyện ngụ ngôn là 108 câu chuyện chủ yếu của các con vật: Rùa học bay, Ngựa và Lừa, Chó nhà và Sói, Muỗi và Sư tử… và rất nhiều chuyện ngụ ngôn khác. Mỗi câu chuyện đó là mỗi một bài học cho đến giờ vẫn còn nguyên giá trị. Vậy những câu chuyện về các con vật đó dạy chúng ta điều gì?</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/pdf-108-truyen-ngu-ngon-hay-nhat/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tại sao nước biển lại mặn???</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/tai-sao-nuoc-bien-lai-man/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/tai-sao-nuoc-bien-lai-man/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 01 Aug 2024 09:32:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện dân gian]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=15675</guid>

					<description><![CDATA[Truyện cổ tích Tại sao nước biển lại mặn??? Tại sao nước biển lại mặn là câu chuyện giải thích vì sao nước biển mặn, đồng thời phê phán những kẻ tham lam, keo kiệt ngay cả với người thân của mình. Ngày xửa ngày xưa, từ rất lâu rồi, ở một làng nọ, có [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading">Truyện cổ tích Tại sao nước biển lại mặn???</h2>



<p>Tại sao nước biển lại mặn là câu chuyện giải thích vì sao nước biển mặn, đồng thời phê phán những kẻ tham lam, keo kiệt ngay cả với người thân của mình.</p>



<p>Ngày xửa ngày xưa, từ rất lâu rồi, ở một làng nọ, có hai anh em ruột. Hai người tuy cùng cha mẹ nhưng tình nết khác biệt nhau hoàn toàn. Cuộc sống cũng khác biệt nhau một trời một vực. Người anh giàu có, sống trong một ngôi nhà lớn, với đầy đủ của chìm, của nổi, tha hồ ăn chơi phè phỡn. Người em thì nghèo khó, cùng vợ con sống trong một túp lều nhỏ. Tuy nghèo nhưng em được mọi người quý mến vì tính hay thương người, còn người anh thì chẳng mấy ai ưa vì tính keo kiệt, tham lam và ích kỷ.</p>



<p>Có lần, đúng vào ngày lễ hội, gia đình người em chẳng còn gì để ăn, đến một cái bánh mốc hay bát cháo loãng cũng không có. Thương vợ, thương con, người em bấm bụng đánh liều đến cầu xin người anh giàu có giúp đỡ. Vừa thấy bóng người em xuất hiện ở cửa, người anh keo kiệt bủn xỉn cất giọng thô lỗ hỏi:</p>



<p>– Chú đến xin gì vậy?</p>



<p>Người em nói bằng giọng van lơn:</p>



<p>– Anh hãy thương lấy các cháu. Xin anh cho chúng một ít gì để ăn, vì hôm nay là ngày lễ lớn.</p>



<p>Người anh ném cho em một cái bánh mốc meo:</p>



<p>– Chú cầm lấy và đi đi! Đừng có bao giờ đến đây xin xỏ nữa nhé.</p>



<p>Mặc dù bị xỉ nhục nhưng người em vẫn không quên cảm ơn anh mình. Trên đường về nhà, bỗng người em gặp một cụ già phúc hậu. Cụ già bảo anh:</p>



<p>– Ta biết con rất nghèo nên muốn giúp con. Ta biết con rất cần chiếc bánh này nhưng con hãy làm theo lời ta. Con hãy đi vào rừng, góc rừng phía Tây ấy. Ở đó có một cây cổ thụ rất to, là nơi trú ngụ của quỷ. Trong hốc cây, có một cái nồi bằng đá. Khi nhìn thấy chiếc bánh của con, bọn quỷ sẽ thèm và lấy vàng bạc gạ đổi. Nhưng con hãy nhớ, chỉ đổi chiếc bánh cho quỷ để lấy chiếc nồi bằng đá. Đó là chiếc nồi thần, nó không những cho con cuộc sống đầy đủ mà còn có thể giúp đỡ những người nghèo khổ khác nữa.</p>



<figure class="wp-block-image" id="attachment_5862"><img decoding="async" src="https://thegioicotich.vn/wp-content/uploads/2020/12/truyen-co-tich-tai-sao-nuoc-bien-lai-man.jpg" alt="Truyện cổ tích Tại sao nước biển lại mặn" class="wp-image-5862" title="Tại sao nước biển lại mặn??? 3"><figcaption class="wp-element-caption">Truyện cổ tích Tại sao nước biển lại mặn</figcaption></figure>



<p>Nghe lời cụ già, người em đi thẳng tới gốc cây. Ở đó có rất nhiều quỷ với hình thù vô cùng dữ tợn. Nhìn thấy chiếc bánh, lũ quỷ gào thét:</p>



<p>– Này, người kia! Hãy đưa chiếc bánh cho chúng ta, chúng ta sẽ cho nhà ngươi thật nhiều vàng bạc châu báu.</p>



<p>– Không. Tôi không lấy vàng đâu. Tôi chỉ lấy chiếc nồi bằng đá ở trong hốc cây thôi.</p>



<p>Lũ quỷ đang đói, chúng liền đổi ngay chiếc nồi bằng đá lấy cái bánh mốc. Người em vội ôm lấy chiếc nồi về nhà. Về đến nhà thì trời cũng vừa nhá nhem tối. Người vợ và những đứa con tội nghiệp chạy ùa ra đón anh vớì hy vọng có cái gì để ăn. Khi thấy chỉ có cái nồi bằng đá, họ chỉ biết thở dài buồn bã. Người em thấy vậy, an ủi với vợ con.</p>



<p>– Hãy lại đây và đừng buồn nữa. Chúng ta được no đủ rồi!</p>



<p>Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng anh cũng bán tín bán nghi về phép màu của chiếc nồi mang lại. Anh thử đặt chiếc nồi giữa nhà, cầu xin cho cả nhà có một bữa ăn no vì đã bao ngày nay vợ chồng, con cái anh chỉ có rau cháo qua ngày.</p>



<p>Vừa dứt lời thì một mâm cỗ đầy đủ sơn hào hải vị hiện ra, toả hương thơm ngào ngạt. Cả nhà hết sức ngạc nhiên và vô cùng sung sướng. Nhìn vợ con ăn uống ngon lành, anh thấy lòng mình thật hạnh phúc. Ăn xong, anh thử xin nồi thần cho mình một ngôi nhà đẹp, quần áo, vàng bạc và đồ trang sức. Tức thì mọi thứ xuất hiện ngay.</p>



<p>Sáng hôm sau, dân làng kinh ngạc thấy chỗ túp lều tồi tàn của gia đình anh hôm qua đã mọc lên một ngôi nhà nguy nga tráng lệ. Tin về chiếc nồi đá diệu kỳ bay đi khắp nơi. Tin ấy đến tai cả những người buôn bán lớn ở vùng xa. Họ mang đủ thứ quý giá để xin đổi lấy chiếc nồi đá nhưng người em đều từ chối.</p>



<p>Thế rồi một hôm, có người buôn muối lấy cắp chiếc nồi đá, đem lên thuyền, định trốn ra biển. Khi tới giữa biển, người ấy xin nồi cho mình muối. Tức thì chiếc nồi tuôn ra bao nhiêu là muối. Muối tuôn mãi, tuôn mãi không ngừng. Chiếc thuyền đầy ắp muối bị đắm giữa biển sâu, đem theo cả chiếc nồi đá xuống đáy biển. Thế là từ ngày đó, chiếc nồi cứ tiếp tục tuôn ra muối. Muối hoà vào nước biển mỗi lúc một nhiều. Vì thế mà tại sao nước biển lại mặn cho đến tận bây giờ.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/tai-sao-nuoc-bien-lai-man/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ VN: Nước mắt Cá Sấu</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-co-vn-nuoc-mat-ca-sau/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-co-vn-nuoc-mat-ca-sau/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 01 Aug 2024 09:30:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện dân gian]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=15671</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện Nước mắt Cá Sấu Nước mắt Cá Sấu là câu thành ngữ dùng để chỉ sự dối trá hoặc cảm xúc giả tạo. Thành ngữ này sẽ được sáng tỏ hơn qua câu chuyện cổ tích của người Khmer. Một buổi trưa mùa hè nóng nực. Đang lúc hạn hán kéo dài, có [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Câu chuyện Nước mắt Cá Sấu</strong></h2>



<p>Nước mắt Cá Sấu là câu thành ngữ dùng để chỉ sự dối trá hoặc cảm xúc giả tạo. Thành ngữ này sẽ được sáng tỏ hơn qua câu chuyện cổ tích của người Khmer.</p>



<p>Một buổi trưa mùa hè nóng nực. Đang lúc hạn hán kéo dài, có một bác nông dân kéo một chiếc xe chở đồ đi qua ven rừng. Lúc đó, Cá Sấu đang nằm thoi thóp bên đường, tưởng như sắp chết khô đến nơi mất!</p>



<p>Trông thấy bác nông dân đi tới, Cá Sấu liền giả bộ khóc lóc van xin:</p>



<p>– Ối ông ơi, xin ông rủ lòng thương cứu con với! Cánh đầm ven rừng này khô cạn từ lâu rồi. Ông hãy làm phúc chở giùm con đến cánh đầm sâu ở bên kia núi.</p>



<p>Bác nông dân đáp:</p>



<p>– Làm sao ta mang chú đi được! Chú kềnh cành thế kia cơ mà! Ta chịu thôi!</p>



<p>Cá Sấu lại giả tảng, lã chã giọt ngắn giọt dài&nbsp;<sup>[1]</sup>:</p>



<p>– Ối ông ơi, ông hữu cứu con làm phúc! Ông cứ đặt con lên xe, rồi chở con đi thôi mà!</p>



<p>Bác nông dân lắc đầu:</p>



<p>– Ta không bê nổi chú lên xe, chú nặng lắm! Vả lại xe ta đã chất đầy các thứ rồi!</p>



<p>Cá Sấu khẩn khoản&nbsp;<sup>[2]</sup>:</p>



<p>– Hay ông cột chặt con vào gầm xe mà kéo đi vậy? Khi nào đến cánh đầm kia chân núi, ông cởi chão&nbsp;<sup>[3]</sup>&nbsp;ra cho con!</p>



<p>Bác nông dân động lòng thương con vật khốn khổ, bèn lấy một cuộn chão to tướng cột chặt Cá Sấu vào gầm xe, rồi kéo chiếc xe lặc lè nặng gấp đôi lúc trước và đi tiếp.</p>



<p>Khi đến khu đầm sâu, mồ hôi nhễ nhại, bác ta cởi dây buộc Cá Sấu ra. Gã Cá Sấu liền há mõm nhe rặng chặn ngay bác nông dân lại và trở mặt&nbsp;<sup>[4]</sup>:</p>



<p>– Này ông, ông hãy để lại xác ở đây cho ta ăn thịt, ta căm giận ông lắm!</p>



<p>Bác nông dân sửng sốt:</p>



<p>– Sao chú lại căm giân ta và muốn trả ơn ta bằng cách đó?</p>



<p>Cá Sấu lên giọng:</p>



<p>– Ông đã trói ta chặt quá làm cho suốt quãng đường dài ta nhức nhối khắp cả mình mẩy. Ta phải ăn thịt ông bạn cho bõ giận. Vả lại đã mấy ngày liền ta nằm khô, chẳng kiếm được con mồi nào cả…</p>



<figure class="wp-block-image" id="attachment_6121"><img decoding="async" src="https://thegioicotich.vn/wp-content/uploads/2020/12/cau-chuyen-nuoc-mat-ca-sau.jpg" alt="Câu chuyện Nước mắt Cá Sấu" class="wp-image-6121" title="Truyện cổ VN: Nước mắt Cá Sấu 4"><figcaption class="wp-element-caption">Câu chuyện Nước mắt Cá Sấu</figcaption></figure>



<p>Vừa lúc đó, Thỏ Rừng ở đâu chọt đi tới, thoáng nghe cậu chuyện, liền hỏi Cá Sấu:</p>



<p>– Sao, ông bạn chuyến này lại muốn ăn thịt cả người nữa cơ à?</p>



<p>Cá Sấu vênh váo trả lời:</p>



<p>– Ừ, tớ nhờ cái nhà bác này chở tớ từ cánh đầm khô cạn bên kia chân núi sang cánh đầm bên này để kiếm ăn. Bác ta đã không thương thì chớ, lại trói chặt tớ vào gầm xe đến gãy hết cả xương và suýt nữa thì tắc thở. Tớ phải trả thù!</p>



<p>Thỏ Rừng lại hỏi:</p>



<p>– Bác ta đã trói ông bạn như thế nào? Lại đây tớ xem thử! Là người giữa, tớ sẽ phân rõ phải trái cho cả hai bên!</p>



<p>Thỏ Rừng nói luôn với bác nông dân:</p>



<p>– Bác câm lấy cuộn chão và thử trói lại anh bạn này vào gầm xe như ban nãy cho tôi xem có đúng như anh ta kể tội bác không?</p>



<p>Bác nông dân lại trói chặt Cá Sấu vào gầm xe. Thỏ Rừng giả vờ giật thử sợi dây, rồi hỏi Cá Sấu:</p>



<p>– Có phải ban nãy bác ta đã trói ông bạn như thế này không? Ồ, thế này thì đã chặt gì lắm đâu!</p>



<p>Cá Sấu hấp tấp phân bua:</p>



<p>– Không, không! Nếu chỉ trói như thế này thôi thì tớ nổi giận làm sao được cơ chứ!</p>



<p>Thỏ Rừng liền giúp bác nông dân siết chặt sợi dây chão hơn nữa, rồi lại hỏi Cá Sấu:</p>



<p>– Thế này đã đúng chưa?</p>



<p>Cá Sấu nhăn mặt xuýt xoa, gật đầu lia lịa:</p>



<p>– Đúng! Đúng như thế đấy! Tớ không tài nào&nbsp; cựa nổi mình nữa! Có thế tớ mới nổi giận và phải trả thù chứ!</p>



<p>Thỏ Rừng quay lại nói với bác nông dân:</p>



<p>– Bây giờ hắn đã bị trói không cựa nổi mình nữa thì bác còn đợi gì nào? Liệu cái giống bất nhân bất&nbsp; nghĩa này có tha cái mạng cho bác không, nếu bác lại thương hại hắn như ban nãy?</p>



<p>Như sực tỉnh, lập tức bác nông dân vác luôn một tảng đá to tướng nhặt ở ven đầm, vừa đập Cá Sấu vừa hét:</p>



<p>–&nbsp;<a href="https://thegioicotich.vn/nuoc-mat-ca-sau/" rel="nofollow noopener" target="_blank">Nước mắt cá sấu này</a>!… Nước mắt cá sấu này!…</p>



<p>Thế là con Cá Sấu vô ơn, lật lọng đã bị trừng trị đích đáng.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-co-vn-nuoc-mat-ca-sau/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngụ ngôn Aesop: Con ngỗng đẻ trứng vàng</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-con-ngong-de-trung-vang/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-con-ngong-de-trung-vang/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 31 Jul 2024 12:59:38 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách ngụ ngôn]]></category>
		<category><![CDATA[Loài vật]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=15451</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện Con ngỗng đẻ trứng vàng Con ngỗng đẻ trứng vàng là truyện ngụ ngôn của Aesop, khuyên nhủ chúng ta đừng để lòng tham che mờ đôi mắt, hãy biết trân trọng những gì mình đang có. Tham thì thâm– Thành ngữ Việt Nam – Hai vợ chồng nhà nọ có một tài [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Câu chuyện Con ngỗng đẻ trứng vàng</strong></h2>



<p><strong>Con ngỗng đẻ trứng vàng</strong> là truyện ngụ ngôn của Aesop, khuyên nhủ chúng ta đừng để lòng tham che mờ đôi mắt, hãy biết trân trọng những gì mình đang có.</p>



<p>Tham thì thâm<br>– Thành ngữ Việt Nam –</p>



<p>Hai vợ chồng nhà nọ có một tài sản rất quý, đó là một con ngỗng mà mỗi ngày nó đẻ ra một quả trứng vàng.</p>



<p>Mặc dù đã vô cùng may mắn, nhưng họ lại cho rằng nếu cứ như vậy thì sẽ không thể giàu lên nhanh chóng được. Và họ tưởng tượng ra bên trong con ngỗng ắt cũng phải chứa toàn vàng. Vì vậy, họ quyết định giết chết con ngỗng, để có thể sở hữu toàn bộ số vàng trong bụng nó ngay lập tức.</p>



<p>Nhưng trớ trêu thay, khi họ mổ con ngỗng ra thì thấy nó chẳng khác gì những con ngỗng bình thường cả.</p>



<p>Thế là họ chẳng những không thể giàu ngay lập tức như đã hi vọng, mà còn mất đi một phần đóng góp hàng ngày vào tài sản của họ.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-con-ngong-de-trung-vang/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngụ ngôn Aesop: Cô gái vắt sữa bò và xô sữa</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-co-gai-vat-sua-bo-va-xo-sua/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-co-gai-vat-sua-bo-va-xo-sua/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 31 Jul 2024 12:47:04 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách ngụ ngôn]]></category>
		<category><![CDATA[Loài vật]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=15435</guid>

					<description><![CDATA[Cô gái vắt sữa bò và xô sữa Con gái của một người nông dân ra ngoài vắt sữa bò và quay lại nơi để sữa, đầu cô đội một xô đầy sữa. Trên đường đi, cô thấy rất vui sướng với ý nghĩ rằng: “Sữa trong xô sẽ cho ta kem mà ta có [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Cô gái vắt sữa bò và xô sữa</strong></h2>



<p>Con gái của một người nông dân ra ngoài vắt sữa bò và quay lại nơi để sữa, đầu cô đội một xô đầy sữa.</p>



<p>Trên đường đi, cô thấy rất vui sướng với ý nghĩ rằng: “Sữa trong xô sẽ cho ta kem mà ta có thể làm thành bơ đem ra chợ bán. Số tiền thu được ta sẽ mua rất nhiều trứng. Trứng sẽ nở thành những chú gà con, rồi chẳng mấy chốc ta sẽ có một sân gà. Sau đó, ta sẽ bán một số con đi lấy tiền để mua một cái áo choàng dài mà ta sẽ mặc khi đi tới hội chợ. Chắc chắn những người bạn của ta sẽ rất ngưỡng mộ ta, đến gặp và còn xin được làm người yêu của ta, nhưng ta sẽ quay phắt người lại và chẳng có gì để nói với họ cả”.</p>



<p>Quên khuấy mất xô sữa đang ở trên đầu mình và hành động theo những gì vừa tưởng tượng ra, cô nàng quay ngoắt đầu lại. Thế là tất cả sữa trong xô đều đổ ra hết. Chỉ trong chốc lát, giấc mơ về đàn gia cầm của cô gái vắt sữa bò đã biến mất.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-co-gai-vat-sua-bo-va-xo-sua/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngụ ngôn Aesop: Kiến và chim Bồ Câu</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-kien-va-chim-bo-cau/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-kien-va-chim-bo-cau/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 31 Jul 2024 12:42:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách ngụ ngôn]]></category>
		<category><![CDATA[Loài vật]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=15431</guid>

					<description><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Kiến và chim Bồ Câu Một con Kiến không may bị rơi xuống nước. Nó vùng vẫy và la lên: – Cứu tôi với, cứu tôi với! Nghe tiếng kêu cứu của Kiến, Bồ Câu nhanh trí nhặt một chiếc lá thả xuống nước. Kiến bám vào chiếc lá và leo lên [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Truyện ngụ ngôn Kiến và chim Bồ Câu</strong></h2>



<p>Một con Kiến không may bị rơi xuống nước. Nó vùng vẫy và la lên:</p>



<p>– Cứu tôi với, cứu tôi với!</p>



<p>Nghe tiếng kêu cứu của Kiến, Bồ Câu nhanh trí nhặt một chiếc lá thả xuống nước. Kiến bám vào chiếc lá và leo lên được bờ.</p>



<p>Một hôm, Kiến thấy người thợ săn đang ngắm bắn Bồ Câu. Ngay lập tức, nó bò đến, cắn vào chân anh ta. Người thợ săn giật mình. Bồ Câu thấy động liền bay đi.</p>



<p>Bồ câu tìm đến chỗ Kiến, cảm động nói:</p>



<p>– Cảm ơn cậu đã cứu tớ.</p>



<p>Kiến đáp:</p>



<p>– Cậu cũng giúp tớ thoát chết mà.</p>



<p>Cả hai đều rất vui vì đã giúp nhau.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-kien-va-chim-bo-cau/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngụ ngôn Aesop: Lồng chim và dơi</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-long-chim-va-doi/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-long-chim-va-doi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 31 Jul 2024 12:38:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách ngụ ngôn]]></category>
		<category><![CDATA[Loài vật]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=15425</guid>

					<description><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Lồng chim và dơi Một con chim biết hót bị nhốt vào trong một cái lồng được treo ngoài cửa sổ và nó có thói quen hát khi tất cả các con chim khác đã ngủ. Một đêm, một con dơi bay tới bám vào thành chuồng và hỏi con chim là [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Truyện ngụ ngôn Lồng chim và dơi</strong></h2>



<p>Một con chim biết hót bị nhốt vào trong một cái lồng được treo ngoài cửa sổ và nó có thói quen hát khi tất cả các con chim khác đã ngủ.</p>



<p>Một đêm, một con dơi bay tới bám vào thành chuồng và hỏi con chim là vì sao nó chỉ hót vào ban đêm, còn ban ngày thì lại im lặng.</p>



<p>– Tôi có lý do để làm như vậy! – Con chim trả lời – Một lần, khi tôi đang hót vào ban ngày thì bị một người bắt chim chú ý tới, và anh ta đã giăng lưới bắt tôi. Từ đó trở đi tôi chỉ hót vào ban đêm thôi.</p>



<p>Nhưng con dơi trả lời rằng:</p>



<p>– Nhưng giờ đây khi đã trở thành tù nhân thì anh làm vậy cũng chẳng ích gì. Giá mà anh làm như vậy trước khi bị bắt thì có lẽ anh vẫn được tự do đấy.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-long-chim-va-doi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngụ ngôn Aesop: Lừa và ngựa</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-lua-va-ngua/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-lua-va-ngua/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 31 Jul 2024 12:35:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách ngụ ngôn]]></category>
		<category><![CDATA[Loài vật]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=15421</guid>

					<description><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Lừa và ngựa Lừa và ngựa là câu chuyện ngụ ngôn ý nghĩa của Aesop, nhắc nhở chúng ta phải biết chia sẻ và giúp đỡ người khác, nhất là những người bạn đồng hành với mình. Một người đàn ông có một con lừa và một con ngựa. Một hôm, anh [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Truyện ngụ ngôn Lừa và ngựa</strong></h2>



<p>Lừa và ngựa là câu chuyện ngụ ngôn ý nghĩa của Aesop, nhắc nhở chúng ta phải biết chia sẻ và giúp đỡ người khác, nhất là những người bạn đồng hành với mình.</p>



<p>Một người đàn ông có một con lừa và một con ngựa. Một hôm, anh ta chất hàng hóa lên cả hai con vật để bắt đầu cho cuộc hành trình. Lúc đầu, đường xá rất tốt và con lừa đi rất nhanh, nhưng dần dần, họ tới vùng có nhiều đồi nơi con đường vừa gồ ghề vừa dốc đứng và con lừa thở hổn hển vì mệt. Vì thế, nó van xin con ngựa chở giúp nó một ít hàng nhưng ngựa từ chối. Cuối cùng, do kiệt sức, con lừa đã ngã xuống con đường dốc đứng và chết.</p>



<figure class="wp-block-image" id="attachment_13426"><img decoding="async" src="https://thegioicotich.vn/wp-content/uploads/2022/06/truyen-ngu-ngon-lua-va-ngua.jpg" alt="Truyện ngụ ngôn Lừa và ngựa" class="wp-image-13426" title="Truyện ngụ ngôn Aesop: Lừa và ngựa 5"><figcaption class="wp-element-caption">Truyện ngụ ngôn Lừa và ngựa</figcaption></figure>



<p>Người đàn ông rất thất vọng nhưng còn nước còn tát, anh ta chất thêm hàng của con lừa lên lưng con ngựa và anh ta cũng lột da lừa và và đặt bộ da đó lên đỉnh của đống hàng giờ đã nặng gấp đôi kia. Con ngựa chỉ còn biết cố gắng để chở chỗ hàng thêm kia và trong khi lê bước một cách đau đớn, nó tự nói với mình rằng:</p>



<p>– Thật đáng đời ta. Giá mà tư chịu giúp đỡ lừa từ đầu thì bây giờ ta đâu phải vác thêm hàng và còn cả bộ da của anh ta nữa.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-lua-va-ngua/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngụ ngôn: Mèo dạy hổ</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-meo-day-ho/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-meo-day-ho/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Truyện Cổ Tích]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 31 Jul 2024 12:31:40 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn]]></category>
		<category><![CDATA[Loài vật]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=15417</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện Mèo dạy hổ Ngày xưa, hổ không biết cách bắt mồi như mèo. Một hôm, hổ đến gần mèo dỗ dành: – Bác mèo ơi, tôi là người cùng họ với bác. Tôi và bác giống nhau như hệt. Mình tôi cũng vằn vằn như mình bác. Tôi có râu, bác cũng có [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<h2 class="wp-block-heading"><strong>Câu chuyện Mèo dạy hổ</strong></h2>



<p>Ngày xưa, hổ không biết cách bắt mồi như mèo. Một hôm, hổ đến gần mèo dỗ dành:</p>



<p>– Bác mèo ơi, tôi là người cùng họ với bác. Tôi và bác giống nhau như hệt. Mình tôi cũng vằn vằn như mình bác. Tôi có râu, bác cũng có râu. Tôi có vuốt sắc, bác cũng có. Tôi có đuôi dài. đuôi bác cũng dài. Thế mà bác lại biết rình mồi, biết nhảy, biết trèo tài hơn tôi. Chỗ họ hàng với nhau, bác dạy cho tôi biết với.</p>



<p>Mèo nghe lời ngọt ngào, thương hổ là chỗ họ hàng, liền nói:</p>



<p>– Nhưng bác đừng ăn thịt tôi cơ.</p>



<p>Hổ vỗ về:</p>



<p>– Ai lại ăn thịt người cùng họ bao giờ? Bác nói dở quá, bác cứ tin ở tôi.</p>



<p>Mèo yên tâm dạy hổ học cách ngồi thu hình rình mồi, cách nhảy bắt mồi, cách vờn, cách mài giữa vuốt.</p>



<p>Hổ học xong lấy làm đắc chí. Đương lúc đói bụng, hổ định vồ mèo ăn thịt. Hổ bảo:</p>



<p><em>– Mẻo mèo meo!</em><br><em>Ta bắt được mèo</em><br><em>Ta nhai ngấu nghiến!</em></p>



<p>Mèo vội trèo tót lên cây, bảo hổ:</p>



<p><em>– Mẻo mèo meo!</em><br><em>Ta có võ trèo</em><br><em>Ta chưa dạy hổ.</em></p>



<p>Hổ tức quá, gầm nhảy dưới đất, nhưng không làm gì được mèo. Vì thế, bây giờ hổ không biết trèo như mèo.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-meo-day-ho/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngụ ngôn Nga: Bà Rùa ấy (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-nga-ba-rua-ay/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-nga-ba-rua-ay/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Sach Thieu Nhi]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 15 Jul 2024 05:28:27 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Loài vật]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=13821</guid>

					<description><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Bà Rùa ấy Bà Rùa ấy đã chọn một cái nghề mà công việc có thể nhởn nhơ: nghề khâu vá mướn. Một buổi sáng chủ nhật, bà Rùa đang nhấm nháp con Sên non, bỗng nghe tiếng chuông reo bên nhà bác Thỏ láng giềng. Bà Rùa bảo Sên: – Đợi [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/07/truyen-ngu-ngon-nga-ba-rua-ay-audio.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p><strong>Truyện ngụ ngôn Bà Rùa ấy</strong></p>



<p>Bà Rùa ấy đã chọn một cái nghề mà công việc có thể nhởn nhơ: nghề khâu vá mướn.</p>



<p>Một buổi sáng chủ nhật, bà Rùa đang nhấm nháp con Sên non, bỗng nghe tiếng chuông reo bên nhà bác Thỏ láng giềng.</p>



<p>Bà Rùa bảo Sên:</p>



<p>– Đợi ở đây nhé! Để tôi sang xem có việc gì mà nhà bác Thỏ rung chuông vậy!</p>



<p>Rùa chạy thật nhanh sang nhà Thỏ, đến hôm sau thì tới.</p>



<p>Thỏ nói:</p>



<p>– Mời bác vào nhanh, nhà tôi vừa sinh cháu trai, tên cháu là Phrít.</p>



<p>Bà Rùa reo lên:</p>



<p>– Phrít, cái tên hay đấy! Tôi sẽ dành cho cháu một món quà.</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter"><img decoding="async" src="https://thegioicotich.vn/wp-content/uploads/2021/03/cau-chuyen-ba-rua-ay.jpg" alt="Câu chuyện Bà Rùa ấy" class="wp-image-8245" title="Truyện ngụ ngôn Nga: Bà Rùa ấy (Audio) 6"></figure>
</div>


<p>Bà Rùa bảo vậy, rồi về nhà tự nhủ&nbsp;: “Ta sẽ khâu tặng Thỏ con một cái áo hồng vào ngày đầy tháng” và nhanh nhẹn bắt tay vào việc. Sau ba giờ đồ hồ, bà Rùa đã xâu kim xong, và bốn tiếng sau, bà khâu được mũi đầu tiên. Bà mải miết khâu, khâu thật nhanh, thật nhanh, cho đến khi xong một cái áo hồng.</p>



<p>Khi đó bà nghe bên nhà Thỏ rung chuông, bà nghĩ bụng: “Chắc là lễ đầy tháng cho cháu rồi, ta phải nhanh lên mới kịp”</p>



<p>Bà Rùa mang cái áo hồng tới nơi, gặp một chàng Thỏ cao lớn, tai rộng, râu dài.</p>



<p>– Bác đến dự lễ đầy tháng cháu Phrít đấy!</p>



<p>Chàng Thỏ ngạc nhiên đáp:</p>



<p>– Muộn rồi, bác ạ! Chính cháu đây là Phrít, cháu đã đến tuổi lấy vợ rồi. Bác không nghe chuông báo lễ ăn hỏi&nbsp;<sup>[2]</sup>&nbsp;của cháu sao?</p>



<p>Bà Rùa kêu lên:</p>



<p>– Trời, chẳng lẽ bác khâu cái áo này lâu đến thế! Chắc là chật mất rồi!</p>



<p>Quả thật, Phrít chỉ xỏ được mỗi một cái chân vào thân áo. Cậu nói:</p>



<p>– Bác ơi, tối mai cháu cần một bộ quần áo cưới màu lông chuột và đôi găng tay trắng.</p>



<p>Thế là bà Rùa hớt hải&nbsp;chạy về nhà khâu gấp một bộ quần áo cưới màu lông chuột và đôi găng tay trắng. Bà mải miết khâu, khâu, khâu, khâu mãi cho đến khi xong bộ quần áo cưới màu lông chuột và đôi găng tay trắng. Khi đó bà nghe chuông rung bên nhà Phrít… Bà nghĩ bụng: “Chắc là tiệc cưới đã bắt đầu, ta phải nhanh chân lên mới được”.</p>



<p>Đến nhà Phrít với bộ quần áo cưới màu lông chuột và đôi găng tay trắng, bà gặp Thỏ vợ đang khóc, bà kinh ngạc nói:</p>



<p>– Tôi đến dự tiệc cưới cháu Phrít!</p>



<p>Vợ Phrít than thở:</p>



<p>– Muộn rồi, bác ơi! Chúng cháu cưới nhau đã được mười lăm năm nay, và nhà cháu không may vừa mới mất. Bác không nghe những hồi chuông báo tử&nbsp;&nbsp;cho anh ấy sao?</p>



<p>Bà Rùa tự trách mình:</p>



<p>– Ta khâu bộ quần áo cưới lâu đến thế kia ư? Thôi được, ta sẽ mang nhanh cho cháu cái áo tang&nbsp;màu lá úa để cháu mặc.</p>



<p>Bà trở về nhà thật nhanh, để khâu cái áo tang màu lá úa. Bà mải miết khâu, khâu, khâu mãi cho đến khi xong cái áo tang màu lá úa.</p>



<p>Nghe tiếng chuông rung bên nhà bà Phrít, bà Rùa nghĩ thầm:</p>



<p>– Lần này chắc là ta không đến quá chậm.</p>



<p>Thế nhưng khi vừa tới nhà bà Phrít mang theo chiếc áo tang màu lá úa, bà thấy bà Phrít đang đứng với một ông Thỏ cao lớn, bế trên tay một chú thỏ con.</p>


<div class="wp-block-image">
<figure class="aligncenter"><img decoding="async" src="https://thegioicotich.vn/wp-content/uploads/2021/03/truyen-ba-rua-ay.jpg" alt="Truyện Bà Rùa ấy" class="wp-image-8246" title="Truyện ngụ ngôn Nga: Bà Rùa ấy (Audio) 7"></figure>
</div>


<p>Bà Rùa buồn rầu nói:</p>



<p>– Tôi đến dự lễ tang&nbsp;ông nhà.</p>



<p>Bà Phrít đáp:</p>



<p>– Muộn quá, bác ơi. Nhà cháu mất đã lâu. Sau đó cháu đã tái giá&nbsp;&nbsp;với ông bạn đây, và chúng cháu đã có một cháu nhỏ. Bác không nghe tiếng chuông rung lễ đầy tháng cháu đó sao.</p>



<p>Bà Rùa lại kêu lên:</p>



<p>– Trời đất, tôi khâu cái áo tang màu lá úa lâu đến thế kia ư?… Thôi được, chờ đấy, lần này tôi sẽ mang ngay, mang tặng tất cả các thứ cho chú Thỏ con này vào đúng lễ đầy tháng của cháu.</p>



<p>Nói đoạn, bà Rùa vội vã về nhà, gói ghém tất cả các thứ xưa nay bà đã soạn sửa cho Phrít: cái áo nhỏ đầy tháng màu hồng, bộ quần áo cưới màu lông chuột, cùng đôi găng tay trắng, và cả tấm áo tang màu lá úa. Bà đem đến tặng hết cho bà Thỏ và vui vẻ nói:</p>



<p>– Lần này thì bà lão nhanh chân đi trước đây. Bà tặng Thỏ con các thứ cần cho cả một đời cháu đấy!</p>



<p>Bà Thỏ ngạc nhiên, mừng rỡ nói:</p>



<p>– Cảm ơn bà, bà giúp cháu mau mắn quá! Cháu bé Thỏ em này mới sinh hôm kia, mà hôm nay đã nhận quà bà!</p>



<p>Bà Rùa đủng đỉnh đáp:</p>



<p>– Thế đấy, dòng họ nhà Rùa ai cũng nhanh nhẩu như thế cả!</p>



<p>Và bà kiêu hãnh trở về nhà để ăn nốt con Sên non đang nằm dài chờ đợi, vì nó cũng chẳng hấp tấp muốn được bà ăn cho chóng. Nhưng bây giờ nó đã già khụ&nbsp;và trở thành Sên cụ&nbsp;, Sên kị&nbsp;&nbsp;không lê đi đâu được nữa, mà bà Rùa ấy chắc cũng chả còn nhai nổi thịt nó nữa…</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-nga-ba-rua-ay/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/07/Chuyen-co-tich-Ba-Rua-ay.mp3" length="4952535" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngụ ngôn: Con Mèo không biết vâng lời (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-con-meo-khong-biet-vang-loi/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-con-meo-khong-biet-vang-loi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Sach Thieu Nhi]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 13 Jul 2024 14:18:18 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói Việt Nam]]></category>
		<category><![CDATA[Loài vật]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=13805</guid>

					<description><![CDATA[Câu chuyện Con Mèo không biết vâng lời Đó là một con mèo tam thể rất đẹp, nhưng cũng rất bướng, không biết nghe lời. Nó còn nhỏ, không biết mẹ nó là ai, chỉ biết cô bé gái thường ôm vuốt ve nó và không bao giờ mắng nó cả. Cô bé dặn nó một [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/07/truyen-ngu-ngon-con-meo-khong-biet-vang-loi.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p><strong>Câu chuyện Con Mèo không biết vâng lời</strong></p>



<p>Đó là một con mèo tam thể rất đẹp, nhưng cũng rất bướng, không biết nghe lời. Nó còn nhỏ, không biết mẹ nó là ai, chỉ biết cô bé gái thường ôm vuốt ve nó và không bao giờ mắng nó cả. Cô bé dặn nó một điều:</p>



<p>– Mèo ơi! Mèo ngoan nhé! Đừng đi đâu xa mà lạc đường! Chẳng biết mà về nhà đâu!</p>



<p>Mèo dạ dạ vâng vâng, nhưng rồi quên ngay. Một hôm, mèo chạy vào cánh rừng gần nhà, hết đuổi bướm ngắt hoa lại vày vò mấy chiếc lá khô. Mải chơi cho đến trời tối mới nhớ chuyện về. Nhưng đi phía nào? Mèo không biết. Nhìn xung quanh chỉ thấy cây, không thấy nhà. Chim chóc không hót nữa. Bốn bề vắng lặng. Bỗng có tiếng Cú kêu đâu đó. Mèo không còn hồn vía nữa, run cầm cập, ngồi bệt dưới gốc cây, khóc meo meo… Thỏ đi ngang qua, thấy vậy, dừng lại, hỏi:</p>



<p>– Ai đấy? Sao mà khóc?</p>



<p>Mèo nói mèo quên đường về.</p>



<p>– Em là ai? Mẹ em ở đâu?</p>



<p>– Không biết! Không biết!</p>



<p>Thỏ vẫy đôi tai dài và nhọn, nhìn Mèo, suy nghĩ một lát, rồi hỏi tiếp:</p>



<p>– Thế em có biết nhảy không đấy?</p>



<p>– Có. Biết nhảy, biết cả leo trèo nữa!</p>



<p>– À! Đúng rồi! Họ nhà anh rồi! Đừng khóc nữa. Để anh dẫn về nhà!</p>



<p>Mèo đi theo Thỏ. Đi được một chặng, Thỏ quay lại, hỏi:</p>



<p>– Sao, tai em ngắn thế? Ngắn hơn tai anh!</p>



<p>Mèo trả lời:</p>



<p>– Tai em ngắn, nhưng đuôi em cũng dài bằng đuôi anh!</p>



<p>Về đến của hang, Thỏ gọi mẹ:</p>



<p>– Mẹ ơi! Con tìm được một em Thỏ trong rừng đây này!</p>



<p>Thỏ mẹ nói:</p>



<p>– Dẫn em vào. Cho em ăn, rồi anh anh em đi ngủ. Tối rồi!</p>



<p>Thỏ con lấy một cái lá cải, đưa cho Mèo, bảo: “Ăn đi!”. Mèo cầm lá cải trong tay, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng, mếu máo:</p>



<p>– Không ăn được thứ này!</p>



<p>Thỏ mẹ chạy lại, nhìn Mèo một lúc, lắc đầu:</p>



<p>– Nhầm rồi! Không phải họ nhà ta đâu!</p>



<p>Và gọi mấy bà hàng xóm sang:</p>



<p>– Các bác ơi! Thằng con nhà tôi dẫn về một con vật ngộ lắm. Đuôi cũng dài, nhưng tai ngắn. Họ nhà tôi, tai đâu ngắn ngủn thế này?</p>



<p>Cả bầy Thỏ xám xúm lại quanh Mèo con, xem xét, cãi cọ ồn ào. Một lão Thỏ què lết tới:</p>



<p>– Các bà xê ra thử nào! Tai ngắn thì không phải Thỏ rồi. Nhưng đuôi dài, thì là Sóc!</p>



<p>Và hỏi thêm cho chắc chắn:</p>



<p>– Cháu nói đi! Cháu trờ cây được không?</p>



<p>– Cháu trèo cây được.</p>



<p>Lão liền khẳng định:</p>



<p>– Đuôi dài lại biết trò cây, đúng là Sóc, không chệch đi đằng nào được. Cháu theo ông!</p>



<p>Lão Thỏ què dẫn Mèo đi băng qua một bãi cỏ rộng, luồn sâu vào rừng, đến một hốc cây, nơi có già Sóc ở đấy, gõ gõ. Có tiếng Sóc trên hốc cây vọng xuống:</p>



<p>– Ai đấy? Đêm khuya có việc gì thế?</p>



<p>– Tôi đây! Thỏ què đây mà! Tôi đưa đến cho ông một chú sóc con. Nó lạc đường. Tội nghiệp! Nó đói lắm!</p>



<p>– Bác cứ bảo nó trèo lên đây. Tôi còn bận tay, không xuống được!</p>



<p>Mèo trèo lên một cách dễ dàng, mau lẹ chui vào hốc cây. Già Sóc đưa cho một quả thông, bảo ăn cho khỏi đói. Mèo nghĩ ông già này lỡm&nbsp;<sup>[3]</sup>&nbsp;mình, cầm quả thông vứt đi.</p>



<p>Già Sóc kêu lên:</p>



<p>– Chết nỗi! Sao lại vứt đi? Quả thông ngon lành thế kia! Nhìn lại Mèo, già Sóc mới thấy khong phải họ nhà Sóc. Sóc đuôi dài, nhưng nhiều lông như cái chổi cơ! Đằng này đuôi thẳng đuồn đuột! Già Sóc hỏi:</p>



<p>– Cháu thích ăn gì? Nói xem nào? Ăn nấm khô ư?</p>



<p>– Không! Thịt Chuột cơ!</p>



<p>Già Sóc thở dài, bực mình hơi gắt:</p>



<p>– Thế mà nãy giờ không nói! Nói thì ta biết ngay. Cháu đích thị họ nhà Nhím. Nhanh lên! Đi theo ông!</p>



<p>Đến nhà Nhím, bà Nhím mang cho Mèo một miếng thịt Chuột. Mèo vồ lấy ăn ngon lành. Bà Nhím lại bảo vào ổ mà ngủ với các anh. Khuya rồi! Trời lạnh lắm đấy!</p>



<p>Mèo vừa chui vào ổ, xích lại sát mấy chú Nhím đang ngủ cho ấm. Nhưng bỗng nó la eo éo. Có cái gì như dùi đâm vào da thịt nó. Không chịu nổi, Mèo chạy ra, nhảy xuống ngồi dưới gốc cây khóc. Bà Nhím lắc đầu thương hại:</p>



<p>– Không phải Thỏ, không phải Sóc, cũng không phải Nhím. Thế thì họ nhà ai?</p>



<p>Mèo không biết nên không trả lời, chỉ khóc meo meo. Bà Nhím buồn ngủ, ngáp dài, mắng:</p>



<p>– Thôi, kệ! Phải đi ngủ đã! Họ nhà ai mà cũng không biết!</p>



<p>Một lúc thì sáng. Mặt trời mọc. Quạ ngủ trên cành cây tỉnh dậy trước, nhìn xuống thyas mèo con co ro. Chịu rét suốt đêm, bụng lại đói, có được một miếng thịt Chuột nhưng chưa no, Mèo vẫn khỏe. Quạ hỏi một hồi, rồi liến thoắng&nbsp;<sup>[5]</sup>&nbsp;kêu toang toác:</p>



<p>– Biết rồi! Biết rồi! Biết chú mày họ nhà ai rồi! Chú mày đích thị họ nhà Mèo. Ta thường bay qua nhà chú, thấy chú vẫn đùa với một em bé gái giữa sân nhà! Đúng không nào? Tội nghiệp! Đi theo ta!</p>



<p>Nói rồi, Quạ cất cánh bay trước, Mèo ở dưới đất chạy theo, ra khỏi rừng, lên đường cái. Trông thấy ngôi nhà đằng xa, Mèo ba chân bốn cẳng&nbsp;<sup>[6]</sup>&nbsp;chạy một mạch về nhà, không kịp cảm ơn bác Quạ tốt bụng. Mèo thở hổn hển, vừa khóc mếu máo, níu lấy áo cô bé, nói:</p>



<p>– Xin lỗi chị! Em không dám làm trái lời chị dặn nữa đâu!</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-con-meo-khong-biet-vang-loi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/07/truyen-ngu-ngon-con-meo-khong-biet-vang-loi.mp3" length="6331941" type="audio/mpeg" />

			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngụ ngôn Aesop: Con chó khó bảo (Audio)</title>
		<link>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-con-cho-kho-bao/</link>
					<comments>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-con-cho-kho-bao/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Sach Thieu Nhi]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 13 Jul 2024 13:59:41 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Sách nói nước ngoài]]></category>
		<category><![CDATA[Loài vật]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Việt nam]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://sachthieunhi.com/?p=13806</guid>

					<description><![CDATA[Truyện ngụ ngôn Con chó khó bảo Có con chó nọ thường hay cắn người mặc dù họ không hề trêu chọc nó và nó trở thành sự khó chịu cho bất kì ai đến nhà ông chủ của nó. Vì thế, ông chủ đã buộc một cái chuông quanh cổ nó để cảnh báo cho [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-audio"><audio controls src="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/07/truyen-ngu-ngon-aesop-con-cho-kho-bao.mp3"></audio></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p><strong>Truyện ngụ ngôn Con chó khó bảo</strong></p>



<p>Có con chó nọ thường hay cắn người mặc dù họ không hề trêu chọc nó và nó trở thành sự khó chịu cho bất kì ai đến nhà ông chủ của nó. Vì thế, ông chủ đã buộc một cái chuông quanh cổ nó để cảnh báo cho mọi người biết sự có mặt của nó.</p>



<p>Con chó rất tự hào về cái chuông và bước đi khệnh khạng theo tiếng leng keng của chuông với vẻ rất thỏa mãn.</p>



<p>Nhưng một con chó già đến gần nó và bảo rằng:</p>



<p>– Càng ít vênh vang thì càng tốt bạn thân mến ạ. Bạn nghĩ rằng cái chuông này được đeo cho bạn như là một phần thưởng xứng đáng ư? Ngược lại, nó là biểu tượng của sự nhục nhã.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachthieunhi.com/truyen-ngu-ngon-aesop-con-cho-kho-bao/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		<enclosure url="https://sachthieunhi.com/wp-content/uploads/2024/07/truyen-ngu-ngon-aesop-con-cho-kho-bao.mp3" length="1424124" type="audio/mpeg" />

			</item>
	</channel>
</rss>
